The Soda Pop
Chàng giỏi nàng ngây (Xảo phu bổn tiên)

Chàng giỏi nàng ngây (Xảo phu bổn tiên)

Tác giả: Tam Mộc Mục

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326881

Bình chọn: 9.00/10/688 lượt.

nữa Tiểu Mễ đường đệ sẽ rời cung, nhưng ta mong nàng sẽ ở lại. Nàng sẽ đi theo đệ ấy hay là ở lại với ta??”

Tiểu Hồ Điệp chẳng cần suy nghĩ liền đáp luôn: “Đương nhiên là đi theo Tiểu Mễ ca ca rồi.”

Tư Không Tiểu Mễ nghe thấy thế thì nhướng mày, tỏ ra vô cùng đắc thắng.

Tư Không Cách vẫn cố hỏi cho bằng được: “Tại sao? Hoàng cung không tốt à??”

“Nếu muội ở lại đây thì chắc chắn sẽ bị chết đói, vì đồ ăn do Ngự Thiện Phòng nấu không có chân tình, muội không thể nuốt nổi, cho nên muội mới đi theo Tiểu Mễ ca ca.”

“A ha ha …..” Tư Không Cách bèn phá lên cười, vỗ bộp bộp vào vai Tư Không Tiểu Mễ: “Thì ra đệ cũng chỉ là một tên đầu bếp trong lòng người ta mà thôi~~Ha ha ha___ Một tên đầu bếp nổi danh nhất trong thiên hạ~~~”

Tư Không Tiểu Mễ bực bội gạt phăng bàn tay của y ra: “Còn hơn một kẻ chẳng là gì như huynh!”

Cái đồ ngốc này, ngoài ăn ra thì chẳng còn cái gì để đeo đuổi nữa à??? Chẳng phải đã là người phàm rồi hay sao? Tại sao một chút chuyện tình cảm nam nữ cũng không học được thế?? Đến bao giờ thì cô mới sáng dạ ra được đây? Chẳng lẽ cứ để chàng làm đầu bếp cả đời như thế này à???

*

Mấy ngày sau, gia đình Tư Không Trạm đều rời cung quay về thâm sơn cùng cốc, Tiểu Hồ Điệp bịn rịn, mãi mới chịu để họ rời đi, cô chỉ hận mình không thể cùng gia đình họ sống một cuộc sống tiêu diêu tự tại, vô ưu vô lo ở chốn đào nguyên. Song, giờ vẫn chưa thể được vì cô vẫn còn lo canh cánh cho sự an nguy của Dịch Thủy Vân, một khi vẫn chưa thể khẳng định y và Xuất Trần cô nương đã bình an sống hạnh phúc bên nhau thì cô vẫn phải truy tìm tung tích của họ.

Từ sau đêm Dịch Thủy Vân lấy tiên căn dẫn dụ đám người Lang quốc đuổi theo mình thì hoàn toàn biệt tăm. Tư Không Tiểu Mễ cũng hạ lệnh cho đệ tử Cái Bang truy tìm họ nhưng cuối cùng tất cả đều phải thất vọng trở về tay không. Ngay cả Hàm Phong, Hàm Vũ và tên Hồng công tử đó cũng như bị bốc hơi, không thể lần ra bất cứ dấu vết nào.

Mọi việc đều trở nên hết sức kỳ quặc, khiến người khác cảm thấy sợ hãi, bất an.

Tiểu Hồ Điệp đi cùng Tư Không Tiểu Mễ đến biệt viện mà Dịch Thủy Vân đã bỏ tiền ra mua trước đây. Tuy chàng đã đề nghị cô cùng đến ở vương phủ của chàng hoặc đến phủ tướng quân của ông ngoại chàng tá túc vài ngày nhưng Tiểu Hồ Điệp vẫn khăng khăng không chịu nghe. Cô lo, lỡ cô ở nơi khác, khi Dịch Thủy Vân quay trở về thì sẽ không tìm ra mình.

Tiểu Hồ Điệp nghĩ: cô và Dịch Thủy Vân đều là thần tiên từ trên rơi xuống nên chỉ có y là người thân duy nhất của cô tại chốn trần gian bát nháo này mà thôi. Cả hai người lúc đầu xuống trần gian đều không có bạn bè, họ hàng thân thích, không có mục tiêu phương hướng để phấn đấu. Người ngoài sẽ không thể nào hiểu nổi cảm giác cô đơn không có lấy một ai để nương tựa khi đó. Vì thế cô đã coi Dịch Thủy Vân như người nhà của mình.

Tư Không Tiểu Mễ cực kỳ không vui khi trông thấy Tiểu Hồ Điệp lo lắng cho Dịch Thủy Vân như vậy, nếu chàng không hiểu tính cách đơn thuần, không biết đến chuyện tình cảm nam nữ của Tiểu Hồ Điệp và không rõ Dịch Thủy Vân đã sớm có người thương thì chắc chắn chàng sẽ coi y là tình địch số 1 của mình…

Những ngày tháng tiếp theo, cô và chàng đều sống rất đơn giản.

Tư Không Tiểu Mễ ngày nào cũng lo nấu cả ba bữa cơm còn Tiểu Hồ Điệp thì thu dọn bát đĩa, đem đi rửa. Thỉnh thoảng Tư Không Cách lại mò sang làm rộn chân bọn họ. Cả hai huynh đệ lần nào giáp mặt cũng lôi Tiểu Hồ Điệp ra làm cớ tranh giành, xông vào đánh nhau chí tử. Tiểu Hồ Điệp đã không can ngăn thì chớ, lại còn vắt chân lên ghế, ung dung cầm đĩa bánh ngọt trong tay, vừa ăn vừa cổ vũ…

Có lúc, Tư Không Tiểu Mễ nghĩ rằng, chỉ cần hai người có thể vui vẻ sống như thế này mãi thì tốt biết mấy.

Nhưng sự thật phũ phàng bao giờ cũng khiến người ta vỡ mộng. Càng chờ càng không thấy tin tức của Dịch Thủy Vân, Tiểu Hồ Điệp bèn tỏ ra nôn nóng, đứng ngồi không yên, cuối cùng không thể nhẫn nại được nữa.

Hôm nay, Tiểu Hồ Điệp hoàn toàn không có hứng ăn uống như mọi ngày, cô chỉ ngồi cúi đầu, lấy đũa chọc chọc vào bát cơm, chẳng biết là đang nghĩ gì. Đột nhiên, cô ngẩng đầu, hai mắt sáng rực, kích động nói với Tư Không Tiểu Mễ: “Tiểu Mễ ca ca, huynh có thể giúp muội một việc này được không? Giúp muội làm một ít lương khô, ít nhất là đủ dùng cho nửa tháng.”

“Muội dùng nhiều lương khô như thế để làm gì???” Chẳng biết nha đầu này đang nghĩ gì nữa.

“Có lương khô rồi thì muội sẽ không phải lo bị đói khi lên đường nữa.” Tiểu Hồ Điệp liền trả lời.

“Muội muốn đi đâu???” Tự dưng Tư Không Tiểu Mễ cảm thấy cực kỳ bất an, nha đầu này chắc lại mang thêm phiền phức đến cho chàng đây…

Quả nhiên, cô cười rõ tươi, mắt sáng như sao: “Muội muốn đi tìm Thủy Vân ca ca!!”

Tư Không Tiểu Mễ chưa kịp lên tiếng phản đối thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa vô cùng dồn dập. Mở cửa ra thì thấy một đệ tử của Cái Bang cung kính khom người bẩm báo: “Khởi bẩm bang chủ, có người đã trông thấy một gã đàn ông bị trọng thương đang ẩn náu trong sơn trang cách đây một trăm dặm, nghe người đó nói, y chính là con trai của phú thương giàu nhất phương Nam, Hồng Hào Gia ạ.”

Hồng Hà