XtGem Forum catalog
Chuyện Tình Vượt Thời Gian

Chuyện Tình Vượt Thời Gian

Tác giả: Dục Hồng Y

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326053

Bình chọn: 9.5.00/10/605 lượt.

Không ngờ khúc gỗ ấy cũng biết thương hoa tiếc ngọc!”

Hắn búng tay, tên đàn em nhanh chóng mở cửa nhà kho, một luồng sáng chói mắt lại xông vào. Tôi miễn cưỡng mở mắt nhìn, chỉ thấy một bóng người cao lớn, giống như thiên thần từ trong ánh sáng trắng đang tiến lại gần. Theo từng bước chân, khuôn mặt anh ấy hiện lên mỗi lúc một rõ hơn, mỗi lúc một quen thuộc hơn – quả đúng là Thượng Quan Cảnh Lăng, đúng là Thượng Quan Cảnh Lăng rồi! Tôi xúc động, gồng mình đứng dậy, toan lao về phía anh ấy nhưng bị Quân Lưu Ca ấn xuống.

“Quân Lưu Ca, ngươi không được phép làm hại cô ấy!” Ánh mắt Thượng Quan Cảnh Lăng nhìn tôi đầy thương xót, đôi bàn tay nắm chặt lại.

Quân Lưu Ca lại búng tay, “két” một tiếng, cánh cửa khép lại! Ánh sáng yếu ớt chiếu vào trong kho qua cửa thông gió, bụi bay lơ lửng. T hết sức nhìn Thượng Quan Cảnh Lăng. Tên ngốc này, sao lại đến đây một mình? Đến một mình chẳng phải là tự dấn thân đến cõi chết sao?

Thượng Quan Cảnh Lăng nhìn ngọn lửa đang bùng lên trong ánh mắt của Quân Lưu Ca, mặt vẫn giữ vẻ kiên định. Trầm ngâm một hồi, mới cất tiếng nói: “Nếu ngươi làm hại Tiểu Ngư, ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi…”

“Ha ha, không ngờ sai dịch đại nhân của triều Minh lại đánh nhau vì một cô gái tầm thường của thời hiện đại!” Quân Lưu Ca cười vang, nét mặt tối sầm: “Cũng không ngờ mệnh của ngươi lại lớn như vậy, ta đã ném người xuống biển mà ngươi vẫn có thể sống xót trở về!” Cái gì? Hắn ném Thượng Quan Cảnh Lăng xuống biển sao? Chẳng trách anh ấy không thể đến tham gia cuộc thi. Độc ác! Nếu ánh mắt tôi có thể giết chết hắn, tên khôn đó đã chết mấy trăm lần rồi…

“Tên tiểu nhân ti tiện kia, đã nói sẽ tranh đấu công bằng, không ngờ ngươi lại tiếp tục chơi khăm ta…” Thượng Quan Cảnh Lăng căm phẫn chỉ trích Quân Lưu Ca.

“Chỉ trách ngươi quá ngu ngốc!” Quân Lưu Ca cười như điên dại: “Thượng Quan Cảnh Lăng, ta đi đến đâu người cũng bám theo như một con ruồi! Ngay cả một cuộc thi, ngươi cũng muốn tranh cướp với ta! Ngươi nói xem, ta không ném ngươi xuống biển thì còn ai ném? Tuy nhiên, lần này coi như các ngươi gặp may, vẫn giành được giải nhất…”

“Đừng có cười nữa!” Tiếng cười khả ố bên tai khiến tôi không thể chịu đựng thêm. Tôi nhìn cái bộ mặt đắc ý của hắn, quát lớn: “Với trình độ của ngươi, ngay cả quyết đấu một cách quang minh chính đại ngươi còn không dám, vậy mà còn muốn giành giải nhất trong cuộc thi võ thuật sao. Đừng có nằm mơ giữa ban ngày!”

“Hừ, ta chẳng có chút hứng thú nào với mấy cái trò thi đấu khua chân múa tay thời hiện đại của cáươi!” Quân Lưu Ca trợn mắt nhìn tôi, rồi lại nhìn sang Thượng Quan Cảnh Lăng, nói: “Ném ngươi xuống biển, ta cũng rất hối hận. Bởi vì ta không muốn sống cả đời ở cái nơi quỷ quái này, ta vẫn muốn trở về triều Minh của chúng ta để sống cuộc sống phong lưu!” Ngừng một lúc, hắn thấp giọng: “Đưa ngọc bội của người ra đây, ta sẽ tha cho cô ta!”

“Ngọc, ngọc bội nào?” Thượng Quan Cảnh Lăng không biết nói dối, vừa lắp bắp trả lời, vừa nhìn sang tôi. Tôi lo lắng kêu thầm “thôi chết rồi”, rồi vội vàng cúi thấp đầu, tránh ánh mắt của anh ấy.

Nhưng tên Quân Lưu Ca ranh mãnh đã nhìn thấy bộ dạng của chúng tôi, dường như đã hiểu ra điều gì, hắn liền lôi tôi dậy, đoán già đoán non: “Ngọc bội đang ở trên người cô ta?”

“Không, không phải, ngươi không được làm hại cô ấy…” Thượng Quan Cảnh Lăng cuống quýt, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: “Tốt nhất là ngươi nên đảm bảo rằng không động đến cô ấy, dù chỉ là một sợi tóc, nếu không, đừng có mơ là có được ngọc bội.” Ánh mắt sắc như dao của anh dừng lại trên mặt Quân Lưu Ca: “Ngươi làm hại ta, ta có thể cố chịu đựng, nhưng nếu ngươi định hại cả Tiểu Ngư, ta tuyệt đối không cho phép, tuyệt đối không cho phép!” Đôi vai Thượng Quan Cảnh Lăng rung lên vì kích động, đôi bàn tay càng nắm chặt hơn.

“Không ngờ tình cảm ngươi dành cho con nha đầu này lại sâu sắc đến vậy, nhưng lẽ nào ngươi không hiểu rằng, ngươi và cô ta không sống cùng một thời đại? Các ngươi sẽ chẳng có kết quả gì đâu.” Giọng Quân Lưu Ca lạnh lùng, tiếp tục nói: “Sai dịch đại nhân của ta ơi, lẽ nào ngươi vẫn chưa hiểu rõ sao? Cái thế giới này không phù hợp với chúng ta, chúng ta phải trở về. Nếu con người ở thế giới văn minh này biết ta và ngươi đến từ thời Minh, e rằng đến sinh mạng của bản thân cũng khó giữ nổi!” Càng về sau, Quân Lưu Ca càng hạ thấp giọng: “Cùng theo ta về, ân oán giữa ta và ngươi về đN triều Minh sẽ tính sau. Ở đây, chúng ta cần liên kết lại với nhau mới đúng!”

“Chúng ta mãi mãi không thể là bạn!” Thượng Quan Cảnh Lăng mím môi, sắc mặt rất khó coi: “Cho dù có đưa ngọc bội cho ngươi, ngươi cũng không biết sử dụng, cũng không biết trở về như thế nào đâu!”

“Ta đã nghĩ rồi, việc chúng ta xuyên thời gi­an đến đây nhất định là có liên quan đến miếng ngọc bội của ngươi. Trước khi không ý thức được việc gì đang xảy ra, ta đã mơ hồ nhìn thấy một luồng ánh sáng có hình dạng của ngọc bội… Trên người ta không hề đeo ngọc bội, cho nên, ngọc bội đó nhất định là của ngươi!” Quân Lưu Ca tiếp tục nói: “Không cần biết ngọc bội ở đâu, không cần ngươi có bắt tay