Lại chính là cái cô trong quán mỳ ấy. Tôi cười như mếu. Cô ta tay cầm ống nghe, miệng nói tía lia không nghỉ, mặc dù hai hàng lông mày nhăn tít lại nhưng giọng nói lại rất dịu dàng và ngọt tai. Tôi thầm nghĩ, chắc lúc nói chuyện với tôi sắc mặt cô ta còn khó coi hơn thế này. Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, tôi thật không dám tưởng tượng. Ha ha, thú vị đấy!
– Nhìn thấy chưa?
– Ngũ Dật Thiên lay lay tôi.
– Cô ấy là người giỏi giang nhất công ty này đấy, khách hàng có khó đến mấy cô ấy cũng xử lý được. Có thể nói cô ấy là báu vật của công ty tôi đấy!
– Anh nói khách hàng khó tính có bao gồm cả tôi phải không?
– Tôi lườm Ngũ Dật Thiên, anh ta bật cười thích thú.
– Tôi định thần lại, chăm chú quan sát cô gái đó. Ừm… rất có cá tính!
– Đi thôi, vào văn phòng anh ngồi nói chuyện đền bù thiệt hại cho bên tôi!
– Hả?
– Ngũ Dật Thiên ngây ra. Trở về văn phòng của Ngũ Dật Thiên, tôi ngồi xuống ghế đối diện anh ta, trong đầu vẫn đang nghĩ cô gái kia tên Lâm Sảng là người như thế nào?
– Chuyện này anh định ăn nói ra sao với chúng tôi đây?
– Tôi hỏi Ngũ Dật Thiên.
– Chẳng phải chúng tôi đã gửi hàng rồi sao?
– Ngũ Dật Thiên cười ngọt ngào, anh ta tưởng rằng đã là bạn nên tôi sẽ không tính toán với anh ta sao?
– Thời hạn giao hàng là hôm nay sao
– Chậm có một ngày thôi mà. Lâm Diệu, chúng ta đâu phải mới quen nhau một hai ngày, có chuyện gì cứ từ từ thương lượng!
– Chẳng phải tôi đang thương lượng với anh sao?
– Thế anh muốn thế nào? Tôi mời anh ăn cơm có được không?
– Ăn cơm?
– tôi nhún vai, thờ ơ nói.
– Ăn cơm thì miễn đi, tôi muốn đến công ty anh làm thuê. Mắt Ngũ Dật Thiên mở to như ốc nhồi, mặt đờ ra hồi lâu mới thận trọng hỏi lại tôi:
– Cái gì cơ?
– Tăng thêm một phần ba đơn hàng, báo giá vẫn y nguyên, tiền đề là không được chậm hàng của tôi. Yêu cầu là:” Tôi muốn Lâm Sảng dẫn dắt tôi!
– Chuyện này hình như không hợp với quy định thì phải?
– Ngũ Dật Minh khó xử vò vò đầu.
– Anh yên tâm, tôi chỉ muốn xem xem cô Lâm Sảng kia nhẫn nại được đến đâu thôi, còn về thời gian ấy mà, tôi chơi chán rồi sẽ tự đi, tiền lương anh cứ trả tôi như các nhân viên khác là được rồi.
– Anh còn đòi tiền lương ư?
– Sao, anh muốn để tôi làm không công cho anh chắc? Tôi không bắt anh bồi thường thiệt hại là may cho anh lắm rồi!
– Ngũ Dật Thiên đúng là kẻ gian xảo. Ngũ Dật Thiên đột nhiên cười tinh quái, hỏi.
– Anh để mắt đến Lâm Sảng rồi chứ gì?
– Tạm thời là không!
– Vậy khi nào thì có?
– Tôi có nhiệm vụ phải báo cáo với anh khi nào thì có à? Một câu thôi, nói đi, có đồng ý h
– Ok, tôi đồng ý! Chỉ có điều không phải vì đơn hàng hay vì tiền bồi thường.
Tôi tin cho dù có không đồng ý anh cũng sẽ không bắt tôi bồi thường. Lâm Sảng tính tình hơi nóng nảy, nhưng nói chúng vẫn là một cô gái tốt, là bạn thân của Mạc Lãnh. Biết đâu chừng sau này tôi có thể giúp anh một tay!
– Lâm Diệu này mà muốn theo đuổi con gái chẳng nhẽ cần phải cần anh giúp?
– Ừ, cứ đợi đấy!
– Ngũ Dật Thiên cười đầy ẩn ý. Cô ta là một người rất độc mồm, hơi tí là mắng mỏ người khác, lại còn thường xuyên lên cơn dở hơi, suốt ngày mơ mộng câu được con rùa vàng. Thế mà tôi, một con rùa vàng cỡ bự ở ngay trước mặt cô ta mà cô ta chẳng buồn để mắt đến. Cô ta còn đặc biệt yêu tiền, sắp mất mạng đến nơi rồi mà vẫn không quên ôm lấy ví tiền của mình. Tôi nghĩ có lẽ đây là nguyên nhân khiến cho cô ta mãi vẫn chưa tìm được một người đàn ông của mình. Ha ha, mặc dù là vậy tôi vẫn cảm thấy cô gái này rất đáng yêu. Lúc cô ấy cõng đồng ngiệp chạy thoát thân khi có động đất, lúc cô ấy vung tay cho tên móc túi một cái tát để bảo vệ tôi, thậm chí cả lúc cô ấy giơ tay đánh tôi… Từ nhỏ đến giờ chưa có ai dám làm vậy với tôi. Tôi nghi ngờ không biết có phải mình đã bị điên không, tự nhiên trở thành một kẻ thích được ngược đãi. Thôi bỏ đi, cho dù có khuynh bạo thế nào thì cô ấy vẫn là một người phụ nữ, bị cô ấy mắng vài câu, đánh vài cái cũng chẳng sút cân thịt nào mà lo. Tôi biết cô ấy chẳng thể nào mà thoát khỏi sức hấp dẫn của tôi, tôi cứ giả vờ như không phát giác ra thực ra tôi biết hết, cô ấy thường nhìn tôi rất say đắm. Khi cô ấy khăng khăng đòi xuống xe của tôi vì một gã đàn ông tên Trương Hạo, tôi thực sự đố kỵ, thậm chí thấy trong lòng đau nhói. Tôi cũng không ngờ bản thân mình lại bị một người con gái như thế này hớp mất hồn. Mà tôi không sao thoát khỏi sự mê hoặc của cô ấy. Trong đời, đây là lần đầu tiên có cảm giác thất bại. Vào ngày sinh nhật cô ấy, tôi không tự chủ được đã mua một chiếc nhẫn tặng cho cô ấy, măc dù tôi biết rằng cô ấy sắp lấy một người đàn ông khác. Lâm Diệu tôi sao lại đi làm một việc ngu xuẩn đến vậy ? Chỉ vì một người con gái không yêu mình? Thậm chí còn tặng cho cô ấy một lời hứa trọn đời? Tôi thầm chúc phúc cho bọn họ, tôi sẽ khắc ghi hình ảnh người con gái đã khiến tôi cảm nhận được cảm giác thất bại lần đầu tiên trong đời. Ngày nào cô ấy cũng rất vui vẻ, hoàn toàn đắm chìm vào trong tình yêu. Tôi quyết định sẽ ta đi, cứ thế này sẽ khiến tôi càng đau khổ hơnết quả đúng vào lúc này, cô ấy lại lần nữa thất tình, lại còn vì
