“Á, á,” anh bị nhéo đau “Không phải tôi tranh thủ học bổng cho em sao?”
“Anh còn nói, anh còn nói!” tôi không nhịn được nhéo cổ anh.
Anh bắt được tay tôi, khóa chặt hai tay tôi lại. Tôi ở trong nước đá chân anh : “Bỏ ra!”
Anh ngược lại càng khóa chặt hơn, không cho tôi động đậy, lại bỗng nhiên bắt đầu hôn tôi. Bắt đầu từ trán, từng tấc từng tấc tiến xuống, cố ý tránh đi miệng, hôn từ vành tai cho tới ngực, hôn tới mức mặt tôi đỏ rực, rồi trở về, nhìn tôi chăm chú.
“Did I scare you?” (Dịch : Tôi có làm em sợ không?).
“No.”
“Can I kiss you?” (Dịch : Tôi có thể hôn em không?)
“Yes.”
Bờ môi của anh lạnh lẽo, hơi thở ấm áp thơm tho, tôi mê hoặc nhìn anh. Anh buông tay ra, ôm lấy mặt tôi, dùng sức hôn, giống như muốn hôn tới linh hồn tôi luôn vậy.
Thời khắc quan trọng nhất trong cuộc đời cứ xảy ra như vậy. Nụ hôn đầu tiên và lần đầu tiên của tôi không ngờ lại xảy ra cùng ngày, cùng lúc! Do kích tình gây nên, tự nhiên xảy ra. Tôi rất sẵn sàng, tuyệt đối không hối hận.
“Đau lắm hả?” Mặc dù Lịch Xuyên lớn tuổi hơn tôi, nhưng ánh mắt anh trông lại mờ mịt y như tôi. Trông anh không có vẻ thành thục lắm, thậm chí, có chút ngượng ngùng. Toàn bộ quá trình anh đều thật cẩn thận, sợ làm đau tôi. Sau đó, anh ôm tôi thật chặt, tuyệt đối không để ý việc tôi để tay ở vết thương dưới người anh, cẩn thận sờ miệng vết thương, vuốt ve phần da thịt bị thương.
Tôi đoán ngoại trừ y tá trong bênh viện ra, Lịch Xuyên chưa từng bị ai tiếp xúc như vậy. Nước trong bể ấm áp, anh lại run rẩy như phát lạnh. Mà trong đầu tôi lại tưởng tượng cảnh sau tai nạn xe cộ anh bị xé thành từng mảnh, được nhân viên y tế nhấc lên, đưa vào phòng mổ, trên người cắm đầy ống thở.
Đó nhất định là một tai nạn xe cộ đáng sợ, để lại vết thương đáng sợ ở dưới người anh, cơ hồ mất đi một nửa con người.
Bể bơi không người, lúc nói chuyện luôn có tiếng vang.
Chúng tôi leo ra khỏi bể bơi, đều tự phủ thêm áo choàng tắm. Eo tôi bỗng nhiên hơi đau, liền khom người xuống, ngồi cạnh bể.
Anh áy náy nhìn tôi, sau một hồi lâu, nhẹ nhàng hỏi : “Vẫn còn rất đau sao?”
“Tạm được.” tôi thản nhiên cười, không tự chủ được lại say mê khuôn mặt anh.
“Thật xin lỗi.” anh nói : “Lần sau nhất định sẽ cẩn thận hơn.”
Tôi hít sâu : “Lần sau?”
“Cần anh đỡ em không?” anh đã đứng lên, thấy tôi vẫn khom lưng, sợ tôi đi không được, giơ tay ra kéo tôi.
“Không cần.” tôi nhặt nạng lên đưa cho anh.
Sau đó tôi đứng lên, tay như có như không khoác lên vai anh.
“Bỏ tay ra, sắc nữ.”
“Người ta giúp đỡ anh thôi mà.”
Chúng tôi cùng đi vào thang máy, thang máy đóng cửa, anh rên rỉ một tiếng : “Bỏ tay ra.”
“Sợ cái gì, đây là thang máy cá nhân.” Tôi nói, sau đó, tôi cúi mặt xuống, hôn vết thương dưới người anh. Anh nắm tóc tôi lại, muốn kéo tôi lên, lại không dám dùng sức, sợ làm tôi đau.
“Đinh” một tiếng, cửa thang máy mở ra.
Chúng tôi vào nhà, đứng nhìn nhau ở thềm cửa, anh lại dịu dàng hôn tôi lần nữa.
“Còn đau không?” từ đầu đến cuối, hình như anh chỉ quan tâm vấn đề này.
“Không đau.” Tôi thích tay anh ở trên người tôi, thích ở thật gần mặt anh, đắm chìm trong hơi thở của anh. Thích kích động anh, nhìn bộ dạng bị tình dục tra tấn của anh.
“Anh phải đi tắm.” anh nói.
“Em chờ anh.”
“Em không tắm à?”
“Ừ…không thích tắm lắm.” vào mùa đông, chỉ tắm ba ngày một lần. Ai, nhà tắm trong trường rất đông.
Anh kéo tai tôi, kéo tới phòng tắm : “Không được. Tính giữ lại vật chứng đúng không. Tắm, phải tắm.”
Tắm rửa xong đi ra, tôi phát hiện anh đã thay đồ xong, đồ tây giày da, rực rỡ hẳn lên, đồng hồ cũng đeo xong rồi.
Tôi vẫn mặc đồ học sinh, áo len, váy ngắn, đeo balô, dưới góc balô treo một chùm chìa khóa dài, kêu leng keng leng keng.
Anh đánh giá tôi : “Sao anh thấy em càng nhìn càng nhỏ.”
“Em không nhỏ. Hơn nữa còn tính như trưởng thành sớm.”
“Em bao nhiêu?”
“Mười bảy.”
“Dụ dỗ cô gái vị thành niên, anh mắc tội với Tổ Quốc rồi.”
“Vì sự trưởng thành khỏe mạnh của mầm non đất nước, em lúc nào cũng phải rèn luyện.”
Nói xong những câu này, anh liền nhào về phía tôi, ra tay mạnh mẽ. Chân giả của anh vẫn buộc lên tận trên lưng, tôi cởi dây buộc trên lưng hộ anh : “Có cần buộc chặt như vậy không? Nhìn thôi cũng thấy anh thở không nổi rồi.”
Cơ thể anh tỏa ra mùi hương hỗn hợp của lô hội và hạnh nhân.
Anh tìm khóa kéo của váy tôi, cơ hồ là xé rách nó.
“Chậm một chút, váy sắp bị anh xé rách rồi.” tôi cười nói.
“Xé rách anh đền em,” anh tiếp tục đi tới. Chúng tôi gắt gao ôm nhau trên sôpha, mãi cho tới cao trào.
Cuối cùng, anh cúi đầu thở dốc, gợn sóng trong mắt mờ dần : “Hôm nay là kỳ an toàn của em à?”
“Cái gì là kỳ an toàn?”
“Kì kinh nguyệt lần trước của em hồi nào?”
“Vừa mới hết. Bộ đồ này mấy ngàn một bộ đi? Bị em làm thành một đống bầy nhầy rồi.” tôi đứng dậy thu dọn.
Anh thở dài nhẹ nhõm một hơi : “Lỡ may em có việc gì, bố em sẽ làm thịt anh không tha.”
“Đừng sợ.”
“What?”
“Đừng sợ.” tôi lại lập lại một lần.
“Em nói, đây là lần đầu tiên của em?”
“Đúng vậy.”
“Vậy em…không sợ?”
“Còn phải xem là với ai nữa? Với anh em không sợ.” đơn giản dõng dạc. Sau đó, hỏi lại