Snack's 1967
Chờ ngày mưa rơi

Chờ ngày mưa rơi

Tác giả: Hải Vũ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329961

Bình chọn: 7.00/10/996 lượt.

ng, đôi mắt không còn sắc ác như khi nãy mà chất đầy ưu tư phóng ra những tia sáng hiếm hoi trên ô cửa nhỏ trên cao.

“Thiên Thy! Anh ngàn lần xin lỗi em. Ở ngoài đó, em đã hi sinh vì anh như thế… vậy mà ở trong này anh đã không biết quý trọng bản thân mình. Để cho người khác dễ dàng ức hiếp. Anh tệ quá… Phải không em?…”

Khẽ bật ra một nụ cười nửa miệng đậm chất đểu cáng, Minh Đăng lại bắn tia lửa về nơi gã đại ca đang được đám đàn em bu quanh chăm sóc. Kể từ giờ trở đi, sẽ không có bất kì ai có quyền đụng vào Đăng cả. Anh là của Thy, của người con gái đã hi sinh vì anh rất nhiều. Cho nên chính anh cũng không có quyền ngược đãi bản thân. Vì làm như thế chẳng khác nào phụ lòng người con gái ấy…

– Chuyện ngày hôm nay mà lộ ra cho cớm biết, tụi bay chắc sẽ lường trước được kết quả, phải không?

Sau câu hỏi nhẹ nhàng của Minh Đăng, tất cả những người ở đó đều nhìn anh với con mắt ái ngại. Nếu một tháng trước anh là một kẻ lì lợm khó đào tạo nhưng rất giỏi chịu đòn, thì ngày hôm nay anh lại như một con người đáng sợ sẵn sàng giết hại những kẻ đụng chạm vào anh. Khiến cho bọn chúng cảm thấy sợ hãi con người kì lạ này, không ít thì nhiều. Vì những việc anh vừa làm, vì những lời anh vừa nói. Nhưng họ đâu biết tất cả những lời nói ấy chỉ là sự thật cách đây vài tháng trước. Còn bây giờ nó không hề có giá trị. Nhưng có hề chi, khi nói dối một cách đầy tự tin thì chính chủ nhân của chúng đã biến nó thành sự thật rồi.

Sau hôm ấy, cũng có vài kẻ nghi ngờ những điều Đăng nói nên đã bí mật thăm dò thông tin về anh. Để rồi phải ngã ngửa khi biết anh là CEO của một tập đoàn danh giá.

Những ngày sau đó, Minh Đăng sống trong tù nhưng lại có kẻ hầu hạ, kính nể.Bằng trí óc thông minh, nhạy bén anh đã dễ dàng kết thân với những gã đại ca khác, và luôn đi chung với họ. Tạo thành một lớp vỏ bọc vững chắc đáng sợ. Bọn chúng đa số là những kẻ khôn lỏi nhưng không tri thức và sắc bén bằng anh. Khôn lỏi là một sự nguy hiểm nhưng vẫn thua khôn ngoan ở cái đầu. Thua hoàn toàn. Chúng có cái danh, anh có cái trí. Bao trận phi vụ trong tù đều do một tay anh bày binh bố trận. Nhưng tuyệt nhiên không hề lấy sự giết chóc để giải quyết vấn đề như bao kẻ khác.

Chẳng bao lâu sau, Minh Đăng đã trở thành một trong những đại ca nổi tiếng trong tù. Không ai dám ức hiếp. Không ai dám đụng vào anh dù chỉ là một sợi lông. Những ngày tháng sống tù đã cho Minh Đăng một bài học để đời đó là nếu muốn người khác chăm sóc, hầu hạ mình thì trước tiên phải tự quý hoá lấy bản thân. Và không muốn bị ức hiếp thì phải ức hiếp mạnh hơn, tàn ác hơn với những kẻ có ý đồ đó với mình.

Nhưng tất nhiên chẳng ai có thể biết động lực khiến cho Minh Đăng từ một thằng bất cần sống – chết trong tù vươn lên trở thành một đại ca có tiếng lại chính là nhờ những video clip mà Bảo Duy đã quay lén Thiên Thy khi chơi đàn rồi âm thầm đưa đến cho anh xem.

Có những hôm lao động ngoài trời, bọn đàn em lại thấy gã đại ca trẻ tuổi của chúng ngồi trầm tư, dựa lưng vào những gốc cây si già cằn cỗi. Một kẻ nể phục trí óc của anh đánh bạo ra hỏi thăm và câu trả lời đã khiến hắn phải bật cười vì nghĩ đại ca nói đùa.

“Tao nhớ mưa!”

Minh Đăng và Thiên Thy, đã vô tình trở thành động lực của nhau nhưng họ chẳng hề hay biết như thế đấy.

o0o

Những ngày hè cuối cùng cũng tan đi, trời mùa thu xanh trong vắt khiến lòng người cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Bầu trời như tấm chăn bông được giặt sạch sẽ, trắng tinh thơm vị nắng thu dịu nhẹ. Dưới ánh nắng ấy có một cô gái đang chuẩn bị bước vào một hành trình mới gói gọn trong hai từ “sinh viên”

Đứng trước cánh cổng rộng lớn của Học viện âm nhạc thành phố, Thiên Thy cảm thấy choáng ngợp vì sự rộng lớn vĩ đại của nó. Nhìn những cô gái chàng trai bước vào cánh cổng ấy một cách tự tin và hân hoan, lòng Thy bỗng thấy có sự tự ti và lo lắng không hề nhỏ. Bởi khi đã vào được cánh cổng này, đa số các sinh viên đều là những người thấu hiểu về âm nhạc ngay từ nhỏ giống như Minh Đăng. Còn cô là kẻ tay ngang quẹt vào con đường này chỉ mới được vài tháng, làm sao có thể theo kịp được bọn họ?

Hít thật sâu để lấy thêm niềm tin, Thiên Thy bật cười cho những phút giây lo lắng không lông của chính mình. Thiên Thy đây là ai chứ? Đã dám rẽ ngang, thì sẽ dám đi đến cùng. Nhưng tất cả mới chỉ là bắt đầu. Cô cần nhiều cố gắng hơn nữa. Nghĩ rồi Thiên Thy bước vào chiếc cổng đang dang tay rộng mở đón chờ cô.

Mong rằng kể từ bây giờ, cánh cửa này sẽ mở ra cho Thy một con đường dài trải theo suốt tuổi trẻ của cô.

Đứng giữa một khoảng sân rộng mênh mông với biết bao người qua lại, cô gái nhỏ khẽ nhắm mắt, hít sâu tận hưởng không khí mới mẻ và khẽ mỉm cười.

“Minh Đăng! Em đã vào được ngôi trường ngày xưa của anh rồi này. Rồi em cũng sẽ trở thành nghệ sĩ như anh thôi. Sẽ làm được tất cả những thứ mà anh đã làm. Nhất định là như thế.”

Phần 3

5 NĂM SAU

“TẬP ĐOÀN HOÀNG MINH ĐANG ĐỨNG TRƯỚC VỰC THẲM DO VỠ NỢ?”

“Mọi người gần như chết đứng khi tập đoàn lộ ra số nợ khủng, và đang bị giới cho vay nặng lãi cùng các đối tác khác đòi nợ”

Dòng tít đen to chiếm vị trí trung tâm của mặ