vàng chồng chất lên nhau ở Yorknew. Anh ấy là một người vĩ đại làm người ta mê luyến như vậy, tất cả mọi người đều biết thứ anh ấy muốn là cái gì. Muốn tạo ra một An Hân không đơn giản nhưng cũng không khó, những kẻ muốn nịnh bợ đại ca rất nhiều, kẻ muốn giết anh ấy cũng càng nhiều.” Sniper hơi cúi đầu, kính râm cùng kiểu dáng của Minh Lạc cũng trượt xuống đến giữa mũi, trong đôi mắt xanh nhạt đầy sát khí lãnh khốc.
Cô ấy thẳng thắn nói, cô ấy nghi ngờ tất cả những kẻ tên là “An Hân”.
Tôi kéo tầm mắt đang tan rã trở lại, nghiêm túc nhìn tay súng bắn tỉa ưu tú trước mặt, cầm súng như kiểu dù hóa đá hơn mười năm, hai mươi năm cũng không có vấn đề gì, chỉ cần đụng đến súng là nghiêm túc, không cho phép có bất cứ lỗi sai nào.
Nhìn cô ấy như đang giương cung bạt kiếm, tuy rằng cảm thấy không khí rất không bình thường, nhưng tôi vẫn không nhịn được mỉm cười. Tha thứ cho tôi, tôi chỉ là rất cao hứng có người đã nghĩ cho Minh Lạc như vậy.
“An Hân không nên giống như cô, cô vĩnh viễn không thể tưởng tượng được đại ca vì tìm được An Hân đã phải trả giá như thế nào, anh ấy bất kể hết thảy, trả giá nhiều như vậy sao có thể chỉ vì tìm được cô, cô yếu ớt đến mức thậm chí không thể vì anh ấy ngăn trở một viên đạn bình thường. An Hân, không nên là cô.” Sniper chỉ thản nhiên bình tĩnh nói những câu vốn có thể nói kích động ra, nhưng vẻ mặt của cô ấy lại như đang áp lực sự đau thương nào đó.
Thực sự vì ai đó suy nghĩ, sẽ đau lòng mọi sự đãi ngộ không công bằng với người ấy. Thiên tài kinh doanh, tùy tùng trung thành, chạy loạn khắp thế giới. Quả nhiên dù là ai trong các cậu đi vào thế giới này, vẫn đều có thể sống phấn khích hơn tớ vạn phần.
Tôi gấp khửu tay hơi ngồi dậy, không hề sợ hãi vươn tay bắt lấy thân súng ngay trước mặt, sau đó nói rõ ràng như một lời hứa: “Tôi cảm động vì những gì Minh Lạc đã làm vì An Hân, chỉ cần cậu ấy mở miệng muốn, tôi có thể mang cả mạng mình cho cậu ấy.” Bất kể đại giới gì đã trả giá vì đối phương, rất nhiều năm qua, chúng tôi đã sống như vậy.
Sniper không nói gì một lúc, đột nhiên nhăn mi lại thu hồi súng ngắm, động tác rất thuần thục không chút dư thừa. Tôi quay đầu nhìn xuyên thấu qua khe hở của tán lá cây, đúng lúc nhìn thấy Minh Lạc nhô ra khỏi khe suối, mái tóc vàng lòe lòe sáng lên rất đáng giá, cậu ấy cầm trong tay một con cá lớn, cười hì hì như chiếm được của cải giá trị nào đó vậy, thức ăn dã ngoại miễn phí rất hợp với khẩu vị của thương nhân keo kiệt.
Không biết bơi lội mà còn lặn xuống nước, tuy rằng là khu nước cạn, nhưng bắt cá vẫn dễ bị chết đuối.
“Tôi thà rằng An Hân là một củ khoai tây hoặc cà rốt, cũng không muốn là kẻ như cô.” Sniper lại đẩy kính mắt che khuất hơn nửa biên mặt, sau đó nhảy qua hai đại thụ, đưa lưng về phía tôi nhanh chóng biến mất trong rừng sâu.
Hình như lại bị ghét bỏ, có phải tôi mang khuôn mặt luôn khiến người ta ghét không? Mà nếu củ khoai tây cà rốt khiến người ta ghét giống tôi, phỏng chừng sẽ không bán ra được rồi. Nhưng ngẫm lại cũng phải, tay không thể cầm, vai không thể gánh, còn động một cái là gây gánh nặng cho người khác, loại người như tôi còn luôn quanh quẩn giữa đám cao thủ ở thế giới Hunter, muốn không bị xem thường cũng khó.
Tôi nhìn thấy Minh Lạc để trần cánh tay ướt sũng nhảy từ trong nước lên bờ, hai con cá lớn nhảy hoạt bát cũng bị ném lên dòng suối. Tôi lại không thích ứng được một lúc, Minh Lạc là nam.
Tôi đột nhiên nghĩ nếu Anh Hùng hoặc Tử Thương biến thành nữ…
Vỗ vỗ trán, kéo dòng suy nghĩ tan rã trở về, sáng sớm đã nghĩ đến hình ảnh kinh khủng như vậy để dọa mình làm gì?
“Tỉnh rồi à, đầu còn đau không?” Minh Lạc lưu loát nhảy lên cây, vươn mu bàn tay chạm vào trán tôi một cái, mu bàn tay còn ướt suối nước mát lạnh. Tôi thấy cậu ấy tự nhiên thu tay lại chạm vào trán mình, trao đổi độ ấm để cảm thụ nhiệt độ cơ thể của đối phương.
Tôi lắc đầu, sau khi uống thuốc, ngủ một giấc rồi khôi phục bình thường. Những năm gần đây, thân thể càng ngày càng không thích ứng được bôn ba đường dài, yếu ớt giống như xác con bướm vậy, cho nên cái tên trong nhà kia mới dần dần giam cầm tôi trắng trợn như thế, cứ như là lo lắng ngày nào đó tôi sẽ ngã xuống không dậy được nữa ấy.
“Sao thân thể của cậu yếu đến thế? Một chút sức sống cũng không có, khi cậu nằm bất động, tim đập cũng sẽ chậm kinh khủng, nếu không có hô hấp, tớ còn tưởng rằng là thi thể.” Minh Lạc lo lắng nói “Hơn nữa, không biết có phải ảo giác hay không, khí trên người cậu tương tự cái thằng nhóc ăn bám kia.”
Hắn không phải ăn bám…
Tôi nghẹn một hồi, mới mở miệng nói tình hình thực tế ra, bao gồm năng lực ‘Mặt trời và Mặt trăng’, so với nói là tương tự, không bằng nói là giống nhau như đúc.
Minh Lạc nghe xong trầm tư vài giây, mới khách quan nói: “Cái thằng nhóc kia cuối cùng cũng có điểm đáng khen, cũng có thể xem như ân nhân cứu mạng của cậu. Nhưng về phương diện khác mà nói, hắn nắm sinh mệnh của cậu trong tay đối với cậu mà nói vẫn rất thiệt, hắn không dùng sinh mệnh của cậu uy hiếp cậu đấy chứ.”
Tôi không chút do dự lắc đầu, không có, hắn chưa bao giờ dùng nó đ
