Chàng Hoàng Tử trong giấc mơ
Tác giả: Jin Zhi Rim (a.k.a Cành cây khô =.=!)
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3213630
Bình chọn: 8.00/10/1363 lượt.
i không lẽ tôi kêu cô là chị. Hay cô muốn tôi gọi là anh?
( Gọi anh đi cho đỡ thắc mắc :33~)
– Thì trước giờ anh đều gọi tôi là cô mà. Nghe vậy chẳng quen chút nào. Tuy gọi là cô rất già nhưng mà tôi nghe quen rồi. Anh đừng có xưng em như thế cứ sao sao ấy
– Tôi gọi cô là em mà đã nghĩ tôi thích cô rồi sao? Cô ngây thơ quá đấy!
– Cái gì? Tôi vốn đã không nghĩ vậy. Mấy lời đó anh nghĩ tôi tin nó là từ một người như anh sao? Về thôi
Người nào đó đã nhanh nhẹn chạy đi lên trước. Người còn lại chợt nở một nụ cười ấm áp. . .
___To Be Continued___
Chap sau hứa hẹn nhiều tình huống “thú vị”. Mong là m.ng tiếp tục ủng hộ Rim ^^~
CHAP 33: NHẦM . . . PHÒNG
Chap 33: Nhầm . . . phòng
– Vyl và Puny vẫn chưa về sao? – Tan lo lắng hỏi khi thấy Hoa Phương và Minh Yên trở về
– Họ chắc sẽ về ngay thôi – Minh Yên trả lời
– Vậy thì tốt rồi. Hai người ở lại đây mai rồi về
Cũng khá mệt nên cả hai vào phòng và đi ngủ luôn. . Tâm trạng cùng không ổn . .
– Mấy đứa đi ngủ đi!
– Em phải đợi Puny về đã – Gum lên tiếng
– Có Vyl rồi không sao đâu! Chúng tôi thuộc đường ở đây còn hơn cả hướng dẫn viên ý chứ – Huan trả lời
– Vậy ra các anh ở đây nhiều lần lắm sao? – Lin ngạc nhiên hỏi
– Ừ. Lần sau chúng ta lại đi nhé! – Zita cười nhìn Lin
Mọi người chuẩn bị tắt đèn và lên ngủ thì Vyl và Puny về . . . Puny được Vyl cõng về theo đúng ý nguyện của cô bé . Và giờ cô nàng đang ngủ ngon lành trên vai anh .Đúng là đâu cũng ngủ được . .
– Cậu về rồi à? – Huan lên tiếng
– Puny có sao không anh ? – Lin cũng đang rất lo lắng
Vyl lắc đầu. Cô bé lúc này mới yên tâm. Cả bọn ngồi đợi cả hai mà ruột gan lộn tùng phèo hết cả. Thấy hai người đều ổn là cả bọn đã thở phào được rồi !!!
– Cậu đưa cô bé lên phòng trên gác đi ! Còn hai phòng trên đó đấy
Tan càng ngày càng thấy ra dáng anh Hội trưởng có trách nhiệm . . Nhiệm vụ cao cả là lùa lũ nhóc đi ngủ >”< ~~
Vyl cõng con heo vào phòng ngủ rồi đặt cô nằm xuống giường. ( Chắc giờ Vyl ê ẩm hết lưng rồi đây) Đắp chăn và để cô nằm với tư thế thoải mái anh mới thở phào ngồi xuống ghế. .. Anh cũng chỉ muốn ngả lưng xuống và ngủ thôi
Vyl khẽ vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của Puny. Chợt nhớ ra vết thương ở chân của cô bé. . Vyl lại lần nữa làm bác sĩ băng chân cho cô. Cứ chạm vào vết thương là cô co chân lại chắc là xót và đau nhiều lắm !
– Đồ đáng ghét! Tại sao anh lại tới lâu vậy chứ?!!!
Cô bé đang nói mơ . . Nhưng đủ để anh biết cô mong sự xuất hiện của mình thế nào. . Anh đã quá vô tâm rồi…
– Thực xin lỗi
Vyl hôn nhẹ lên trán cô rồi bật đèn ngủ lên mới ra ngoài . . .
Nửa đêm. Puny tỉnh giấc vì cơn đau bụng bất chợt . . Nó làm cô bé buộc phải ăn để cái dạ dày không kêu ọc ọc khiến giấc ngủ bị gián đoạn nữa. . Lò dò thân xác xuống dưới nhà cô mở tủ lạnh ra thì chẳng có gì ngoài một chai nước không hơn không kém . . .
Đúng là Huan có khác keo kiệt hết mức . . .Nhà đại gia mà cái tủ lạnh trống trơn vậy sao??? May mà có gói mì ở trên bàn vẫn còn nguyên vẹn! Cô bé mắt nhắm mắt mở nấu mì rồi ăn mau lẹ cho cái dạ dày đỡ kêu ca .Xong xuôi, cô lại lò dò đi lên tầng vẫn lim dim mắt vì buồn ngủ .. .Cô mở cửa vào giường nằm ngủ một mạch tới sáng !
* * *
Sáng sớm . . .
Khuôn mặt lúc ngủ của Puny cũng đủ khiến ai đó khẽ chệch đi nhịp đập của trái tim. Anh lại gần chạm nhẹ lên mái tóc đang rủ xuống của cô rồi kéo nhẹ nó ra sau vành tai cô một cách cẩn thận sợ làm cô thức giấc.
Hàng mi đen tuyền kia làm anh thao thức, hai má bầu bĩnh làm anh chỉ muốn nhéo yêu và bờ môi mọng nước kia tại sao cứ quyến rũ anh.
Đêm qua khi cô bé ấy chạm môi vào cánh tay anh cắn một cái dù bạo lực nhưng nó như một chất kích thích khó cưỡng. Đôi môi ấy khiến anh không tự chủ muốn có được . . .lần nữa
Nhưng anh đã không làm thế vì anh sợ nếu cô vô tình biết sẽ rất hận anh. Lần đầu tiên hôn cô anh đã không đơn thuần chỉ là tức giận còn có cả khao khát có được trái tim người con gái ấy. Sau cùng đôi mắt ngấn nước cùng một chút đau đớn nhìn anh khiến cảm xúc hỗn loạn trong anh trỗi dậy.
Anh bắt đầu sợ rằng mình đã gây ra tổn thương cho người con ấy. Vì thế đêm qua anh chỉ có thể nhìn cô mỉm cười vì chí ít cũng được ôm cô đi ngủ. Cơ thể nhỏ bé quấn lấy anh như sợ mất đi hơi ấm tuyệt diệu ấy. Cô ngủ ngon trong vòng tay của anh mà không biết. Anh cũng sợ nếu cô biết sẽ bứt rứt nhiều nên cuối cùng đành phải đánh thức cô dậy. Lúc này đây anh sẽ lại trở thành kẻ đáng ghét hay làm cô uất hận. . .
– Này!! Mau dậy đi
Puny bị đánh thức bởi tiếng của ai đó . . . Mở mắt cô phải dịu đi dụi lại 3-4 lần mới có thể hét lên :
– Anh . . Sao anh lại ở phòng tôi? Còn không mặc áo nữa. . . AAAAA
Vyl bịt cái miệng thần thánh của cô lại . . .Lúc nào cũng có thể hét oang oang lên như vậy . . Sợ cả thế giới không nghe thấy hay sao???
– Nhỏ thôi! Ồn ào quá!
Cô không bình tĩnh nổi trong cái tình huống trớ trêu thế này :
– Anh . . .sao có thể ở đây chứ!!! Mỗi người 1 phòng mà… Là thế nào??? Không lẽ đêm qua anh . . .
– Lộn xộn !Yên lặng chút đi
– Còn yên lặng được hay sao? Anh càng ngày càng quá đáng rồi đấy!!!
– Quá đáng???
– C