Câu được con rùa vàng

Câu được con rùa vàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325170

Bình chọn: 7.5.00/10/517 lượt.

tôi nhưng tôi không tỉnh. Đêm xuân đáng giá nghìn vàng, thế là đêm này tôi đã lãng phí “ngàn vàng” rồi. Tôi muốn có một người đàn ông yêu thương tôi, anh ấy không cần bắt mắt, chỉ cần yêu tôi là đủ. Tôi muốn có một con trai đang yêu, mặc dù lúc này chỉ là kỳ vọng, nhưng tôi sẽ cố gắng Nếu tôi có thể mỉm cười hạnh phúc mỗi khi thức dậy vậy thì cuộc đời tôi thật may mắn. Giờ tôi đang sở hữu niềm may mắn và hạnh phúc này. Cuối cùng thì Mạc Lãnh và Bầu Trời đã quay lại với nhau. Nghe Doctor Hoàng nói, bệnh tình của Bầu Trời đã có chuyển biến tốt. Chị dâu tôi đã có bầu, anh họ ngày càng chăm chỉ làm việc Còn về Trần Thi Huy, tôi không còn gặp lại nữa, cũng chẳng muốn gặp lại. Còn Doctor Hoàng, người đàn ông có mối quan hệ đặt biệt với tôi, chưa đến được tình yêu nhưng sâu đậm hơn tình bạn. Đột nhiên tôi nhớ ra anh ấy và Lâm Diệu có một bí mật là gì nhỉ?

– Giữa anh và Doctor Hoàng có bí mật gì?

– Một hôm tôi không nén được tò mò, liền hỏi Lâm Diệu

– Em muốn biết thật à?

– Lâm Diệu khẽ hỏi.

– Ừ!

– Thực ra anh ta cũng thích em!

– Lâm Diệu thì thầm nói.

– Thật không?

– Tôi có hơi ngạc nhiên, mặc dù đã có Lâm Diệu rồi, nhưng khi nghe có nghe có một người đàn ông tuyệt vời như vậy thích mình, tôi lại không nén được niềm vui trong lòng.

– Này, này Lâm Sảng, sao em cuời dê thế?

– Lâm Diệu trợn mắt uy hiếp tôi…

Chương 10: Khi người đàn bà hung bạo đụng độ anh chàng mỹ nam

Một năm trước.

– Cái gì, không giao được hàng à?

–Tôi nghi ngờ nhìn vào hóa đơn hàng, hai chữ “Cần gấp” to đùng ở bên phải là hóa đơn hàng chẳng nhẽ là đùa? Ngũ Dật Thiên điên rồi hay sao mà dám không giao hàng trong tình huống cấp bách này? Anh ta xưa nay chưa bao giờ dám chậm giao hàng với công ty mình, chẳng nhẽ anh ta quên rằng một năm công ty mình hợp tác với anh ta bao nhiêu vụ? Giám đốc bộ phận thu mua sốt ruột thông báo, Ngũ Dật Thiên đã chậm giao hàng còn dám tắt máy không nghe. Ban nãy còn dám lớn tiếng khẳng định trong ngày hôm nay sẽ giao hàng, thế mà giờ lại không liên lạc được. Ngũ Dật Thiên tắt máy không nghe, cô nhân viên theo dõi đơn hàng bên đó cũng trở nên hống hách, mặc kệ có mắng có chì chiết thế nào cô ta chỉ một câu “Không giao hàng kịp” . Giờ muốn giục hàng mà không biết làm thế nào. Nghe giám đốc thu mua nói mà tôi tức sôi gan.

– Hôm nay chắc chắn không thể giao hàng được, nghe nói là làm lần nào là hỏng lần ấy. Tổng giám đốc Lâm, ngài thấy tôi có nên đổi mô hình không ạ?

– Giám đốc sản xuất gạt mồ hôi, thận trọng hỏi.

– Đổi mô hình? Chẳng phải tất cả đã lên kế hoạch xong rồi, chỉ chờ thử mô hình sao? Giờ mà đổi mô hình sẽ thiệt hại bao nhiêu anh có biết không hả?

– Tôi vừa nói vừa gọi đến số mấy đối tá Kể từ khi đảm nhiệm công việc của công ty, đây là lần đầu tiên tôi gặp phải loại người đã không giao kịp hàng lại còn không cho người ta giục như thế này. Tổng giám đốc ngang ngược đã đành, ngay cả nhân viên cũng thật hống hách, chỉ một câu không kịp giao hàng là thôi. Tôi phải xem xem cái cô nhân viên theo dõi đơn hàng này có lý do gì để hùng hồn tuyên bố không kịp giao hàng như vậy. Giám đốc thu mua nghe điện thoại, nói:

– Cô Lâm, tổng giám đốc của chúng tôi muốn nói chuyện với cô! Họ Lâm à, cùng họ Lâm cơ đấy, tôi thật không hiểu sao người họ Lâm chúng tôi lại có một kẻ vô lý như vậy. Nhận lấy ống nghe từ tay giám đốc thu mua, bên kia vọng lại giọng nói rất ngọt ngào:

– Chào ngài!

– Chào chiếc gì nữa, cô không giao được hàng còn chào hỏi cái gì? Tôi gắt lên trong cơn tức tôi.

– Hàng ư? Khi nào ngài cần?

– Đối phương hỏi. Nghe thấy đối phương hỏi vậy, tôi lườm hai giám đốc, đấy, các người không thúc được hàng, tôi gọi điện thoại một cái là sợ ngay. Đúng là hai kẻ vô dụng. Tôi nhìn đồng hồ, giờ là một rưỡi, cô ta dám hỏi như vậy chứng tỏ đã chắc chắn giao được hàng. Tôi bịt ống nghe hỏi giám đốc bộ phận sản xuất:

– Mấy giờ thử mô hình?

– Bảy giờ tối ạ!

– Tôi liền nói với đối phương:

– Ba giờ!

– Ok!

– Giọng nói rất quả quyết.

– Tôi mỉm cười, hài lòng cúp máy, nói với hai giám đốc.

– Ba giờ giao hàng. Không cần thay đổi mô hình, các người ra ngoài cả đi! Sau này chuyện nhỏ như vậy mà không xử lý được thì đừng trách tôi! Hai giám đốc bộ phận nhìn nhau, ủ rũ đi ra ngoài, tôi loáng thoáng nghe thấy họ nói với nhau: “Tổng giám đốc giỏi thật đấy!” Một cảm giác tự hào nho nhỏ, tôi thích thú nhấp một ngụm trà, lắng tai nghe nhạc, đợi đến ba giờ. Thời gian chậm chạp trôi qua, cứ được một lát tôi lại nhìn đồng hồ, lần đầu tiên cảm thấy cái kim giây quay quá chậm, trong lòng trào lên một cảm giác bất an. Ba giờ, có thể giao hàng không? Lúc gọi điện thoại đã làm một rưỡi rồi, lại còn phải giao hàng nữa chứ? Lẽ nào lúc mình gọi điện thoại sang, bọn họ đã chuẩn bị xong hàng rồi. Cuối cùng cũng chờ được đến ba giờ, gọi điện thoại hỏi xem đã nhận được hàng chưa, câu trả lời là chưa. Dám chưa à? Người đàn bà đó dám giỡn mặt tôi à? Hỏi giám đốc thu mua số điện thoại bên đó, đích thân gọi sang:

– Cô Lâm à, đến giờ rồi đó!

– Thật ngại quá, ba giờ chắc chắn không được rồi, ngài muốn mấy giờ nhận hàng?

– Lại đợi


XtGem Forum catalog