Polly po-cket
Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh

Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326095

Bình chọn: 7.00/10/609 lượt.

có thương lượng gì sao?”

Lâm Hạo Sơ lắc đầu quả quyết.

Hỷ Lạc hất cằm, “Không công bằng, chúng ta oẳn tù tì ba lượt thắng hai, ai thua thì đi.” Cô đưa tay ra trước, đá kéo bao, sở trường của cô nha, Cố Doãn từ nhỏ không chiếm được một tí lợi thế nào từ cô.

Lâm Hạo Sơ khoanh tay trước ngực, hơi do dự, “Em xác định?”

Hỷ Lạc kiên định gật đầu, “Xác định, bây giờ hối hận không còn kịp rồi.”

Lâm Hạo Sơ hơi bối rối, “Thật ra bây giờ em hối hận còn kịp, anh sợ…”

Hỷ Lạc cắt ngang anh, cố sức lắc đầu, “Quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy.”

Lâm Hạo Sơ nhướn mày, “Vậy được rồi.”

Hỷ Lạc cười đến gian xảo, còn hai lần nữa, cười không nổi nữa, vì sao mỗi lần Lâm Hạo Sơ đều hình như có thể đoán được cô muốn ra cái gì, hai lần thua thê thảm. Lâm Hạo Sơ trấn an cô, “Thật ra ban nãy anh muốn nói, anh sợ sẽ kích thích đến lòng tự trọng còn sót lại của em.”

Hỷ Lạc lệ rơi đầy mặt, “Lâm Hạo Sơ, anh một tẹo cũng không đáng yêu, anh không phải nói anh lúc nhỏ ở trong đống sách lớn lên hay sao?”

Lâm Hạo Sơ uể oải duỗi chân, “Ừ, đúng vậy. Nhưng mà, quên nói em biết, anh và bạn học của anh có một tật xấu, bọn anh lúc nào cũng cùng nhau đến thư viện mượn sách, hơn nữa luôn luôn mượn cuốn sách giống nhau, thời gian kéo dài, bọn anh hay dùng biện pháp này để quyết định, ai thắng thì xem trước.” Anh vỗ vỗ đầu bạn nhỏ Hỷ Lạc, “Mà anh, trùng hợp là người lúc nào cũng thắng.”

Hỷ Lạc nghiến răng nghiến lợi, “Anh là kiểu bạn học gì thế, biến thái như vậy? Nói em biết, bây giờ em phải đi thay mặt trái đất khai trừ anh ta, để anh ta quay về sao Hỏa.”

Lâm Hạo Sơ thu lại ý cười, không trả lời câu hỏi của cô, “Nhanh lên một chút, ít lảng sang chuyện khác, thua thì chịu đi.”

Hỷ Lạc đứng dậy vào phòng bếp một cách không tình nguyện, trong lòng thầm chửi bạn học Lâm Hạo Sơ một trăm lần, quả nhiên bạn học của Lâm Hạo Sơ đều không bình thường như nhau. Lâm Hạo Sơ nhìn bộ dáng bận rộn của cô, đè nhẹ chân mình, trong lòng có chút mâu thuẫn, có một số việc có nên nói cho cô ấy biết không? Nhưng lại nghĩ, không biết mình bắt đầu từ khi nào, lại có thể cũng sẽ để ý đến cảm nhận của cô?

Ngày tiếp theo, Lâm Hạo Sơ phải đi làm, trước khi ra cửa, Hỷ Lạc xung phong nhận việc muốn thay anh thắt cravat, Lâm Hạo Sơ cũng tỏ ý tán thành. Dáng người Hỷ Lạc cao, nhưng khi cùng Lâm Hạo Sơ đứng chung một chỗ, vẫn phải kiễng chân. Động tác của cô có chút vụng về, Lâm Hạo Sơ thấy bộ dáng cúi đầu chuyên chú thắt cravat của cô, hàng mi chớp chớp, có thể nghe ngửi được mùi vị nhàn nhạt sau khi tắm gội của cô. Bỗng nhiên trong lòng thật mềm mại, tay anh không kìm nổi đỡ lấy thắt lưng cô, miết nhẹ eo cô.

Mặt Hỷ Lạc có chút nóng lên, không dám ngẩng đầu nhìn anh, tiếp tục cúi mắt, “Được rồi…à, đi đường cẩn thận.”

Tay Lâm Hạo Sơ không buông ra, Hỷ Lạc hơi lúng túng, đứng ở trước mặt anh không biết làm sao. Anh bỗng nhiên cúi người hôn lên đôi má hơi ửng đỏ của cô, hôn từ từ đến môi, sau một nụ hôn kéo dài, bàn tay ấm dày phủ bên tai cô, cúi đầu nói, “Hỷ Lạc… em, là ngoại lệ duy nhất trong lòng anh.” Hỷ Lạc vô cùng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh, không rõ ý tứ của anh.

Lâm Hạo Sơ chỉ cười, tay nhéo nhéo mũi cô, “Anh đi đây.”

Hỷ Lạc đứng ở hành lang đưa mắt nhìn theo bóng lưng anh ra khỏi cửa, trong lòng thật ngọt ngào. Lâm Hạo Sơ anh có biết hay không, một câu nói này của anh, em lại sẽ ngốc đến bao lâu đợi đến khi anh tiếp nhận em.

Chương 38

Ngày 15 đến rất nhanh, từ khi biết Lâm Hạo Sơ sẽ phát bệnh vào ngày 15, ngày 15 hàng tháng Hỷ Lạc lúc nào cũng biểu hiện căng thẳng còn hơn Lâm Hạo Sơ. Buổi tối, Lâm Hạo Sơ đang tính rời giường, cảm giác được động tĩnh người bên cạnh, Hỷ Lạc vội vã kéo tay anh, “Anh đi đâu thế?”

Lâm Hạo Sơ bất đắc dĩ vỗ vỗ cánh tay cô, nhẹ giọng trấn an cô, “Đừng căng thẳng, anh chỉ đi uống nước.”

Hỷ Lạc hơi chút thả lỏng, buông tay ra, “Anh… không có mất ngủ chứ?”

Lâm Hạo Sơ khựng lại động tác, gật đầu, “Có.”

Hỷ Lạc lập tức trợn to mắt, có chút hồi hộp mà hỏi, “Vẫn giống như trước đây, vừa đến rạng sáng sẽ tỉnh sao?”

Lâm Hạo Sơ nhìn Hỷ Lạc, thấy cô căng thẳng như thế, cố tình trêu cô, cong khóe môi, “Là bởi vì cả đêm em đều lăn qua lăn lại, làm anh ngủ không được.”

Hỷ Lạc hơi ngại ngùng, “Vậy, anh uống nước xong thì nhanh chóng ngủ đi, em không phá anh nữa.”

Lâm Hạo Sơ không đứng dậy, kéo cô ôm vào trong ngực, “Hỷ Lạc, sau lần thôi miên đó, anh đã có khả năng nhìn thẳng vào vấn đề của mình rất tốt, anh đang nỗ lực thử đối mặt. Em không cần lo lắng như thế, hử?”

“Em biết.” Hỷ Lạc cuộn trong lòng anh, rút vào trong chăn, “Nếu anh thấy chỗ nào khó chịu, không vui vẻ, nhất định phải nói cho em biết, không thể để một mình gánh chịu.”

Lâm Hạo Sơ chỉ là “Ừ” một tiếng xem như trả lời.

Hỷ Lạc im lặng một hồi, cô ngẩng đầu nhìn chăm chú vào anh, “Lâm Hạo Sơ, vì sao anh không chấp nhận trị liệu của bác sĩ Giang? Chị ấy rất quan tâm anh.”

Lâm Hạo Sơ mở mắt ra, trong ánh sáng mờ tối nhìn không rõ biểu hiện của anh, anh lặng im sau một lát, “Em mong muốn anh đi?”

“Tiếp nhận tâm ý hướng dẫn của chị ấy, bệnh của anh có thể kiểm soát tốt hơn,