Chuyện cũ của lịch xuyên – Huyền Ẩn

Chuyện cũ của lịch xuyên – Huyền Ẩn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327634

Bình chọn: 10.00/10/763 lượt.

m tiền, lại học một khóa nghiên cứu sinh ở Vân Nam. Loại lớp này nhập học dễ nhưng học phí cao, tốt nghiệp xong lại không có bằng học vị, chỉ có bằng tốt nghiệp, cho nên cũng không phải bằng chính quy. Dì biết liền không vui, vẫn không đồng ý hai người tìm hiểu. Lúc trước dì cật lực muốn giới thiệu con một người đồng nghiệp tốt nghiệp Thanh Hoa cho Châu Châu, hai người bên nhau một thời gian, Châu Châu không thích, chủ động chia tay với người ta. Làm dì tức gần chết. Đây là lần đầu tiên Dụ Dân tới nhà, mang theo một đống quà, trông có vẻ rất hồi hộp. Không ngờ nửa đường lại xuất hiện một tên Vương Lịch Xuyên, thành đối tượng tấn công chủ yếu của dì, anh ta vừa vặn thở phào một hơi.

“Vương tiên sinh, nói ra cũng thật khéo, tôi làm ở Công ty Gia hoa – Hoành Cảnh, cũng là Công ty bất động sản. Tôi làm môi giới, còn bán bảo hiểm nhân thọ nghiệp dư nữa.”

“Vậy à?” Lịch Xuyên nói “Nếu không tôi mua cho Tiểu Thu một cái bảo hiểm đi. Cô ấy đi trên đường hay bị lạc lắm.”

“Kiểu làm ăn lừa người này, làm sao dám làm với người nhà được. Nếu Vương tiên sinh thật sự muốn mua, thì mua bảo hiểm An bình đi.” Dụ Dân cười nói “Vì vừa rồi anh rể nói tổng bộ Công ty Vương tiên sinh ở Thụy Sĩ, công ty tôi có một đại cổ đông đến từ một công ty đầu tư của Thụy Sĩ, cũng tên CGP, không biết có liên hệ gì với công ty anh không?”

Lịch Xuyên nói : “Có liên quan. Công ty tôi trực thuộc công ty này.”

Dụ Dân thở dài một hơi, nói : “Công ty tôi hai năm nay làm ăn không tốt lắm, nghe nói CGP có ý định rút cổ phiếu về. Lời đồn đã lan tới tận đây, không biết có đúng hay không. Vương tiên sinh ở Bắc Kinh có nghe nói gì không? Nếu thật vậy, tôi và Châu Châu nghỉ sớm thì tốt hơn.”

Lịch Xuyên lắc đầu : “Không nghe nói. CGP đầu tư trong nước không ít, cụ thể là công ty nào tôi không rõ lắm. Như vậy đi, nếu lời đồn là thật, anh gọi điện thoại cho tôi. Tôi nghĩ cách giúp anh được không?”

“Nếu vậy thì làm ơn anh.” Dụ Dân xin số điện thoại của Lịch Xuyên.

“Chuyện nhỏ.”

Đang nói chuyện, dì tôi bình tĩnh đi từ bếp ra, dượng thấy, nói to với chúng tôi :

“Lịch Xuyên, Tiểu Thu nhà tôi là thủ khoa đại học của Cái Cũ đó, tổng điểm cũng đứng vài hạng đầu ở Vân Nam. Bố nó rất kỳ vọng vào nó. Hai đứa còn trẻ, không thể bởi vì yêu đương mà ảnh hưởng việc học nha.”

“Dượng, Lịch Xuyên thường xuyên bổ túc ngoại ngữ cho con. Còn sửa bài tập cho con nữa.” tôi vội vàng giải thích “Con ở Bắc Kinh không quen, có khó khăn đều là anh ấy giúp con, hễ kêu là tới.”

Mục đích của những câu này, là đả động dì tôi.

Năm đó dì tôi từ thị trấn gả tới Côn Minh, dượng tuy là công nhân, nhưng bố mẹ dượng cũng là cán bộ đội sản xuất. Mẹ chồng dì vô cùng phản đối hôn nhân của hai người, cho tới đám cưới cũng không ra mặt. Dì một thân một mình không ai giúp, phải trải qua một đoạn thời gian buồn bực rất dài.

Vẻ mặt dì hơi hoãn lại, dì liếc tôi một cái : “Vương tiên sinh, nghe nói lần này Tiểu Thu về Côn Minh, cậu mua vé máy bay hạng nhất cho nó đi?”

“Cái đó…đúng vậy.”

“Còn nhỏ ngồi khoang hạng nhất cái gì, không sợ giết chết nó?”

“Dì, Tiểu Thu xếp hàng hai ngày đêm cũng không mua được vé tàu lửa, cháu thấy cô ấy mệt quá, muốn cho cô ấy ngủ thoải mái một chút.”

“Ha, cậu đúng là biết đau lòng cho Tiểu Thu nhà chúng tôi đâu.” Dì đưa một cái tạp dề cho tôi “Tiểu Thu, lại đây thái hành, thái cải trắng cho dì.” Bình thường có hai chị ở đây, loại chuyện này, dì sẽ không sai tôi làm. Tôi biết dì muốn nhân cơ hội giáo dục tôi.

Lịch Xuyên vội vàng giật tạp dề lại : “Dì, để cháu giúp dì thái rau đi. Công phu thái rau của cháu giỏi hơn Tiểu Thu nhiều.”

“Ôi,” dì nở nụ cười “Nhìn người cậu là biết được cưng chiều từ nhỏ rồi, còn biết thái rau nữa.”

“Tay nghề nấu cơm của cháu khá tốt, không tin dì hỏi Tiểu Thu đi.”

“Đúng vậy, nếu như trộn salad và nấu canh khoai tây cũng gọi là tay nghề nấu cơm.” Tôi ôm tay nói.

Lịch Xuyên cúi người lại, nói nhỏ bên tai tôi : “Anh đang tiêu diệt từng bộ phận mà, em phối hợp với anh một chút đi.”

“Nhưng mà, dì, công phu thái rau của Lịch Xuyên, cũng vô cùng cao nha. Đồ ăn hôm nay dì để anh thái hết là được,”

“Ai, con nhỏ này, thật không hiểu chuyện. Người ta là khách nha.” Quay người lại, phát hiện Lịch Xuyên đã đi vào bếp.

Lịch Xuyên và tôi cùng nhau thái hết nguyên liệu cho dì, lại giúp dì làm nhân bánh, mọi người liền cùng nhau ngồi ở phòng khách gói bánh trẻo. Thì ra anh rể của tôi là người Trầm Dương. Vương Dụ Dân là người Hà Nam, đều thích ăn bánh trẻo. Gói bánh trẻo cần hai tay, Lịch Xuyên ngồi xuống, một bàn tay phải luôn luôn đỡ lấy cơ thể mình mới ngồi thẳng được. Tôi nói với mọi người, Lịch Xuyên không biết gói bánh trẻo, sẽ không tham gia lao động. Mọi người nhìn anh đứng một chân thái đồ, đứng cả tiếng đồng hồ, thấy anh mệt rồi nên cũng không ý kiến gì. Mọi người vừa gói vừa nói chuyện.

Một lát sau, con trai chị họ tôi giơ tay, hỏi một câu :

“Chú Vương ơi, tại sao mọi người đều có hai chân, chú lại chỉ có một chân? Một chân còn lại của chú ở đâu rồi?”

Tôi tin rằng, mọi người ngồi ở đây, gồm cả tôi, đều muốn biết đáp án, nhưng vì


Polly po-cket