hưng rơi vào tai cô thì rõ ràng nó còn mang theo cả sự châm chọc.
Cô tiếp tục cúi đầu xuống không dám lên tiếng, trong lòng đã âm thầm chuẩn bị tinh thần sẵn sàng anh dũng hy sinh.
“Có thể được ngài Tổng thống quấy rầy, đây là vinh hạnh của chúng tôi.” Vẻ mặt của Thác Ngọc Mộ không thay đổi một chút nào, vẫn luôn duy trì nụ cười thản nhiên, ánh mắt di chuyển qua lại giữa hai người ở trước mặt.
“Ngài Tổng thống, bây giờ cách hôn lễ chính thức còn nửa giờ nữa, mời ngài tới phòng khách quý để nghỉ ngơi một chút trước vậy.” Lúc này, chủ nhân của bữa tiệc Lý Trường Dũng đứng ở sau lưng Vũ Văn Vĩ Thần khẽ tiến lên một bước xin chỉ thị.
“Cũng được.” Vũ Văn Vĩ Thần gật đầu, sau đó thâm trầm nhìn Đào Du Du đang rũ đầu không nói một lời nào ở trước mặt một cái, rồi xoay người đi theo Lý Trường Dũng tiến vào gian nội thất mang kiến trúc Châu Âu cổ ở bên trong.
. . . . . . . . . . . . . . . . . .
Chương 76: Phát Hiện Âm Mưu
Lúc này, bên trong tòa nhà cổ kính mang phong cách kiến trúc Châu Âu, bên trong một căn phòng kính, có một người đàn ông đang nghe điện thoại.
Hắn lại không biết, bên trong một góc tủ nhỏ có một bóng dáng nho nhỏ đang ẩn núp trong đó.
“Đúng, dụa theo lời Đổng Sự Trưởng vừa mới phân phó, đã kéo mấy chậu hoa Mặc Lan đến phòng nghỉ khách quý, anh ta tuyệt đối sẽ không phát hiện, tôi đã phân phó với người bảo vệ bên ngoài sau khi ngài Tổng Thống vào phòng sẽ khóa trái cửa lại, đến lúc đó tôi tin tưởng anh ta sẽ không trốn thoát được.” Người đàn ông kia vừa nói xong, đã trực tiếp cúp điện thoại. Trên gương mặt béo mỡ của hắn ta nở nụ cười tà ác.
Toàn bộ cuộc đối thoại này đã bị Đào Dục Huyên trốn trong góc tủ kính nghe được, trong lòng cậu nghĩ Mặc Lan xảy ra chuyện gì?
Người đàn ông trung niên kia ở trong phòng lâu lắm mới đi ra ngoài.
Sau khi đợi ông ta ra khỏi phòng, Đào Dục Huyên từ trong góc tủ chạy ra, leo lên trên bàn làm việc, mở máy tính ra tìm tài liệu manh mối.
Sau khi cậu mở tất cả tập tin tài liệu lên, tìm thấy một tập tin tài liệu đã bị khóa mật khẩu.
Cúi đầu trầm ngâm một lúc, cậu nhanh chóng nhập một dãy số vào mật khẩu. Chỉ một giây sau, trên màn hình máy tính hiển thị thông báo nhập mật khẩu chính xác. Khóe môi cậu nhếch lên một nụ cười châm chọc: “Thật đúng là nhớ tình bạn cũ, nhiều năm rồi, mật khẩu này vẫn không thay đổi.”
Mở tập tin ra, cậu nhanh chóng tìm thấy một tập tin nhỏ “tin nhắn bí mật”, cậu lập tức trợn to hai mắt.
Trong đó không phải là cái gì khác, đó là tài liệu cụ thể về Vũ Văn Vĩ Thần, trong đó viết rất rõ chứng dị ứng hương thơm hoa Mặc Lan.
Đầu óc Đào Dục Huyên như bị nện trúng một búa, cậu nhanh chóng chạy ra khỏi phòng, muốn đến ngăn cản Vũ Văn Vĩ Thần vào trong phòng nghỉ dành cho khách quý.
Hoàn cảnh nơi đây cậu rất quen thuộc, quả thật có thể nói nhắm mắt cũng có thể tìm đường được.
Đi xuyên qua hành lang dài, sau đó xuống vài dòng cầu thang, lúc cậu nhìn thấy phòng VIP, đã thấy vài người đàn ông từ bên trong phòng đi ra. Mà ở một bên hành lang khác, còn có mấy người của Lý thị trốn một góc để quan sát.
Cửa phòng VIP rất nhanh đã mở ra, Đào Dục Huyên biết mình đã đến chậm một bước, rất hiển nhiên, người mặc âu phục màu đen đứng bên cạnh cửa là vệ sĩ của Vũ Văn Vĩ Thần, như vậy nói cách khác, Vũ Văn Vĩ Thần đã đi vào phòng VIP rồi.
Nếu lúc này cậu vào gọi ông ta ra ngoài, chắc sẽ không được, những người bảo vệ biết cậu, tuyệt đối sẽ không để cậu đến gần.
Làm sao bây giờ?
Rốt cuộc phải làm sao mới để cho Vũ Văn Vĩ Thần thoát được khỏi nguy hiểm.
Chương 77: Mùi Hương Trí Mạng
Bên trong phòng VIP, Vũ Văn Vũ Thần đứng bên cửa sổ sát đất, im lặng nhìn toàn bộ hội trường trong vườn hoa.
Ánh mắt của anh không tự chủ nhìn về phía bóng dáng Đào Du Du, phát hiện cô và Lý Ngôn đang tán gẫu.
Xem ra, cô và Lý Ngôn là bạn bè cũ gặp lại rồi.
Người phụ nữ ngốc này sẽ không đem chuyện xảy ra vào đêm năm năm trước nói cho Lý Ngôn nghe chứ?
Còn nữa, Đào Dục Huyên nói cho anh biết chuyện Đảng dân quyền có cấu kết, làm sao nó biết được?
Luôn cảm thấy trên người đứa trẻ này có khí chất không phù hợp với một đứa trẻ chính chắn đầy kinh nghiệm, mà khí chất này tuyệt đối giống như ông cụ non.
Có nhiều khi nói chuyện với cậu bé, anh không tự giác xem cậu như người đàn ông trưởng thành.
Như vậy, hai đứa trẻ này lớn lên trái ngược nhau nguyên nhân là vì sao?
Xem ra, sau này anh phải điều tra xem đằng sau tên tiểu quỷ Đào Dục Huyên rốt cuộc có cất giấu bí mật gì.
Anh thật sự không thể chấp nhận được, vào lúc nào đó con trai của mình nhìn qua còn đanh đá chua ngoa hơn cả mình nữa.
Ở trong phòng ngây người một lúc, đột nhiên anh cảm thấy hương thơm quen thuộc xộc thẳng vào mũi, hương thơm ngày càng dày đặc, làm tim anh ngày càng đập nhanh, làm cho anh có cảm giác hít thở không thông.
Mặc Lan…………
Ánh mắt của anh đột nhiên mở to, xoay người định bước đi về phía cửa mở cửa ra, hai chân của anh yếu dần. Gương mặt bởi vì hít thở khó khăn mà đỏ bừng lên.
Chết tiệt!
Anh kéo cà vạt xuống, chỉ muốn giảm bớt cảm giát hít thở không thông.
Nhưng mà mùi hương