Chàng giỏi nàng ngây (Xảo phu bổn tiên)

Chàng giỏi nàng ngây (Xảo phu bổn tiên)

Tác giả: Tam Mộc Mục

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327751

Bình chọn: 7.5.00/10/775 lượt.

hó dễ cho chúng tôi”

Dịch Thủy Vân đanh giọng: “Các ngươi về trước đi, ta muốn ở lại trong rừng ngắm trăng một đêm, sáng mai ta sẽ xuống núi quay về Lang quốc phụng mệnh”

Hàm Phong kiên quyết: “Lang chủ đã hạ lệnh, đêm nay quốc sư buộc phải quay về cùng chúng tôi”

“Đừng đi theo bọn chúng!” Niệm Nhi từ trong căn nhà nhỏ bước ra, nhón chân bay qua đầu bọn binh sĩ, đáp xuống cạnh Dịch Thủy Vân: “Nếu người quay về nhất định sẽ bị Lang chủ giết hại”

Hàm Phong, Hàm Vũ nhìn thấy Niệm Nhi liền kinh ngạc thốt lên: “Ngươi vẫn chưa chết sao?”

“Diêm Vương Gia thấy ta đáng thương nên để ta quay về báo thù các ngươi!!” Tay phải của Niệm Nhi khẽ vẩy, một đoạn côn chín khúc liền xuất hiện, thân côn màu tía, chắc chắn ả đã bôi kịch độc lên trên, nếu kẻ nào vô phúc dính đòn sẽ bị tróc da ngấm độc mà chết.

“Quốc sư muốn ép chúng tôi sao?” Hàm Vũ hỏi lần cuối.

Dịch Thủy Vân từ từ rút thanh nhuyễn kiếm quấn quanh eo ra, thân kiếm vốn dĩ rất dẻo nhưng khi bị y vẩy một cái liền cứng như thép, lóe lên luồng hàn quang lạnh lẽo: “Ra tay đi!”

Trong khu rừng yên ắng bỗng vang lên tiếng kiếm va vào nhau chói tai, chốc chốc lại có kẻ ngã xuống, máu chảy thấm đỏ cả đám cỏ xanh dưới chân.

Mắt của ai cũng hằn lên tia máu, ngoài sát khí ra thì chẳng còn gì cả, ai nấy đều nhất tề xông vào đánh nhau chí tử một mất một còn.

Tiểu Hồ Điệp không biết võ công nên không thể giúp gì được, cô chạy một mạch đến bờ bên kia, gân cổ lên gào hết sức vô nghĩa: “Đừng đánh nữa! Có việc gì cứ từ từ thương lượng, đừng đánh nữa, nếu giết người thì sẽ phải đền mạng đó! Khi chết sẽ bị đày xuống địa ngục đó!” Đột nhiên cô cảm thấy đầu choáng váng, hô hấp trở nên khó khăn, mạch máu trong người đều dồn ngược lại, vô cùng khó chịu.

Tiếng kêu đau đớn của cô dẫn dụ sự chú ý của Hàm Phong, Hàm Vũ, hai ả đã từng có thâm thù với cô, làm sao có thể bỏ lỡ cơ hội ngàn năm một thuở này được, vì thế hai ả lập tức chuyển hướng, chĩa mũi kiếm nhằm vào cô mà đâm. Niệm Nhi và Dịch Thủy Vân đang bị bủa vây tứ phía, bản thân đang lâm vào thế vô cùng nguy hiểm nên không thể thoát ra bảo vệ cô được.

“Bộp, bộp” hai tiếng, hai hạt trân châu đập bốp vào mu bàn tay của Hàm Phong Hàm Vũ, khiến cho hai thanh kiếm đang cầm bị rớt xuống đất. Tư Không Tiểu Mễ bay vụt tới, bồi cho hai ả mấy cú đá liên hoàn, hai ả liền ngã vật ra đất, mãi không ngóc người lên được.

“Ngươi….” Hàm Phong Hàm Vũ nhìn thấy người ra tay là Tư Không Tiểu Mễ, ngạc nhiên không thể thốt thành lời.

“Ta cái gì mà ta? Ta không phải là thái tử đường huynh luôn biết “thương hoa tiếc ngọc””

Cơ thể của Tiểu Hồ Điệp càng lúc càng khó chịu, cô không thể cầm cự nổi liền nằm vật ra đất thở dốc. Tư Không Tiểu Mễ vội chạy lại đỡ cô: “Này! Đồ ngốc! Cô sao thế?”

“Ta….ta…khó chịu quá….” Da của cô lạnh ngắt, mặt thoắt đỏ thoắt trắng.

“Mau đưa cô ấy đi!!!” Dịch Thủy Vân bỗng hét lên.

“Vậy còn các ngươi….” Tuy chàng không có hảo cảm gì với y nhưng nhìn thấy y có biểu hiện như thế, chàng liền động lòng trắc ẩn, định ra tay giúp đỡ.

“Mau mang cô ấy đi, nếu không sẽ không kịp nữa đâu” Dịch Thủy Vân vô cùng khẩn thiết: “Ta có thể chống cự được!”

“Sau này chúng ta sẽ còn gặp lại!” Tư Không Tiểu Mễ cũng không muốn đứng ở đây dây dưa mãi, chàng ôm Tiểu Hồ Điệp vào lòng, nhón chân bay người, thoát ra khỏi nơi tử chiến này.

Chương 32: Mỹ Nhân Phá Kén Chui Ra

May mắn thay, chàng tìm thấy một sơn động rất kín đáo nằm trên vách núi cách mặt đất khoảng mấy chục trượng, chàng ôm chặt lấy Tiểu Hồ Điệp, mượn những cành cây mọc chìa trên vách dựng đứng làm điểm tựa, nhón chân nhảy ba lần, rồi bay vào trong động, sau đó chàng lấy một viên dạ minh châu ra để thắp sáng.

“Đồ ngốc! Cô sao rồi?” Tư Không Tiểu Mễ sốt sắng hỏi Tiểu Hồ Điệp.

Hơi thở của cô đứt quãng, giống như sắp rơi vào trạng thái hôn mê bất tỉnh, da cô dần dần phát ra ánh sáng lờ mờ.

“Này! Đồ ngốc! Mau nói gì đi chứ?” Chàng quan sát biểu hiện của cô, đồ rằng cô bị trúng độc, chàng lập tức ngồi xuống, vận công giúp cô ép độc ra ngoài, không ngờ, khi chàng truyền chân khí cho cô thì lại phát hiện cô không hề có kinh mạch, người cứ nhũn ra như chi chi. Một người lăn lộn trên giang hồ suốt bao năm qua như chàng, chưa từng gặp trường hợp quái dị như thế này nên nhất thời hốt hoảng không biết làm sao.

“Đồ ngốc! Đừng ngủ! Tỉnh dậy đi!!!”

“Tiểu Hồ Điệp! Tiểu Hồ Điệp!”

Dù chàng có lắc có tát thế nào đi chăng nữa, cô vẫn cứ chìm vào hôn mê, hơi thở nhẹ như không. Chàng ôm chặt lấy cô, cảm thấy mình như đang đi đến bờ tuyệt vọng, một con người vừa nãy vẫn còn sống sờ sờ trước mặt giờ lại đang hấp hối giống như một ngọn đèn dầu sắp cạn, còn chàng thì chẳng thể làm gì. Thói kiêu căng tự phụ tích tụ bấy lâu nay bỗng sụp đổ. Chàng vốn tưởng mình rất lợi hại, giờ mới biết, chẳng qua cũng chỉ đến vậy mà thôi, thậm chí còn không thể tìm ra nguyên nhân cái chết của cô gái luôn bị chàng mắng ngốc nghếch này. Chàng chỉ biết ôm lấy cô, cảm nhận cơ thể cô từ từ lạnh ngắt.

Đột nhiên, một sức nóng kinh người kéo chàng từ bi thương về thực tại, Tiểu Hồ Điệp vốn đang nằm bất động trong lòng


XtGem Forum catalog