chính là người đi xem mặt cùng anh đúng không?”
Lời của cô khiến Tề Xuyên bật cười, bàn tay to siết chặt cái mông no đủ đàn hồi: “Heo con thông minh quá, xem ra anh không cần phải giải thích nhiều nữa.”
“Vậy hóa ra hôm đó anh và Tề Hoàn cãi nhau là cố ý phải không!” Chu Mông Mông nhớ lại hôm đó Tề Hoàn đột nhiên rời đi, lúc này mới ý thức được thì ra tất cả đều do Tề Xuyên sắp đặt.
“Anh không cố ý, hôm đó anh thật sự mắng em anh một trận, đương nhiên là vì em khiến anh ghen tị.” Tề Xuyên cúi đầu hôn dọc theo xương quai xanh của cô, khiến toàn thân cô nhứa ngáy khó chịu.
Chu Mông Mông muốn né tránh, định đưa tay chặn miệng anh lại bỗng anh cầm tay cô, sau đó cảm nhận anh ma sát khiến giữa hai chân cô ngứa ngáy cực kỳ khó chịu, kìm lòng không được xê dịch tới chỗ kia của anh, cắn môi cố nhịn nói: “Anh ấy… Anh ấy sao lại đáp ứng anh …”
“Em anh rất thích anh nợ ân tình của nó.” Tề Xuyên một tay nâng cô lên người mình sau đó chậm rãi di chuyển vào trong, cảm nhận được cô không thể kiên nhẫn thêm được nữa liền cười nói: “Tiểu Mông, đừng nóng vội.”
Loại tra tấn này khiến Chu Mông Mông xấu hổ cực kỳ, cô cúi đầu rúc vào ngực anh, so với cảm giác đốt hỏa thiêu thân có lẽ khổ sở hơn, theo động tác di chuyển vào của anh, cô chỉ cảm thấy càng lúc càng khát vọng, nhịn không được cắn răng rên khẽ.
Từ sau khi cô sinh đứa bé, hai người đã rất lâu chưa làm qua, không nghĩ tới lần này không thể kềm chế nổi. Ở phòng tắm dây dưa hơn nửa giờ sau đó lên mới giường, trên thảm là một đường ướt đẫm dọc theo dấu chân hai người.
Ánh đèn mờ ảo cùng tiếng thở dốc liên tục, Tiểu bánh bao nằm bên phòng bên cạnh hoàn toàn không biết, vẫn mút ngón tay ngủ say sưa ngon lành.
Qua đêm nay Chu Mông Mông cuối cùng cũng biết lý do vì sao anh qua Anh. Thì ra ngày mà cô tới tìm anh là ngày anh phải nhập tịch vào dòng họ Alr. Mà trước đó, Tề Xuyên đã muốn từ bỏ vị trí Huân tước rồi. Nhưng cha anh nói, anh chỉ có hai lựa chọn, một là: làm một đứa cháu bất hiếu, khiến ông mình tức đến chết, hai là: trả ơn dưỡng dục bao năm qua của Công tước Alr, kế thừa tước vị.
Mà theo đề nghị của ông nội Tề Xuyên, kế thừa vị trí công tước cũng sẽ không làm mất miếng thịt nào của anh, cho nên phải làm. Hôm đó Tề Xuyên bỗng hỏi cha mình tại sao ngày xưa ông không muốn làm, lúc đó Tề Mộ nhìn lên bầu trời xa xa, thâm ý nói: “Bây giờ ba có thể mua cho ông mười phủ công tước, con thấy thế nào?”
Vì vậy Tề Xuyên đành chấp nhận kế thừa tước vị không ảnh hưởng đến một miếng thịt nào của anh kia. Nhưng trước mắt anh còn phải giải quyết cọc hôn sự đáng ghét, mà kết quả ra sao đều phụ thuộc vào khả năng của em trai anh, Tề Hoàn.
Ngày đó khi Tề Mông nhận được điện thoại của Mông Mông, lúc đó Tề Xuyên và Tề Hoàn đang trái phải hợp tác lừa công tước Alr, nhìn ba người đang chém giết lẫn nhau, Tề Mông lâm vào tình thế khó xử. Nếu anh đi tìm Tề Xuyên, khẳng định sẽ phá hỏng tất cả.
Cho đến khi đi ra ngoài phủ công tước tìm Chu Mông Mông, nhìn xe cứu thương chạy vụt qua, lúc đó Tề Mông mới ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề. Vội vàng chạy về báo cho Tề Xuyên biết. Tề Xuyên vừa nghe tin liền bất chấp tất cả, trong đầu chỉ nghĩ tới Tiểu Mông của anh.
Vì thế hai người vội vã lái xe đến bệnh viện. Công tước Alr bị bỏ lại phía sau vô cùng tức giận. Nhưng ông có thể làm gì đứa cháu yêu quý đây? Vả lại, ông còn mới có thêm một chắt nữa.
Trong lúc Chu Mông Mông ở cữ Công tước Alr có âm thầm tới thăm chắt Tiểu bánh bao một lần, ngày đó Jieer thấy ông chủ của mình hiếm khi vui mừng ra mặt bỗng mỉm cười, đó là biểu hiện của niềm hạnh phúc và thỏa mãn. Nhớ lúc ông chủ còn trẻ, khi ở cùng Tề tiểu thư ông cũng luôn hạnh phúc thế này.
Sau đó vì để giữ thể diện, công tước Alr không hề tới tham dự đầy tháng của Tiểu bánh bao. Nhưng mà ngay ngày hôm sau, Tề Xuyên đã dẫn vợ con mình đến thăm ông.
Hôm nay ngày mười một tháng mười, là sinh nhật hai mươi tuổi của Chu Mông Mông, cũng là ngày cưới của cô và Tề Xuyên.
So với hôm đầy tháng của Tiểu bánh bao thì hôm nay vô cùng nhiều người, bởi vì lễ cưới tổ chức ở trong nước nên bạn bè của Mông Mông đều đến chúc mừng.
Hôm nay Chu Mông Mông mời hai chị em tốt Mạnh Hiểu Diêu và Phó Xuân Xuân đến làm phù dâu. Về xích mích trước đó với Xuân Xuân, dường như hôm nay gặp lại đã tan thành mây khói .
Chu Mông Mông ngồi trước bàn trang điểm, nhìn hai người bạn tốt trong gương phủ tấm rèm che cô dâu cho mình. Đột nhiên cô bỗng muốn khóc.
Mạnh Hiểu Diêu thấy Mông Mông cúi đầu nhìn bó hoa trong tay, liền trêu chọc: “Sao thế, vẫn chưa nghĩ ra muốn ném hoa cho ai à? Cậu đã hứa rồi, không thể thất hứa đâu nha!”
“Tiểu Yêu, tối hôm mình đã dặn Mông Mông rồi, hoa là của mình!” Phó Xuân Xuân phản đối ngay lập tức. Hoa của cô dâu là món quà mà bất cứ nữ FA đều mong muốn chụp được.
Nghe Xuân Xuân nói, Mạnh Hiểu Diêu ưỡn ngực chống tay: “Mình nói trước, mình cao hơn cậu, tuyệt đối sẽ không nhường đâu nên cậu đừng cố giành với mình làm gì.”
“Xì! Chân dài thì sao, mình hôm nay mang giày mười hai phân đấy!” Phó Xuân Xuân cũng ưỡn người lên để so ai cao hơn
