Duck hunt
Chàng giảng viên cầm thú của tôi

Chàng giảng viên cầm thú của tôi

Tác giả: Tát Không Không

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329625

Bình chọn: 7.00/10/962 lượt.

ười, giống như Du Nhiên mong muốn, rời đi.

Cho đến khi bóng dáng anh ta biến mất, không nhìn thấy nữa, trong lòng Du Nhiên giống như bị cảm giác mãnh liệt đó kích động, không ngừng thở dốc.

Bạch Linh không hỏi bất cứ điều gì, cũng không nói gì, chỉ đặt tay lên vai Du Nhiên.

Du Nhiên lúc này đã dùng hết sức lực cho vẻ bề ngoài cứng rắn của mình, bàn tay của mẹ giống như một giọt nước làm tràn ly, ép cô sụp đổ.

Du Nhiên xoay người, giống như khi gặp phải chuyện uất ức ngày còn bé, vùi mặt vào vai mẹ.

Cái khác chính là, khi còn bé cô sẽ khóc, nhưng cô của ngày hôm nay, chỉ biết lẳng lặng hít thở hương thơm tĩnh lặng như hoa lan trên người mẹ.

Khóc, đã không thể giải quyết được chuyện gì nữa.

Du Nhiên chỉ muốn nghỉ ngơi, không có bất cứ thứ gì quấy rồi, nghỉ ngơi một chút trên vai mẹ.

Bên dưới cây Tường Vi trong khu phòng bệnh, Bạch Linh kể lại sự thật.

Cổ Thừa Viễn, thật sự không phải do Bạch Linh sinh ra.

Khi Bạch Linh hai mươi hai tuổi, đã gả cho bố Cổ Thừa Viễn dưới mệnh lệnh của bố mẹ.

Sau khi kết hôn Bạch Linh mới phát hiện, Cổ Chí vốn là sĩ quan nên tính cách rất nóng nảy, động một cái lại nổi giận.

Ngay từ đầu, giữa hai người đã không có tình cảm làm nền tảng, hơn nữa, Cổ Chí đã vài lần ra tay đánh bà, Bạch Linh mất đi lòng tin với cuộc hôn nhân này, bà quyết tâm thoát khỏi nó.

Vì vậy, bà lén mua thuốc tránh thai, đồng thời mua được một giấy chứng nhận vô sinh của bệnh viện.

Tuy biết rằng Bạch Linh không thể sinh con, Cổ Chí vẫn không nghe theo lời bố mẹ mà ly hôn với Bạch Linh.

Thế nhưng, nhà họ Cổ không thể không có người nối dõi, Cổ Chí ra ngoài tìm một người đẻ thuê, sinh ra Cổ Thừa Viễn, sau đó ôm về nhà, giao cho Bạch Linh nuôi dưỡng.

Dưới sự phối hợp của cả gia đình, chuyện này cơ bản không có người ngoài nào biết.

Tuy Bạch Linh không yêu Cổ Chí, nhưng bản năng người mẹ khiến bà thật sự yêu thương Cổ Thừa Viễn khi đó vẫn còn nằm trong tã.

Bà giống như một người mẹ chân chính, thương yêu anh ta, dạy dỗ anh ta.

Tuy Cổ Thừa Viễn là con một, nhưng Cổ Chí vẫn vô cùng nghiêm khắc với anh ta, thường xuyên vì một vấn đề rất nhỏ mà đánh anh ta.

Bạch Linh ngăn cản nhiều lần cũng không có kết quả.

Sự lạnh lùng, tàn ác cua Cổ Chí khiến Bạch Linh không thể chịu đựng được nữa, đúng lúc này, bà quen Lý Minh Vũ.

Sự dịu dàng, nhã nhặn của Lý Minh Vũ tạo thành một sự đối lập rõ ràng với Cổ Chí, lần đầu tiên Bạch Linh cảm nhận được cái gì là tình yêu thật sự.

Cuối cùng, bà quyết định ly hôn với Cổ Chí, lấy Lý Minh Vũ.

Trong lúc cãi vã, chuyện này bị Cổ Thừa Viễn còn nhỏ tuổi nghe được.

Tối hôm đó, Cổ Thừa Viễn nhào vào lòng Bạch Linh, xin bà đừng đi.

Bạch Linh luôn coi Cổ Thừa Viễn là con ruột của mình, bà hạ quyết tâm phải mang Cổ Thừa Viễn đi.

Thế nhưng, tại tòa án, Cổ Chí lấy ra chứng cứ chứng minh Bạch Linh không phải mẹ đẻ của Cổ Thừa Viễn.

Đương nhiên, Cổ Thừa Viễn được phán quyết giao cho Cổ Chí.

Cứ như thế, Bạch Linh và Cổ Thừa Viễn bị ngăn cách.

Sau đó, mỗi một lần Bạch Linh gặp Cổ Thừa Viễn là một lần nhìn thấy trên người anh ta có những vết thương cả cũ cả mới, mỗi một lần đều khiến bà đau xót không thôi.

Nhưng bà bất lực.

Cổ Chí thậm chí còn cho rằng, Bạch Linh rời khỏi ông ta đều do lỗi của Cổ Thừa Viễn, cứ hai ba ngày ông ta lại đánh chửi Cổ Thừa Viễn.

Thậm chí có một lần, Cổ Chí dìm đầu Cổ Thừa Viễn vào trong nước, khi Cổ Thừa Viễn không thở được nữa mới buông tay.

“Mẹ biết Thừa Viễn rất khổ, nhưng mẹ chưa từng nghĩ rằng Thừa Viễn sẽ hận mẹ như thế.” Bạch Linh lẩm bẩm: “Mẹ còn chưa từng nghĩ rằng, chuyện đó là một sự bỏ rơi đầy tàn khốc với Thừa Viễn. Càng không ngờ rằng thằng bé sẽ trút nỗi hận lên người con.”

“Không có việc gì, mẹ, đều đã qua rồi.” Du Nhiên nhẹ giọng nói: “Đều đã qua rồi.”

Sau khi mọi việc kết thúc, Du Nhiên và Tiểu Tân trở về trường.

Trên xe, Du Nhiên một mực im lặng, giống như đang suy nghĩ rất nhiều chuyện, lại giống như không nghĩ đến bất cứ chuyện gì.

Khi xe tới khu náo nhiệt, Tiểu Tân bỗng bảo lái xe dừng lại trước một quán bar, trước khi Du Nhiên kịp phản ứng lại đã kéo cô xuống xe.

Rất nhanh, Du Nhiên đã ngồi trên ghế, trước mặt để rất nhiều rượu.

“Uống đi.” Tiểu Tân nói.

Du Nhiên dừng lại một chút, sau đó, bắt đầu uống từng chén một.

Uống rượu, uống đến một mức độ nhất định sẽ khiến cho người ta vui vẻ, thế nhưng hôm nay, Du Nhiên uống rượu như uống nước lã, vậy mà không cách nào uống đến cảnh giới đó.

Càng uống, càng cảm thấy buồn khổ.

Cuối cùng, là Tiểu Tân cầm lại bàn tay đang liên tục rót rượu của cô.

“Vì sao không cho tôi uống nữa?” Du Nhiên hỏi.

“Cô sẽ say.” Tiểu Tân nói.

“Nếu không phải muốn say thì uống rượu làm gì?” Du Nhiên cảm thấy Tiểu Tân nói thật buồn cười.

“Say, những ký ức không vui vẫn sẽ còn lại đến ngày mai.” Tiểu Tân nói: “Vậy vô ích, trừ khi… nói tất cả mọi chuyện ra.”

“Có một số việc, là nói không nên lời.” Du Nhiên lắc đầu: “Thật sự, nói không nên lời.”

“Nếu vậy, nghĩ đến cái gì thì nói cái đó đi.” Tiểu Tân hạ thấp yêu cầu.

“Nghĩ đến cái gì?” Du Nhiên bỗng nhiên cười phá lên như phát điên: “Điều tôi