Ring ring
Chuyện Tình Vượt Thời Gian

Chuyện Tình Vượt Thời Gian

Tác giả: Dục Hồng Y

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326162

Bình chọn: 7.5.00/10/616 lượt.

hợp tác với ta hay không, nhưng nếu ngươi không nghĩ cho bản thân ngươi, cũng nên nghĩ cho cô gái này chứ! Lẽ nào ngươi chưa từng nghĩ đến chuyện có một ngày, trường của cô ta phát hiện ra cô ta không hề có người anh họ như ngươi, hoặc là có ngày, bố mẹ cô ta đến trường thăm cô ta. Cho dù thế nào đi nữa, chuyện của các ngươi sớm muộn cũng sẽ bị phát giác, thân phận của ngươi cũng sẽ bị phát hiện. À, đúng rồi, ta cảm thấy cái tên Tả Mạc Phong ở trường các ngươi đã bắt đầu nghi ngờ ngươi rồi. Không biết ngươi có nghĩ đến tình huống, cô gái này sẽ gắp rắc rối như thế nào một khi tất cả đều bị phơi bày ra ánh sáng. Ngươi cần biết rằng, trên thế giới này có rất nhiều quốc gia, mỗi quốc gia đều có lợi ích riêng, họ sẽ coi ngươi như một con vật, bắt nhốt vào phòng thí nghiệm để nghiên cứu, họ sẽ cưỡng đoạt ngươi, cưỡng đoạt ngươi không thành, họ sẽ ra tay với người mà ngươi quan tâm, giống như việc ta làm lúc này đây…”

“Câm miệng!” Tôi tức giận ngắt lời Quân Lưu Ca rồi quay sang nói với Thượng Quan Cảnh Lăng: “Thượng Quan Cảnh Lăng, đừng nghe những gì hắn nói, hắn cố tình khiêu khích cốt để lấy được ngọc bội mà thôi. Ngọc bội có liên quan đến việc xuyên thời gi­an của các anh, cũng chỉ do một mắn ta nói. Em chỉ biết rằng, ngọc bội triều Minh hiện nay rất có giá trị, tên lừa đảo này nhất định là muốn lừa lấy ngọc bội để bán lấy tiền…”

Quân Lưu Ca sa sầm mặt mày, quay đầu lại gằn giọng: “Ngươi câm miệng lại cho ta! Ta đây không hứng thú với tiền bạc!”

Tôi hít một hơi dài, tìm cách gây sự chú ý của Quân Lưu Ca để Thượng Quan Cảnh Lăng nhân cơ hội đó khống chế hắn, nhưng không biết Thượng Quan Cảnh Lăng ngốc nghếch kia có hiểu ý của tôi không nữa.

“Tại sao không cho tôi nói, phải chăng tôi đã nói trúng tim đen của anh?”

Ai ngờ Quân Lưu Ca không bị mắc lừa, hắn hắng giọng lạnh lùng, không thèm để ý đến tôi, ngược lại, hắn nhìn Thượng Quan Cảnh Lăng cảnh giác: “Ngươi nhanh chóng đưa ra quyết định đi, sự nhẫn nại của ta có hạn, điều này ngươi cũng biết!”

Kế này không được ta dùng kế khác. Đúng lúc tôi đang đứng sau lưng Quân Lưu Ca, nếu tấn công hắn và hắn không chết ngay, Thượng Quan Cảnh Lăng sẽ hỗ trợ, hai người cùng hợp sức, tên Quân Lưu Ca sẽ chết chắc. Nghĩ vậy, tôi liền ra sức nháy mắt ra hiệu cho Thượng Quan Cảnh Lăng.

Thượng Quan Cảnh Lăng cũng nhìn lại phía tôi, nhưng không biết có hiểu ý tôi hay không. Haizz, thôi kệ, cứ tương cho hắn một đòn rồi tính. Tôi hít một hơi, nhắm trúng phần eo hắn ra đòn…

Quân Lưu Ca bị tôi đánh bất ngờ nên toàn thân lao về phía trước. Nhưng Thượng Quan Cảnh Lăng đứng trước mặt tôi lại không kịp ra tay tiếp ứng, cuối cùng chỉ tung được một cú đấm về phía trước. Không ngờ Quân Lưu Ca phản ứng quá nhanh, trong lúc choạng vạng vẫn kịp xoay người, bay lên tránh đòn. Thượng Quan Cảnh Lăng tung chưởng không đúng mục tiêu, lập tức đuổi theo bắt sống hắn. Tất nhiên Quân Lưu Ca không muốn chúng tôi đạt được ện vọng của mình, không biết từ lúc nào, hắn đã kịp rút ra một thanh kiếm dài, nhằm đúng lưng của Thượng Quan Cảnh Lăng tấn công.

Nhìn thấy vậy, tôi vội kêu lớn: “Thượng Quan Cảnh Lăng, cẩn thận!”

Không kịp suy nghị nhiều, tôi vội lao vào đẩy Thượng Quan Cảnh Lăng sang một bên. Kiếm của Quân Lưu Ca đâm thẳng vào vai trái của tôi, tất cả đều xảy ra trong tích tắc.

Cả ba chúng tôi đứng như trời trồng, trong ánh sáng tối mờ, tôi nhìn thấy máu đang thấm qua áo nhỏ xuống theo đường kiếm sắc, một cơn đau đớn bắt đầu xâm lấn xung quanh vết thương.

“A, chết mất…” Tôi đau đớn kêu lên, người như lịm đi. Nhưng trước khi mất ý thức, tôi vẫn cố gắng nở một nụ cười với Thượng Quan Cảnh Lăng và nói: “Em muốn gặp Tả Mạc Phong.”

3.

Trong một khu rừng rộng, ánh trăng lạnh lẽo đang len lỏi qua những bóng cây, tiếng gió rít bên tai từng hồi. Còn tôi, hiệp nữ Lâm Tiểu Ngư, nai nịt ngọn gàng đang đánh đu trên từng thân cây, tiến về phía đầu rừng…

Đầu rừng là một cái hồ bạc, mặt hồ phủ một lớp màu bạc sáng loáng, dưới ánh trăng, mặt hồ như có một tấm rèm mỏng manh đang lung lay chuyển động. Ngay giữa hồ là một tòa thành cổ đầy vẻ bí hiểm. Bao trùm lên cả tòa thành là một không gi­an tối đen như mực, càng làm toát lên không khí ảm đạm đến rợn người… Đây là đâu? Tại sao, tại sao tôi lại đến đây? Tôi phải đi vào trong tòa thành kia sao? Tôi hơi do dự nhưng đúng lúc đó, một sức mạnh thần bí nào đó hình như đang mời gọi tôi. Cuối cùng, tôi cũng quyết định bay qua mặt hồ…

Thứ đầu tiên xuất hiện trước mắt tôi là một ô cửa màu đen làm bằng thép, trên cửa có khắc hoa văn mặt thú nhìn sợ. Bước qua ô cửa ấy, tôi thấy một con đường hai bên trồng đầy cây ngô đồng của nước Pháp, những thân cây cao ớn, cành lá xum xuê, chạy dài đến tận cuối tầm nhìn.

Tôi ngẩng đầu, vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện ra hai cái cột cao đều trói một người. Trong không trung bỗng lóe lên một tia chớp, nhờ nó, tôi mới nhìn rõ hai người bị trói trên hai chiếc cột là Tả Mạc Phong và Thượng Quan Cảnh Lăng!

“A, Mạc Phong, Thượng Quan…” Tôi bất chấp tất cả vội chạy lại phía hai người đó, không ngờ bị một tên mặc quần áo siêu nhân chặn