t” cái gì chứ, đúng là tên ngụy quân tử, đừng có bôi nhọ cái tên “Tây Môn Xuy Tuyết”.
“Lâm Tiểu Ngư. Chẳng phải tôi vừa nói với anh rồi sao, xem ra anh không chỉ không có trái tim, mà ngay cả đôi tai cũng không có.” Tôi khoái trá, nhìn bộ mặt trầm ngâm của anh ta nhẹ nhàng cất giọng.
Nhìn bộ dạng tên ngụy quân tử dường như muốn làm gì đó nhưng lại không thể thực hiện được, tôi cảm thấy vô cùng thích thú, không thể diễn tả bằng lời.
Tôi bỏ cặp sách đeo trên vai xuống, chuẩn bị lôi giấy báo nhập học và các giấy tờ khác ra. Nhưng, ôi trời ơi… ví của tôi đâu mất rồi?
Tôi như phát điên, vội vã đổ hết mọi thứ trong túi ra ngoài, gương, son nè, lược, điện thoại… không thấy ví đâu!
Tên ngụy quân tử nhìn tôi bằng ánh mắt xem thường, nói: “Sao? Không có giấy báo nhập học, cô muốn trà trộn vào đây để trộm đồ hả?”
“Anh, anh…ần kinh bắt đầu “đoản mạch” và trái tim yếu đuối không cho phép tôi phản bác anh ta. Trong cái ví kia, ngoài giấy tờ tùy thân, còn có cả gia sản của tôi – năm trăm nhân dân tệ nữa!
Qua chiếc gương nhỏ, tôi nhìn thấy một gương mặt đang biến sắc vì lo lắng. Tôi đau khổ lấy tay ôm mặt.
Tôi không kìm được lòng, chỉ muốn đập đầu vào tường chết quách đi. Tại sao? Tại sao mình lại ngủ gật trên xe bus? Lâm Tiểu Ngư, mày đúng là một con cá ngu ngốc!
“Không có giấy báo nhập học phải không? Mau đi ra, đi ra đi!” Tên ngụy công tử không chút nể tình, chỉ thẳng tay ra cửa.
Tôi bực mình xông lên phía trước cái bàn của hắn ta, sự bực tức dồn nén trong lòng bùng lên: “Nói cái gì, tôi là học sinh mới của trường Trung học phổ thông Phác Thiện, anh dám đuổi tôi?”
“No! No! No!” Không ngờ tên ngụy quân đó còn cười được, hắn cất lời mềm mỏng: “Cô không có giấy báo nhập học, tôi làm sao biết cô có phải là học sinh mới của trường này hay không!”
“Nhưng trong quyển sổ ghi danh sách học sinh mới này chắc sẽ có tên của tôi, Lâm Tiểu Ngư…” Tôi cắt ngang lời hắn, nhẫn nại mong hắn mở cuốn sổ ghi danh sách các học sinh mới. Tôi đổi giọng: “Mong anh giúp đỡ, xin hãy để tôi đăng ký tên trước, sau đó bố trí phòng ở giúp tôi!”
“Tên ngụy quân tử độc ác này, hắn muốn dùng việc để trả thù riêng sao? Nhưng ta vẫn chưa tức đến mức không kiềm chế được bản thân.” Tôi vội vàng dự đoán tình hình trước mắt và làm một phân tích chính xác: “Nếu không thuyết phục được hắn ta, mình sẽ rơi vào cảnh màn trời chiếu đất!”
“Không được!” Tên ngụy quân tử chết tiệt, mặt lạnh băng, trả lời không một chút biểu cảm. “Tìm được giấy báo nhập học thì quay lại đăng ký, đây là quy định của trường, không ai được vi phạm.”
Tên xấu xa này, cố ý làm khó mình phải không? Thật không thể nhẫn nhịn được nữa.
Tôi trút một hơi, lấy hết sức đập bàn, lớn tiếng quát: “Sao anh có thể làm như vậy? Trời đã tối thế này, anh còn đuổi tôi ra, nếu học sinh mới ở bên ngoài có chuyện, anh có chịu trách nhiệm được không?”
“Mong cô hãy kiềm chế một chút, đây là bàn gỗ liễu loại tốt đấy.” Tên ngụy quân tử nhấc điện thoại lên, uy hiếp tôi: “Nếu không đi, tôi sẽ gọi bảo vệ đến mời cô đi! Tôi nói thật đấy, một nha đầu nhà quê không biết từ đâu đến lại dám làm loạn lên ở đây!”
“Tôi… tôi là nha đầu nhà quê?” Tôi nghĩ lúc đó, mắt tôi phải trợn lên rất to, mặt đằng đằng sát khí như muốn ăn tươi nuốt sống hắn – thật quá đáng! Dám mắng tôi là nha đầu nhà quê, đến mẹ tôi cũng chưa bao giờ mắng tôi như thế.
“Đồ thối tha!” Tôi tức tối, nhặt một vật trên nền nhà, không cần suy nghĩ, né thẳng vào mặt tên ngụy quân tử.
“Binh!”
Phản xạ của hắn thật mau lẹ, nghiêng đầu một cái, chiếc gương nhỏ tôi vừa ném đã đập vào tường vỡ tan! Nhưng một mảnh gương đã kịp bay qua mặt hắn làm xước nhẹ một bên má.
“Cô…” Tên ngụy quân tử trợn mắt, đờ người nhìn tôi, rồi lại nhìn những mảnh gương vỡ vụn trên nền nhà. Trên mặt hắn thoáng hiện vẻ kinh ngạc, dường như không tin nổi là tôi có thể gây ra chuyện như thế này.
Hai tên nam sinh đứng bên cạnh nhìn thấy sự đột biến trong vở kịch, đứng đờ ra như tượng.
Tôi cũng thoáng cảm thấy hoảng hốt, nhưng ngay sau đó, tôi nhanh chóng thu dọn đống đồ trên nền nhà. Nhân lúc tên ngụy quân tử kia chưa lấy lại tinh thần, tôi vô cùng tự giác, tự ném mình ra khỏi phòng tiếp đón sinh viên mới!
Đằng sau vọng lại một tiếng hết tưởng chừng như có thể làm rung chuyển cả một ngọn núi: “Nha đầu nhà quê kia, cô nhớ tôi đấy…”
Tôi lắc đầu cười đau khổ, vừa chạy vừa nghe thấy tim mình rỉ máu. Sao mình cứ nóng nảy như thế. Sĩ diện để làm gì chứ? Giờ thì hay rồi đây, biết ngủ ở đâu cho qua đêm nay.
Ôi, người taó cố ý đâu, đều là tại cái tên ngụy công tử kia quá vô lý, quá độc ác!
Còn ngụy biện? Người ta lớn hơn mình, đương nhiên phải tỏ ra kiêu ngạo một chút, mình nói vài câu dễ nghe có phải tốt hơn rồi không?
Ôi… có lẽ là do kiếp trước mình nợ tiền hắn nên hắn thù mà hãm hại mình chăng?
Ngồi trên tảng đá bên ngoài cổng trường, vừa trải qua một cuộc đấu tranh tâm lý, tôi lôi chiếc điện thoại lúc này nặng tựa ngàn cân ra – chẳng còn cách nào khác, đành phải gọi về nhà cầu cứu. Tên trộm kia cũng hảo tâm dễ sợ, vẫn còn thương tình để lại cho tôi cái điện thoại.
Mở điện t