Chỉ Được Yêu Mình Anh

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Tác giả: Nam Lăng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329003

Bình chọn: 9.00/10/900 lượt.

gâm cuối cùng cũng bắt đầu lên tiếng: “Vậy hãy để anh tổ chức tiệc sinh nhật cho em tại vườn hoa khách sạn VIVS, được không?”VIVS? Mắt cô ta sáng bừng lên, sung sướng nhận lời.***Theo thông tin từ các người đẹp trong “thông tấn xã vỉa hè” lượn lờ ngó qua vườn hoa, Thượng Linh được biết người tổ chức buổi tiệc sinh nhật chính là hoàng tử đẹp trai mà họ đang bàn tán, cũng chính là ứng cử viên mới cho vị trí “sổ gạo” dài hạn mà Thượng Linh đang trông ngóng.Chỉ có điều, nhân vật nữ chính lại là Trần Dĩnh khiến Thượng Linh thấy hơi nản. Chắc anh chàng này phải dũng mãnh lắm mới thích được thể loại ngực to không não như Trần Dĩnh.Thượng Linh thở dài, quyết định không để ý đến anh chàng này nữa, đang định lẻn đi, bỗng bị Trần Dĩnh gọi giật lại. Xung quanh có nhiều người đang vây kín cô nàng.“Thượng Linh!”Không chỉ có thể lực tốt, mà mắt cũng tốt thật. Thượng Linh khẽ lắc đầu, có kẻ lại tự chuốc lấy rắc rối rồi đây. Sự thực đã chứng minh, tất cả mọi thể loại phim sến đều như nhau cả.Thể nào cũng sẽ na ná như: “Trùng hợp quá! Thì ra cậu làm việc ở đây à? Mình không biết nếu không đã mời cậu đến tham dự sinh nhật. Đúng rồi, tiện thể giới thiệu với cậu, đây là bạn trai mình, tiệc sinh nhật hôm nay do anh ấy đứng ra tổ chức!”Đương nhiên, ngụ ý của những lời này là: “Xì! Con ranh này hôm nay còn không để tao tóm được mày. Nhìn cái gì, tao giỏi giang xinh đẹp thế này, quơ tay một cái là tóm được người yêu mới ngay. Là tao cố tình tổ chức sinh nhật ở đây, cố tình không mời mày đấy! Với lại người yêu tao ở lại biệt thự nhà vườn của khách sạn năm sao chứng tỏ anh ấy vô cùng giàu có, anh ấy vừa đẹp trai, vừa chiều chuộng tao, mày nhất định sẽ ghen tức đến chết mất!”Thượng Linh hơi ngỡ ngàng vì màn liến thoắng của Trần Dĩnh. Cứ coi như cô ta tìm được một người hơn Augus, đúng rồi bây giờ phải gọi là “mỹ nhân” Diệp Thố mới đúng. Cứ coi như cô ta tìm được một anh chàng hơn Diệp Thố, thì cũng không cần phải kéo cô lại nói lảm nhảm nhiều như thế.Thượng Linh lướt nhìn người yêu mới của Trần Dĩnh. Anh ta đứng tách ra khỏi đám đông bên bờ hồ trong vắt, không hề lên tiếng chỉ khẽ mỉm cười quan sát bữa tiệc sinh nhật. Đây là một người đàn ông rất đẹp trai. Mái tóc cắt ngắn, gương mặt khôi ngô tuấn tú, ăn mặc thoải mái mang màu sắc mùa hè, chiếc quần dài trắng sữa kết hợp với sơ mi cộc tay cũng màu trắng. HỒI 12 HOÀNG TỬ CỦA THƯỢNG LINH (3)Tuy ngoại hình không sánh bằng tên “yêu tinh” Diệp Thố, nhưng cũng được tính vào hàng ngũ trai đẹp. Có một điểm hoàn toàn khác với Diệp Thố là cử chỉ của anh ta rất dịu dàng, làm người khác thấy thật dễ chịu. Có lẽ anh ta thuộc kiểu đàn ông từng trải, ân cần, lặng lẽ săn sóc người yêu chứ không phải lạnh lùng ra lệnh như “yêu tinh” Diệp Thố.“Thế nào, anh ấy rất được phải không?” Trần Dĩnh châm chọc cô. “Trông rất quen phải không?” Trần Dĩnh bịt miệng cười, uốn éo đi đến bên chàng trai, nói thầm vào tai anh.Nụ cười trên gương mặt chàng trai càng rạng rỡ hơn, anh nói một câu đồng ý, sau đó bước lên sân khấu được dựng lên cho buổi tiệc sinh nhật. Trên đó đặt một cây piano. Anh bước đến trước micro, cười nói: “Sau đây là bản nhạc tôi dành tặng cho nàng công chúa của tôi!”Thượng Linh vốn đã chuẩn bị đi liền dừng ngay bước chân khi tiếng nhạc vừa vang lên. Đây là… bản piano concerto số một của Chopin. Cô quay ngoắt lại, những ngón tay của chàng trai lướt nhẹ trên phím đàn, những giai điệu du dương tươi đẹp vang lên, gương mặt nghiêng nghiêng dịu dàng ấy trùng hợp với một gương mặt khôi ngô trong kí ức. Trên sân khấu, nụ cười của Trần Dĩnh đắc ý đến lố bịch.Thì ra là như vậy. Không ngờ lại là anh ấy. Thượng Linh đã hiểu, Trần Dĩnh sắp đặt mọi việc, thì ra mục đích là như vậy. Tất cả chỉ vì ba chữ – Phong Duy Nặc.***Những năm tháng ngày xưa ấy, trong mắt tất cả mọi người, Phong Duy Nặc là hoàng tử của Thượng Linh. Là chàng trai duy nhất cô cho phép được đi bên cạnh mình.Vì có tài năng âm nhạc thiên phú, lại dịu dàng ân cần nên anh được tất cả mọi người yêu mến. Anh là giấc mơ của rất nhiều thiếu nữ.Nhưng… Dòng suy nghĩ của Thượng Linh cũng dừng lại khi tiếng đàn piano vừa dứt, chàng trai đứng dậy chậm rãi bước đến trước micro, cười rất tươi.Phía dưới sân khấu, Trần Dĩnh được bao nhiêu người vây quanh. Cứ nghĩ mình giờ này đã leo lên được vị trí công chúa khi được chàng trai tài năng này chiều chuộng, cô nàng nhìn anh thật kiêu hãnh.Giờ phút này trong mắt tất cả mọi người, họ là một cặp đôi đẹp biết bao. Trần Dĩnh giương giương tự đắc nhìn Thượng Linh với tư thế của kẻ chiến thắng: “Mày nhìn mày rồi nhìn tao xem? Bất luận là ngoại hình, tiền bạc, gia thế hay là người yêu… mày đều thua xa tao. Tao chính là mây trắng trên trời cao còn mày là bùn đen dưới đất. Ha ha ha ha!…”Thượng Linh lạnh lùng nhìn cô ta, hơi nhíu mày. Trần Dĩnh thấy tức anh ách, Thượng Linh không những không có phản ứng gì, trong mắt lại còn có vẻ thương xót thì là có ý gì cơ chứ.Thượng Linh nhếch mép: “Ý gì thì cô sẽ biết nhanh thôi!”Coi như cô nàng cũng đã tiến bộ khi sắp đặt mọi việc được như hôm nay, chỉ có điều nếu người này chính là Pho


Polly po-cket