m thấy chú của cô chắc chắn đã nghĩ trước đó rồi, nếu không sẽ không trùng hợp như vậy. Không chỉ làm ông nội cô vui, mà còn thỏa mãn hư danh của anh.
Hôm nay Chu Mông Mông nhận được điện thoại chúc mừng của anh hai Chu Diễm. Nghe giọng anh khàn khàn trầm lắng, sống mũi cô không khỏi cay cay.
“Anh hai, đến tết anh mới về nhà à?” Chu Mông Mông hỏi.
Chu Diễm ở đầu bên kia điện thoại thoáng dừng lại, sau cười nói: “Trong năm anh phải ở bộ đội mà. À đúng rồi, em còn có chuyện chưa nói cho anh hả?” Anh cố ý hỏi, dường như muốn nghe một chuyện từ cô em gái, ví dụ như chuyện về Mạnh Hiểu Diêu chẳng hạn.
Chu Mông Mông vốn muốn nói về chuyện của anh. Bỗng dưng anh hỏi khiến cô chợt nhớ: “Anh, tháng sau là sinh nhật em, ông nội nói ông đã xem ngày hoàng lịch, bảo hôm đó là ngày lành, muốn em và Tề Xuyên tổ chức hôn lễ luôn. Ngày đó anh có xin nghỉ phép được không? Em rất muốn anh trở về nhìn em mặc áo cưới lắm.”
“Đám cưới của em gái, anh tất nhiên là phải tham dự rồi, với lại anh còn muốn gặp cháu trai anh đấy.” Chu Diễm cười nói.
Chu Mông Mông tuy biết anh trai không thấy nhưng vẫn gật đầu nói: “Ngoéo tay, anh không thể thất hứa!”
“Ngoéo tay.” Đối với em gái bé bỏng, Chu Diễm luôn chiều theo cô.
Sau đó Chu Mông Mông lại gọi điện nói chuyện với anh cả, hai người nói chuyện đến gần mười một giờ mới gác điện thoại. Hơn nữa, vẫn là Tề Xuyên giúp cô gác máy.
Tề Xuyên ôm con vào phòng ru ngủ, lúc đi ra vẫn thấy Tiểu Mông ngồi trên sô pha nói chuyện với Chu Diễm, Tề Xuyên khẽ thở dài, lấy điện thoại trong tay cô, nói với Chu Diễm: “Chu Đội trưởng, bây giờ Tiểu Mông cần phải đi ngủ.”
Nói xong không đợi Chu Mông Mông đồng ý anh đã tắt điện thoại.
“Chú, em còn đang nói chuyện vui vẻ mà!” Cô ngước nhìn Tề Xuyên, trông thấy anh nghiêm mặt nhìn mình khiến cô không dám tiếp tục kháng nghị.
Tề Xuyên khom người ôm cô vào lòng, thì thầm vào tai cô: “Không phải khi nãy em còn kêu mệt, thế mà bây giờ tinh thần tốt nhỉ?”
Chu Mông Mông vươn tay ôm lại anh, cố ý nói: “Hẹp hòi, chẳng lẽ anh vẫn nhớ chuyện anh trai em đánh anh à? Em thay anh hai chịu tội, được chưa? Cười cái xem nào!” Nói xong cô nhéo hai má Tề Xuyên, khuôn mặt vốn lạnh lùng bỗng hiện lên một nụ cười, nhưng biến mất rất nhanh .
Chu Mông Mông không nhịn được bất giác hôn ’chụt’ lên môi anh: “Được rồi, thơm nhẹ cưng nè!”
Tề Xuyên nhìn cô khẽ cười, đôi mắt đen dưới ánh đèn càng thêm sáng ngời sâu thẳm, làm Chu Mông Mông nhìn đến mê mẩn.
“Anh dễ dỗ như vậy ư?” Tề Xuyên nhướng mày, tỏ vẻ không chấp nhận dễ dàng. Chu Mông Mông không biết nên làm thế nào, đành cọ cọ trong lòng anh: “Đi mà.”
Nhìn cô tựa như con mèo nhỏ làm nũng, đột nhiên Tề Xuyên có ý muốn làm chuyện xấu, nói vào tai cô: “Được rồi, đều phải xem thành ý của em.”
“Em rất có thành ý!” Chu Mông Mông ngẩng đầu, đôi mắt đen lóng lánh còn rất chân thành nhìn Tề Xuyên.
Tề Xuyên mỉm cười nói: “Anh đã chuẩn bị nước ấm cho em, muốn anh giúp em tắm không?”
Anh thốt ra lời này Chu Mông Mông liền biết anh có ý đồ xấu, nhưng vẫn gật đầu: “Vâng, hôm nay em mệt chết đi được.”
Trong phòng tắm hơi nước lượn lờ, Chu Mông Mông được Tề Xuyên đặt ở bên bồn tắm, cô nhìn anh cúi đầu thành thạo cởi áo mình, hai tay nhỏ bé không an phận cũng đã bắt đầu vòng lên gáy anh, cô ngẩng đầu dán vào tai anh nói: “Anh còn chưa kể cho em chuyện bên Anh đâu đấy.”
“Em muốn anh kể ở đây hả?” Tề Xuyên nhanh chóng ném cái váy áo cô ra, bắt đầu cởi nội y ai đó. Hai tay Chu Mông Mông cũng không rỗi việc, khéo léo cởi áo Tề Xuyên ra, tựa như hai người đang thi nhau ai cởi đồ ra nhanh hơn.
Cho đến khi hai người không còn một mảnh vải, Tề Xuyên mới ôm cô bước vào bồn tắm. Chu Mông Mông bị ôm, làn da trắng mịn phía sau dán lên lồng ngực rắn chắc, da thịt đụng chạm khiến thân thể cả hai nhanh nhóng nóng lên, đã lâu rồi hai người mới thân mật như vậy.
Cô nghiêng người tiếp tục đề tài: “Vì sao hôm nay công tước Alr không tới nhỉ? Có phải anh lại giấu em chuyện gì không?”
Tề Xuyên một tay ôm trọn thắt lưng cô, xúc cảm đúng là so với trước khi mang thai tốt hơn rất nhiều, người đã có chút da chút thịt, chứ như ngày xưa cô quá gầy, phải đầy đặn thế này mới hợp ý anh. Anh cúi đầu, hôn lên gáy cô thì thầm: “Anh nói, nhưng em không được giận.”
“Không đâu, chuyện đã qua rồi em tức giận làm gì chứ.” Chu Mông Mông dường như đã đoán được ý Tề Xuyên muốn nói, xoay người nhìn thẳng vào mắt anh: “Anh nói đi, em nghe.”
Nhìn khuôn mặt cô ửng đỏ mê người, Tề Xuyên cúi đầu đặt môi kề lên môi cô nói: “Anh trở về là để đi xem mặt.”
“A…” Chu Mông Mông còn chưa kịp phàn nàn đã bị Tề Xuyên hàm trụ hôn môi, anh vây cô trong bồn tắm, trìu mến hôn đến nghẹt thở.
Một tay anh nâng gáy cô, một tay nhấc mông cô ngồi lên mình. Chu Mông Mông đang nghĩ mình có thể vì hít thở không thông mà ngất đi thì may mắn anh đã buông môi cô ra, lưu luyến chừa ra một khoảng nhỏ để cô hít thở.
Đợi sau khi ổn định tâm trạng, Chu Mông Mông mới ôm gáy anh, ngẩng đầu cắn lên đôi môi ướt át: “Anh thật sự quá xảo quyệt! Sao lại có người như anh nhỉ? A, cô gái hôm nay đứng cạnh Tề Hoàn