80s toys - Atari. I still have
Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh

Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326054

Bình chọn: 7.5.00/10/605 lượt.

c, đến tột cùng anh nên bắt em phải làm sao? Để em tiếp lún vào hố sâu, cho đến khi thấy em chìm chết hay sao?

Trên bàn mỗi người một tâm tư, các loại mùi vị nuốt vào trong bụng chỉ tự mỗi người mới biết.

Trên đường trở về, Lâm Hạo Sơ lái xe, một đường tốc độ xe rất nhanh. Hỷ Lạc ngồi im lặng, chỉ là động tác nắm chặt dây an toàn để lộ sự căng thẳng của cô lúc này.

Lâm Hạo Sơ rất bực mình, bực mình cái gì chính anh cũng không biết. Tần Hỷ Lạc rõ ràng đã sớm đứng trước cửa phòng, cô rõ ràng nghe được cuộc đối thoại của anh và Cố Doãn, vì sao không hỏi anh? Vì sao cái gì cũng không hỏi? Cố Doãn hỏi anh đêm đó ở Time cùng với ai, làm cái gì? Anh không cần thiết phải giải thích với Cố Doãn, thế nhưng anh có thể giải thích với Tần Hỷ Lạc, chỉ cần cô mở miệng hỏi. Vậy mà hiện giờ cô hoàn toàn tỉnh bơ, không có một chút phản ứng. Đây là ý gì đây? Trong cảm nhận của cô anh thực sự là người như vậy sao? Anh còn trái với lương tâm mà nói, nói cái gì từ đầu đến cuối đều là cô quấn quít lấy anh không tha, đây đều là bị Cố Doãn kích thích, thế nhưng Tần Hỷ Lạc lúc này đây, dường như một chút cũng không chú ý.

Cô không để tâm, nhưng anh rất lưu tâm. Anh để bụng muốn điên rồi, thế nhưng chết tiệt, cô cứ như vậy một tiếng cũng không nói ra.

Về đến nhà, Hỷ Lạc thay dép, cô do dự, nhìn Lâm Hạo Sơ nói, “Ngày mai em có một môn học tự chọn cần phải kiểm tra, đêm nay em ngủ phòng em, em muốn ôn bài sợ phiền đến anh, vậy……anh đi ngủ sớm một chút.” Nói xong không đợi câu trả lời của anh liền xoay người hướng phòng của mình vào trong, rất sợ chậm một giây thôi thì bao nhiêu uất ức đã nhịn sẽ một đường trào ra.

Lâm Hạo Sơ nhìn bóng lưng cô, bình tĩnh lại, dằn xuống cơn giận đang dâng lên, “Tần Hỷ Lạc, em không có gì muốn hỏi anh sao?”

Hỷ Lạc đứng ở cửa, hồi lâu, cô đưa lưng về phía Lâm Hạo Sơ lắc đầu.

Lâm Hạo Sơ cười nhạt, “Được.”

Đóng cửa phòng, Hỷ Lạc dựa vào cánh cửa cơ thể dần dần vô lực trượt xuống ngồi trên sàn nhà, cô cố sức xoa xoa gương mặt, khuôn mặt ươn ướt. Tay run run chậm chạp đút vào túi áo khoác, rút ra một tờ giấy bị mình nắm chặt cả đêm nên hơi nhăn và thấm ướt, giọt nước mắt đọng trên trang giấy, nhòe đi, cột kết quả xét nghiệm trên tờ giấy, viết rõ ràng, có thai tám tuần.

Lâm Hạo Sơ, anh biết không? Anh sắp làm cha đó…

Chương 40

Suốt đêm, Lâm Hạo Sơ trằn trọc trên giường, nhiều lần anh nhịn không được muốn đi tới phòng bên cạnh xốc tỉnh cô bé đáng ghét kia, lần đầu tiên hiểu được, thì ra có người đã bất tri bất giác trở thành thói quen của anh, không có cô ở đây, anh cũng sẽ mất ngủ. Đây là cái gì, anh không hiểu, chỉ có thể đổ lỗi cho một thứ gọi là thói quen.

Sáng hôm sau, bởi vì lăn qua lăn lại đến rạng sáng mới ngủ, khi Lâm Hạo Sơ thức dậy thì đã trễ. Thấy tờ giấy trên bàn anh càng thêm bực mình, Tần Hỷ Lạc thế mà chỉ để lại một mảnh giấy rồi đi học, anh hung hăng vò mảnh giấy thành viên tròn, Tần Hỷ Lạc, được lắm, xem buổi tối về nhà tôi làm thế nào chỉnh đốn em.

Thế nhưng anh đã lầm, từ sau ngày đó, Tần Hỷ Lạc đi sớm về trễ, hình như cố ý tránh chạm mặt anh, hai người ở cùng dưới một mái nhà, thế mà có thể sắp xếp khéo léo liên tiếp ba ngày không thấy được một lần. Lâm Hạo Sơ bày ra bộ mặt cực kỳ bình tĩnh, thế nhưng trong lòng bắt đầu có thứ gì đó kỳ quái cứ cuồn cuộn, anh vô thức cầm bản kế hoạch gọi thầu mới nhất của chính phủ lật xem, lời nói của thư ký Ngô anh cũng chỉ là thỉnh thoảng phụ họa vài tiếng.

Thư ký Ngô thấy Lâm Hạo Sơ vẻ mặt không yên lòng, âm thầm thở dài, hơn ba mươi tuổi rồi, trong tình cảm lại đần độn, bị động như thế, tay anh ta che miệng, đằng hắng một tiếng, “Phụ nữ ấy, có đôi khi cần phải dỗ ngọt.”

Lâm Hạo Sơ sửng sốt một chút, giương mắt liếc anh ta, “Anh biết rồi sao?”

Thư ký Ngô đắc ý phóng ánh mắt xinh đẹp qua, “Buổi sáng hôm nay đã xuất thần lần thứ năm rồi, thế nào? Là tiếp tục cầm bản kế hoạch cũ xem? Vậy thì cứ tiếp tục càm bản kế hoạch cũ xem đi.”

Lâm Hạo Sơ cúi đầu nhìn, âm thầm mắng shit! Anh ném bản kế hoạch trong tay vào người thư ký Ngô, trên mặt có chút mất tự nhiên, “Sao không nói sớm, bản mới đâu?”

Thư ký Ngô đem bản kế hoạch mới để trước mặt anh, “Từ từ mà xem, tiến độ của anh chẳng qua so với ban đầu chậm vài lần thôi, tôi có thể chờ, nhân cơ hội ngủ bù và vân vân.”

Khóe miệng Lâm Hạo Sơ giật giật, mắt lạnh nhìn người nào đó đang cười trên nỗi đau của người khác, anh để bản kế hoạch trên bàn, nhắm mắt không nói chuyện.

Thư ký Ngô thấy bầu không khí không ổn, Lâm Hạo Sơ sẽ không bị đả kích quá chứ? Anh ta ngồi trên ghế trước bàn làm việc, vội vàng an ủi anh, “Thật cãi nhau với Hỷ Lạc sao? Hai vợ chồng có cái gì mà không thể bỏ qua chứ, không phải đều là đầu giường ầm ĩ, cuối giường khắng khít, chuyện lớn hơn còn có thể giải quyết mà.”

Lâm Hạo Sơ vẫn không nói chuyện, chìm trong nỗi thất vọng. Thư ký Ngô thấy anh như vậy, thầm kêu không ổn, xem ra thật sự bị đả kích không nhẹ, anh ta chỉnh gọng kính, “Vậy nếu không thử tấn công bằng hoa tươi đi? Phụ nữ đều thích hoa.”

Lâm Hạo Sơ chậm chạp ngẩng đầu, do dự, anh nói với thư ký Ngô, “Lần trư