Hồ Điệp. Trước khi đi vào, chàng đã dặn cô phải đứng yên trong Hậu Hoa Viên đợi chàng, sao lại bị thái tử xách cổ tới đây vậy?
Thái tử bước vào cửa, thả Tiểu Hồ Điệp xuống đất đánh “phịch” rồi phủi tay hỏi : “Tiểu Mễ đường đệ, cô gái này đi cùng với đệ tới đây có phải không?”
Tư Không Tiểu Mễ miễn cưỡng thừa nhận : “Phải”
Thái Hậu và thái tử nghe xong đều tỏ ra vô cùng kinh ngạc, đồng thanh nói : “Trước đây cháu/ đệ toàn vào cung một mình, hôm nay lại dẫn người khác đi cùng, hơn nữa lại là một cô gái!”. Vế còn lại hai người để dành nghĩ trong bụng : hơn nữa lại là một cô gái rất xấu.
Tư Không Tiểu Mễ tỏ ra rất bình tĩnh : “Cô ta là nha hòan cháu nhặt được trên đường, vì không có nhà để về nên cháu tạm thời giữ cô ta lại vài ngày, đợi đến khi cháu tìm được chốn trú chân cho cô ta, cháu sẽ bảo cô ta đi!”
“CHỦ NHÂN!!!! Con và ngài…..”
“Ngậm miệng! Hoàng cung là nơi ngươi có thể tùy tiện la hét sao?” Tư Không Tiểu Mễ vội ngắt lời cô, sợ rằng cô sẽ làm bại lộ chuyện cá cược của cả hai.
Thái Hậu khuyên can : “Nếu đã là người do cháu dẫn tới, vậy thì cho qua chuyện này đi!”
“Sao vậy đường huynh? Cô ta gây ra họa gì à?” Tư Không Tiểu Mễ quay sang hỏi thái tử.
Thái tử tỏ ra vô cùng bất lực : “Chủ-bộc nhà đệ đều cùng một giuộc!”
“Chuyện là thế nào?” Tư Không Tiểu Mễ hỏi Tiểu Hồ Điệp.
Tiểu Hồ Điệp lí nhí : “Con có ý tốt mà! Ngài bảo con đứng chờ ngài trong Hậu Hoa Viên, nhưng trời càng lúc càng nắng gắt, con muốn tìm một nơi mát mẻ để tránh nắng, thế là con ngó tới ngó lui, cuối cùng con nhìn thấy một cái hồ nước, huynh này và một cô gái nữa đều không mặc quần áo ngoi lên lặn xuống trong hồ, cô gái đó kêu cứu không ngừng, con nghe thấy giọng của cô ấy giống như là sắp chết ngạt vậy, thế là con ra tay giúp đỡ, hô hóan người tới cứu, kết quả, chỉ trong giây lát một toán người xông đến……sau đó, huynh này hầm hầm tức giận hỏi con từ đâu tới, con nói là con đến cùng với ngài, thế là bị huynh này lôi đến đây!”
Tư Không Tiểu Mễ liền hiểu ra, thái tử và cô gái đó đang hoan ái dưới hồ thì bị Tiểu Hồ Điệp bắt gặp. Kết quả, cô tưởng là có người bị rớt xuống hồ nên mới kêu người tới cứu, cuối cùng mọi người đều được chứng kiến cảnh xuân sắc phơi phới của thái tử, khiến thái tử mất mặt đến tận nhà.
Thái tử ức trào máu : “Đệ nhặt được con bé này ở đâu vậy? Nó còn cao tay hơn cả đệ!”
Thái Hậu lại quay ra chỉ trích y : “Hoang dâm vô độ vốn là chuyện vô cùng xấu xa, để xem sau này cháu còn dám tùy tiện làm loạn trong cung nữa không? Cháu gái à, đừng sợ, cháu không có lỗi gì cả!”
Tiểu Hồ Điệp vẫn chưa thể xác định được hiện giờ mình đang ở vào tình thế nào : “Cháu không có việc gì thật ạ?”
Thái Hậu gật đầu : “Thật!” Cô bé là người do cháu trai yêu quý dẫn đến, cho dù là người hầu thì cũng phải giữ vài phần thể diện cho cô bé.
“Vậy cháu có thể thỉnh cầu một chuyện được không ạ?”
“Cháu muốn thỉnh cầu chuyện gì nào?”
Tiểu Hồ Điệp lén nhìn Tư Không Tiểu Mễ, phát hiện thấy chàng không hề có ý cấm đoán mình, bèn bạo gan nói ra : “Cháu muốn ăn cơm ạ!”
“Ha ha! Chỉ là thỉnh cầu này thôi sao? Chuyện nhỏ không đáng kể. Vừa hay, chỗ ta mới nhận một ngự trù có tay nghề rất giỏi. Các cháu thưởng thức xem thế nào. Người đâu! Bày tiệc!”
Những món ăn hấp dẫn lần lượt được bưng lên, có canh có rau có điểm tâm, tất cả đều được bày ra bàn. Tiểu Hồ Điệp ngồi nhìn mà hạnh phúc muốn xỉu, cô phấn khích hỏi : “Cháu có thể ăn thật sao?”
“Đương nhiên là thật!” Thái Hậu gật đầu.
Được sự cho phép, chẳng cần nói tới câu thứ hai, cô vội bốc một miếng bánh long phượng bỏ vào miệng. Bỗng nhiên cô ngừng lại, nhìn Tư Không Tiểu Mễ với vẻ cực kỳ sợ hãi, giọng nói run lên cầm cập : “Chủ, chủ nhân…….”
“Lại có chuyện gì?” Tư Không Tiểu Mễ vô cùng bực mình. Đừng có nói những món này cô ta không ăn được, muốn ta đích thân xuống Ngự Thiện Phòng nấu cho cô ta ăn nhé!
“Món này……món này…”
“Món này làm sao?” Chàng còn chưa động đũa nếm được miếng nào thì đã bị cô làm phiền, mất cả hứng ăn.
“Món ăn này có sát khí…..”
Chương 11: Bức Họa Mỹ Nhân
Tên ngự trù mới đến đang đứng hầu để giải thích cách chế biến các món ăn bỗng rút con dao lóc thịt cá từ trong người ra đâm về phía Tư Không Tiểu Mễ.
Tư Không Tiểu Mễ cực kỳ thính tai nhanh mắt, không cần quay đầu lại, chỉ dựa vào cảm giác lấy cây đũa chặn đứng mũi dao. Cây đũa như được tôi từ thép, khi chạm vào con dao liền phát ra tiếng “keng”, chàng hất nhẹ tay, con dao bắn ra ngoài, cắm phập vào cây cột bên cạnh. Trong nháy mắt, đầu đũa liền chĩa thẳng vào yết hầu tên ngự trù.
“Nói mau, ngươi là ai? Tại sao lại hành thích ta?” Ngữ khí của chàng không hề có ý đe dọa, chỉ tĩnh lặng như mặt nước hồ thu.
Tên ngự trù lại không biết điều, hắn nhắm chặt hai mắt, cắn mạnh một cái, một giọt máu đen từ trong miệng ứa ra, sau đó cả thân hình đổ ra sau __Tự tử chết!
Đám cung nữ thấy có người chết liền la toáng lên. Thái Hậu không hề khiếp đảm như bọn họ song từ gương mặt trắng bệch thì rõ, bà cũng có chút kinh hãi.
Thái tử vô cùng tức giận : “Tên thích khách này trà trộn vào hoàng cung bằng cách nào thế ???”
Thá