XtGem Forum catalog
Cha tổng thống của cục cưng sinh đôi

Cha tổng thống của cục cưng sinh đôi

Tác giả: Thiến Hề

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327534

Bình chọn: 7.5.00/10/753 lượt.

càng ngày càng dày đặc, mồ hôi túa ra trên trán anh ngày càng nhiều.

Nếu tiếp tục đứng trong căn phòng này, nhất định anh sẽ không thể sống được nữa.

Anh cắn chặt răng, chống đỡ thân thể vô lực đứng lên, từ từ đi về phía cửa.

Thật không dễ dàng đi đến cửa, anh định mở cửa, lại phát hiện tay nắm cửa không nhúc nhích được.

Cánh cửa thật dày điều kiện cách âm cũng tương đối tốt, bên trong xảy ra động tĩnh gì bên ngoài cũng không nghe được.

Mà chủ yếu nhất là những vệ sĩ ở bên ngoài lại không biết cửa đã bị khóa trái.

Trong vườn hoa, Đào Du Du còn đang nói chuyện với Lý Ngôn, đã lâu rồi cô chưa từng gặp lại người bạn học cũ nào, cho nên tâm tình rất vui vẻ.

Chương 78: Ám Chỉ

Ngay lúc hai người đang tán gẫu vui vẻ, đột nhiên Đào Dục Huyên xuất hiện trước mặt hai người.

“Mẹ.” Giọng nói cậu giòn dã gọi Đào Du Du, trên mặt luôn nở nụ cười ngây thơ.

“Dục Huyên, đến đây, mẹ giới thiệu dì xinh đẹp này cho con biết một chút, người này là bạn học tốt ở trường của mẹ….. cũng là em gái của chú rể trong ngày hôm nay đó.” Đào Du Du vừa nhìn thấy Đào Dục Huyên, lập tức chớp chớp mắt vẫy tay bảo cậu đến.

“Cái gì? Du Du…Đây…… Đây là con trai của cậu? Ông trời ơi, con trai cậu lớn như vậy à, bộ dáng thật đáng yêu nha, hôn dì một cái, dì cho con ăn kẹo nha…..” Lý Ngôn sau khi nhìn thấy Đào Dục Huyên, cười vui vẻ ngồi xổm xuống, đem gương mặt đến gần chờ mong cậu nhóc hôn một cái.

Đào Dục Huyên không đến gần Lý Ngôn, cậu rất tiêu soái bước đến bên cạnh Đào Du Du, sau đó dùng âm thanh non nớt nói với Đào Du Du: “Mẹ, con vừa nhìn thấy một chú đem loại cây rất thơm a…….Nghe nói muốn đem vào phòng khách quý của ngài Tổng thống, nhà chúng ta có thể trồng loại cây đó không? Con rất thích nó………..”

“Ha ha, Tiểu Dục Huyên nhà chúng ta thích nó, tất nhiên mẹ sẽ trồng cho con.” Đào Du Du nghe nói vậy, liền véo véo gương mặt nhỏ nhắn của Đào Dục Huyên.

Hiếm thấy hôm nay tên xú tiểu tử này ngoan như vậy, miệng bên trái gọi mẹ, bên phải cũng gọi mẹ, làm Đào Du Du thật vui vẻ.

Nhưng mà Đào Dục Huyên nghe xong lời cô nói, lại nghĩ thầm, cậu ám chỉ như vậy mà cô nghe không hiểu sao? Chẳng lẽ cô không biết Vũ Văn Vĩ Thần có chứng sợ hãi Mặc Lan?

“Nhưng mà mẹ, mẹ có biết tên của loài cây đó không?’ Mặc kệ thế nào, cậu cũng phải thử một lần, tin rằng lần này Đào Du Du có thể đuổi những tên vệ sĩ đó đi, cũng chỉ có Thác Ngọc Mộ, nhưng mà Thác Ngọc Mộ đang bị những người đàn ông kia vây quanh, không thể đến gần được. Làm cho cậu không thể cứu được Vũ Văn Vĩ Thần, mà còn làm bại lộ thân phận của mình.

“Hả? Con nói một chút xem nó tên là gì?” Đào Du Du nghe cậu nói như liền tò mò hỏi.

“Hình như nghe chú kia nói là Mặc Lan.” Đào Dục Huyên chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp đáng yêu, bày ra bộ dáng không rõ chân tướng.

“A…Thì ra là Mặc Lan, loại hoa này thơm nè, trở về mẹ sẽ nói với bà ngoại cô đặt vài chậu trước ban công trong phòng ngủ của con.” Đào Du Du vừa nghe đến Mặc Lan, liền nở nụ cười tươi.

Như mà, tại sao lại nghe quen tai vậy?

Mặc Lan…..Mặc Lan……..

Từ từ…..Mặc Lan………

Như vậy nói cách khác…………..

Chương 79

Vì chương 79 là ngoài lề truyện nên mình không edit chương đó. Mình sẽ làm tiếp chương 80 luôn.

Chương 80: Âm Mưu Giết Người

Đột nhiên nhớ đến Vũ Văn Vĩ Thần có chứng sợ hãi hoa Mặc Lan, Đào Du Du lập tức xoay người chạy đến phòng vũ Văn Vĩ Thần.

“Du Du, cậu đi đâu vậy?” Lý Ngôn thấy thế, vừa định đuổi theo Đào Du Du liền bị Đào Dục Huyên nắm tay kéo lại nói: “Dì à, con đói bụng quá, dì có thể đưa con đi ăn không?”

“A,a….Được được, dì sẽ đưa còn đi ăn.” Lý Ngôn nghe xong, cười tít mắt nói với Đào Dục Huyên, sau đó nắm tay cậu đi về phía bàn tiệc.

Sau khi Đào Du Du chạy vào trong phòng, nhớ đến Lý Dũng đã sắp xếp phòng nghỉ khách quý cho Vũ Văn Vĩ Thần, lập tức nắm lấy một người nhân viên lại hỏi: “Làm phiền anh, xin hỏi phòng nghỉ khách quý ở đâu vậy?”

“Cô hỏi phòng khách quý sao? Lên lầu hai quẹo phải căn phòng thứ ba là đến.” Nhân viên lễ phép chỉ đường cho cô, sau đó lại nói: “Nhưng mà hiện tại ngài Tổng thống đang nghỉ ngơi ở bên trong, không cho người khác vào quấy rầy.”

“Cảm ơn anh.” Đào Du Du vội vàng nói cảm ơn, cũng không dài dòng, trực tiếp đi về phía lầu hai.

Lên lầu, sau khi quẹo phải, cô nhìn thấy trước cửa phòng thứ ba có bốn vệ sĩ đang im lặng canh giữ, mà cách đó không xa, trên hành lang mỗi một bước đi đều có một vệ sĩ đứng đó. Vẻ mặt bọn họ đều rất nghiêm túc, làm cho người ta không dám nhìn thẳng, không dám đến gần.

Cô hít sâu một hơi, bước nhanh về phía vệ sĩ đứng trước căn phòng thứ ba, cố gắng bình tĩnh nói: “Ngài Tổng thống có ở bên trong không?”

“Đúng vậy, Đào quản gia.” Một vệ sĩ vừa nhìn thấy người đến là Đào Du Du, liền trả lời.

“Tôi có chuyện quan trọng muốn báo cáo với ngài ấy, xin hãy cho tôi vào.” Đào Du Du biết Vũ Văn Vũ Thần không cho bất kỳ người nào biết bí mật của mình, cho nên cô không dám nói sự thật ra. Cho dù là người vệ sĩ thân mật nhất cũng không thể.

“Mời ngài vào.” Vệ sĩ nghe vậy, lập tức nhường đường bày ra một tư thế mời Đào Du Du vào phòng.

Cô bước lên