Ring ring
Chỉ Yêu Quỷ Nhãn Vương Phi

Chỉ Yêu Quỷ Nhãn Vương Phi

Tác giả: Y Hinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214472

Bình chọn: 8.5.00/10/1447 lượt.

bỏ Hoàng thượng, bên ngoài, nếu ai đối với ta nói chuyện lớn tiếng, ta nhất định phải quất gân hắn lột da hắn”

“Cút ngay, đây là địa bàn của ta” đột nhiên phía sau các nàng vang lên một tiếng quát lớn đến kinh thiên động địa.

Ngoái đầu nhìn lại, mưa cũng không biết đã ngừng khi nào, các nàng đứng phía sau mười mấy tên khất cái, bọn họ chỉa về nơi nàng đang ngồi nói: “Đi mau, đừng làm trở ngại việc buôn bán của chúng ta “

Ngữ Diên nhìn thấy mười mấy nam nhân bộ dạng hung tợn, vội vàng gật đầu lôi kéo Tiểu Hương lập tức hướng nơi khác đi đến, Tiểu Hương nói gấp: “Tiểu thư người không phải vừa nói người khác nếu đối với người ồn ào, người liền quất hắn sao?”

Nghe vậy, Ngữ Diên dừng bước, nàng nhìn Tiểu Hương, chợt đột nhiên cười cười xấu hổ, “Ta nói là nói mà thôi nha, ngươi cũng không cần tưởng thật như vậy nha, đang nói…, ngươi cũng thấy đấy bọn họ nhiều người a, ta là thân phận gì, há có thể theo chân bọn họ so đo đâu? Phu tử không phải nói kính già yêu trẻ nha, ngươi xem bọn họ đều là mấy tên khất cái, ngươi còn muốn so đo cái gì, còn nữa, ngươi còn không biết võ công nha, vạn nhất bọn họ nếu thương tổn ngươi làm sao bây giờ?”

Tiểu Hương thấy thế đột nhiên cảm động chảy xuống nước mắt, “Tiểu thư người đối với nô tỳ thật tốt quá”

Ngữ Diên cười cười vỗ vỗ bả vai của nàng nói: “Tiểu thư có được tuyệt thế võ công tự nhiên không thể lộ ra đúng hay không?” Kỳ thật nàng ngượng ngùng nói, võ công của nàng đối phó với quỷ có vẻ lợi hại, đối phó người thì. . . . . . Đối tượng là nữ còn dễ nói, nam thôi sẽ không hảo thuyết, nếu không, với tính tình của nàng, đã sớm đem Vương gia cấp ngã chết rồi!

Tiểu Hương đơn thuần bị nàng lừa dối sửng sốt, hơn nữa phi thường tin tưởng, mà Mộng Ngữ Diên thì tại trận này ‘màu đen diễm ngộ ’ quang vinh bị cảm. . . . . .

“Không ăn” Ngữ Diên tức giận la lên.

“Tiểu thư người đang bị bệnh đấy, mau ăn cơm đi” Tiểu Hương ngồi ở bên giường dỗ nói.

“Ngươi xem đã hai ngày rồi, không phải rau xanh thì chính là củ cải, hắn coi ta là con thỏ sao? Ta kháng nghị, ta muốn ăn thịt, ăn thịt ——” nàng lớn tiếng hét lên.

“Tiểu thư a, người bớt giận a, nhỏ giọng một chút đừng làm cho người khác nghe được, tai vách mạch rừng a” Tiểu Hương nhắc nhở.

Ngữ Diên thanh âm buồn bực nói : “Gia gia đâu? Ngươi đi tìm Gia gia nói ta muốn thấy hắn, hắn nhất định sẽ luyến tiếc ta chịu khổ” đối với sủng ái của Béo lão nhân nàng rất là tự tin .

Tiểu Hương liền áy náy nói: “Gia gia đi miếu rồi, nghe nói là tham gia một hội chùa, chính lúc người vào cung liền đi , nghe nói ngày kia mới có thể trở về đâu!”

“Cái gì? Tên mập mạp chết bầm này sớm không đi trễ không đi, vừa mới thời điểm ta sinh bệnh liền đi, thật sự là không hay ho” nàng hét lên, một giây sau, nàng đột nhiên cười cười, tiếp theo vén chăn lên bước xuống giường.

“Tiểu thư người muốn đi đâu a?”

“Tìm đồ ăn”

Tiểu Hương nghe vậy liền đi đến trước mặt nàng nói: “Không thể a, Vương gia nói chúng ta không thể rời khỏi Cô Uyển, nếu không hậu quả thực nghiêm trọng”

Ngữ Diên nghe thấy vậy tay hướng trên bàn vỗ mạnh một cái cả giận nói: “Hắn không cho ta đi ra ngoài thì ta liền không ra? Vậy hắn cho ta đi tìm cái chết, ta liền muốn đi chết a? Hừ, hắn muốn gì?”

Lời của nàng ân tiết cứng rắn đi xuống, cửa chạm vào một tiếng bị chân đạp ra, tiếp theo một loại vị lạnh như băng chất vấn: “Như vậy, thỉnh Vương Phi nói cho bổn vương, ta đến tột cùng phải làm sao? !”

Chương 66: Không cần khinh người quá đáng

Tâm Ngữ Diên đột nhiên có một tiếng trống vang lên ngã xuống tận đáy cốc, cả người nháy mắt liền hoảng hốt. . . . . .

Tiểu Hương lại run sợ đầu đổ mồ hôi lạnh, trời ạ, Vương gia làm sao có thể đột nhiên xuất hiện , kia. . . . . . Kia lời tiểu thư hết thảy chẳng phải là. . . . . .

Nàng còn chưa nghĩ kỹ, Vương gia lạnh như băng đột nhiên đi đến đem tiểu thư nhà nàng bức đến góc tường, bọn họ khoảng cách gần như vậy, Vương gia trực tiếp đem thân hình nhỏ gầy của tiểu thư che lấp, Tiểu Hương run sợ khóc lên, nàng biết Vương gia nhất định sẽ không bỏ qua cho tiểu thư , vì thế nàng vội vàng quỳ xuống đất bò đến chân của hắn dập đầu”Vương gia van cầu ngài tha tiểu thư đi, tiểu thư phát sốt đều là nói mê sảng” nàng khóc nói.

Ngữ Diên giờ khắc này đầu còn chưa kịp phản ứng, chính là cảm giác được chính mình dán vào mặt tường lạnh như băng, mà phía trước nàng ánh sáng tựa hồ cũng bị che mất, mà nàng biết rõ ràng là mùa hè nha, nhưng là vì sao trước mặt của nàng lại lạnh như thế?

“Ô ô, Vương gia van cầu ngài thả tiểu thư đi, tiểu thư còn đang sinh bệnh. . . . . .”

“Cút ngay đi” Sở Hạo đột nhiên xoay người đối với Tiểu Hương quát.

Tiểu Hương ngây ra một lúc, khóc to lẩm bẩm: “Tiểu thư. . . . . .”

Ngữ Diên cũng ngây ra một lúc, tiếng khóc của Tiểu Hương làm nàng hồi thần lại, một giây sau, nàng làm rõ tình huống, vì thế nghiêm túc nói: “Tiểu Hương đi ra ngoài đi”

“Tiểu thư. . . . . .” Tiểu Hương không tha la lên một tiếng.

“Đi ra ngoài” nàng biết lúc này mặt than phát giận rồi, nếu Tiểu Hương ở tại chỗ này, có lẽ sẽ bị tai ương, Tiểu Hương thấy thế chỉ có