Pair of Vintage Old School Fru
Chàng Hoàng Tử trong giấc mơ

Chàng Hoàng Tử trong giấc mơ

Tác giả: Jin Zhi Rim (a.k.a Cành cây khô =.=!)

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213640

Bình chọn: 7.5.00/10/1364 lượt.

đứa ngốc ấy ngay bây giờ. Được một lúc lâu không hề thấy có dấu hiệu gì hết anh thực sự sợ. . . Nhưng rồi . . .

– Cẩn thận đấy! Chân em có đi được không? – Tiếng của Minh Yên

– Đi được ạ

Hình bóng ấy!!! Sao lại khiến người khác lo lắng vậy . . Nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn và dễ thương của Puny, Vyl lại có cảm giác lòng mình nhẹ xuống phần nào. . Cô bé vẫn an toàn và không sao hết

Lúc này, Puny mới nhận ra có một ánh mắt đang nhìn mình rất lâu và cô bé ngẩng đầu lên . . là kẻ đáng ghét- Hoàng Tử hắc ám đang đứng sừng sững trước mặt cô . . Giờ Puny chỉ muốn lao tới và ôm thật chặt anh . . nhưng đôi chân lại thật đau đớn để làm điều đó . . 2 người nhìn nhau như đang bắt nhịp được cảm xúc của 2 trái tim hòa làm một . .

– Đi – Chỉ một từ và Vyl kéo Puny rời khỏi Minh Yên

– Ơ . . Ơ . . – Hoa Phương ngơ ngơ như bò đội nón trước cảnh hai người đi lướt qua mình

– Khép miệng lại đi bà cô của tôi – Minh Yên lên tiếng

– Anh . . Làm cái gì mà lại để hai người đó đi thế kia hả? Còn bao dự định nữa thì sao? Còn đứng đây làm gì?

Minh Yên mặc kệ bộ dạng nháo nhác của Hoa Phương, anh bình thản đáp:

– Bình tĩnh đi! Chúng ta dừng lại thôi! Tôi sẽ là anh trai của Puny

Hoa Phương cáu gắt:

-C-Cái gì?!Anh định bỏ trốn à!!! Còn kế hoạch của chúng ta? Tôi sẽ có anh Vyl còn anh có Bảo Uyên. Anh quên rồi??

Minh Yên nhẹ giọng:

– À cái đó . . vứt đi thôi

– Không được . Tôi không thể! Đó là kế hoạch hoàn mĩ nhất tôi dật ra. Nói vứt là vứt chắc?

– Vậy chúng ta dùng

– Anh khùng à!! Tôi với anh !! Không thể nào. . Gu của tôi là lạnh lùng , đẹp trai như anh Vyl kìa

– Gu của tôi là dễ thương, ngây ngô và thánh thiện như Puny kìa

Hoa Phương để bộ mặt khó hiểu:

– Ý anh là tôi dễ sợ và độc đoán sao?

Minh Yên cũng vậy:

-Thì ý cô tôi chẳng xấu xí và quá thái hay sao?

– Thiệt tình . . Thôi không cãi nữa . . Về thôi !!!!

– Ừ thì về thưa tiểu thư độc đoán !!!

Và hai người cùng nhau đi về . . .

* * *

Vyl không biết rằng Puny bị đau chân . . Anh kéo cô bé đi nhanh hết mức có thể miễn là tránh xa được Minh Yên. Cô bị anh kéo đi nhanh như vậy, chân lại đau cảm thấy khó khăn vô cùng :

– Anh . . đi chậm lại đi !!!

Vyl vẫn kéo cô đi . . Có thể Vyl không nghe thấy , cũng có thể là cố ý không nghe thấy hoặc là đang giận . .

Đến khi không chịu được nữa Puny gỡ tay mình khỏi tay Vyl . . Cô cứ nghĩ rằng Vyl sẽ phải lo lắng hay thấy thương cho cô bé ai dè anh lại làm cô đau thế này !!!

– Híc híc !! – Cô ngồi thụp xuống và lại khóc . . mắt cá chân đã sưng giờ cả mắt cũng sưng vì khóc rồi

– Sao thế?! – Vyl quay lại hỏi han . . .

Anh ghét tiếng khóc và cũng ghét nhìn người khác khóc. Nhưng từ bao giờ khi thấy cô bé ấy khóc anh lại thấy trái tim nhói đau.Thấy cô khóc thôi là lòng anh đau đớn . . . đau hơn cô rất nhiều

– Anh không cần quan tâm –Puny hờn dỗi

Vyl lại gần đặt tay lên vai cô bé cố trầm tĩnh lại :

– Sao vậy!!!

Anh thấy Puny vẫn nức nở không trả lời cũng chẳng biết cách dỗ dành một đứa con gái như thế nào nữa.Anh cảm thấy đau lòng. . .

Nhìn Vyl im lặng ngồi gần mình với khuôn mặt đang đau khổ vì hết cách . . Puny đành làm người tốt lên tiếng:

– Anh không cần vì tôi mà phải ngồi đây đâu!!!!

Nói xong cô bé đứng dậy . .

– Ái . . – Cái chân đáng ghét của Puny luôn làm cô thấy khó xử

Mới đến đây thì bị vấp ngã sưng chân. . Sau đó thì lại phải thi chạy khiến vết thương cũ chưa lành đã lại tấy trở lại . . Chưa nghỉ ngơi dưỡng chân được bao lâu thì giờ lại chạy vào khu vực cấm để trượt chân ngã nữa . . Thật không còn gì tồi tệ hơn . ..

Cô bé loạng choạng ngã vào người Vyl

– Xin lỗi – Cả 2 đồng thanh

Hai người nhìn nhau khó hiểu rồi cùng cười . . Thật hết nói nổi !!!!!

– Anh cũng biết xin lỗi cơ đấy! Nhưng chỉ xin lỗi thôi sao?

– Muốn sao?

– Muốn cõng – Cô bé hí hửng ( heo đòi cõng kìa >.< )

Anh lạnh lùng buông câu :

– Tôi không thích

Cô bé nghe câu trả lời phũ phàng của Vyl thì bực bội lắm!!! Cô đã đánh giá về Vyl quá cao rồi chăng?

– Tại sao???

– Nặng như heo – Anh đáp

Puny sững người. Nhưng thực sự đã quá bực bội với anh rồi!!! Sau những lúc như vậy cô bé tưởng anh sẽ khác ai ngờ. . vẫn là vô tâm . .

– Sao anh vô tâm thế hả? Anh thậm chí còn chẳng biết tôi bị đau chân thế nào. . Đau lắm anh biết không? Anh Minh Yên đã thực sự quan tâm chăm sóc tôi còn anh. . .anh làm gì thế hả?

Nghe những lời trách móc của cô . Vyl cũng tự trách bản thân nhưng nhắc tới Minh Yên là anh không thể không tức giận . .

Vyl vòng tay kéo cô bé lại gần , khẽ nói nhỏ vào tai cô :

– Từ bây giờ để tôi bảo vệ em

Puny tự nhiên cảm thấy không khí nóng lên. Sao lạ thế nhỉ? Trời gió rít nghe rõ mồn một thế này, còn ở nơi âm u thế nữa. Cả người nóng hết cả lên. Puny vội đẩy tay Vyl ra. Cái con người này ra vẻ tử tế hay là uống nhầm thuốc?

– Anh . . . anh nói gì lạ thế?

Lại một lần nữa nói thật ấm:

– Tôi nói sẽ bảo vệ em

– Gì gì cơ?? – Puny vẫn như chưa tin vào lời nói đó

Vyl chợt cười. Anh lên tiếng:

– Cô còn muốn nghe bao lần nữa??

– Tôi. . . tôi chỉ là thấy lạ!! Sao anh bỗng dưng kêu tôi là em vậy >__<

– Cô nhỏ hơn tô