Chuyện xứ Lang Biang – Nguyễn Nhật Ánh

Chuyện xứ Lang Biang – Nguyễn Nhật Ánh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214414

Bình chọn: 8.00/10/1441 lượt.

lic là cái nhìn chết chóc của nó. Chỉ với một ánh mắt của mình, con basilic có thể giết chết tươi bất cứ ai nhìn thấy nó bằng cách biến nạn nhân của nó vĩnh viễn thành đá.

Kăply rùng mình nghĩ đến con Gorgone hay con yêu Méduse trong thần thoại Hy Lạp với những khả năng tương tự. Thậm chí, chỉ cái đầu của con Méduse khắc trên khiên của nữ thần Athéna cũng đủ sức tiêu diệt những ai đến gần.

Ý nghĩ của Kăply bị cắt ngang bởi tiếng nạt đột ngột của thầy Haifai:

– Thế mà trò lại dám nằm mơ thấy con vật ghê tởm này hả Tam? Phải chăng nó chính là hình ảnh của trò? Là sự ao ước ngấm ngầm và bẩn thỉu của trò lâu nay?

Tam run bắn trước sự nổi khùng bất thần của thầy Haifai. Nó lắp bắp:

– Dạ thưa cô… thưa cô…

Như không nghe thấy Tam, thầy Haifai điên cuồng quát thét, nước bọt văng tứ tung lên đầu lên mặt những đứa ngồi bàn đầu:

– Giấc mơ của trò báo hiệu trong tương lai trò sẽ là hóa thân của thần chết, là thủ lĩnh chắc nụi của phe Hắc Ám, những lời nguyền thì thầm của trò chính là ánh mắt rắn độc, là lưỡi hái sáng loáng của tử thần đối với cư dân Lang Biang.

– Thưa cô… con không có…

Khó khăn lắm Tam mới thốt được vài ba tiếng vô nghĩa, đôi mắt đầy khiếp sợ của nó nhìn trân trân vô mặt thầy Haifai như bị thôi miên.

– Ngồi xuống! – Thầy Haifai xẵng giọng – Có hay không thì tự trò biết lấy!

Tụi học trò lớp Cao cấp 2 tỉnh bơ ngó thằng Tam bị thầy Haifai hành hạ, cứ như thể tụi nó đã chứng kiến cái cảnh này hằng trăm lần rồi nên không còn cảm xúc gì nữa. Trong khi đó, nhìn Tam khuỵu xuống trên ghế như sau một cuộc tra tấn, Nguyên và Kăply nghe dâng lên trong lòng một thứ gì đó như là niềm trắc ẩn.

– Tội nó quá mày. – Nguyên nói khẽ vào tai bạn.

– Ừ.

– Hổng biết có đúng nó là quái nhân không há? – Nguyên chép miệng, băn khoăn.

– Nó chứ ai.

Nguyên chưa kịp hỏi lại Kăply xem tại sao thằng này dám quả quyết như vậy, bỗng nghe tiếng Amara vang lên đầy hách dịch:

– Đồ quái vật thối tha kia. Đã có kẻ thống trị tối cao của xứ Lang Biang đây rồi thì dù mày có…

Cả lớp quay đầu dòm Amara, sửng sốt khi thấy thằng này đang bô bô đột nhiên ngưng bặt, cái miệng đang há ra không ngậm lại được, y chang một diễn giả thình lình bị hóa đá.

– Con basilic! – Một đứa nào đó khiếp hãi rú lên – Con basilic đang bò trong phòng.

Tiếng thét làm lớp học trở nên nhốn nháo, hỗn loạn không thể tả, cả chục cái đầu ngoảnh tới ngoảnh lui nhặng xị, cố tìm xem con basilic đang ở đâu, quên phắt rằng đó là cách tốt nhất để hóa đá, tiếng bàn ghế va vào nhau, ngã đổ ầm ầm, có chiếc ngã chổng kềnh lại lật gọng thêm lần nữa do những bàn chân luống cuống chen nhau đạp lên.

Giữa sự bát nháo ghê hồn đó, Kăply vẫn ngồi im, thò tay nắm chặt tay Nguyên không cho thằng này vùng chạy. Nó lào thào vào bộ mặt hoang mang của bạn:

– Không có con basilic nào hết. Chính thằng Tam ra tay đó.

– Thằng Tam á? – Nguyên há hốc miệng.

Kăply gật đầu, sực nhớ mình quên kể cho bạn nghe những lời nguyền bí mật nó từng nghe thấy. Vừa rồi cũng vậy, trước khi thằng Amara trơ ra như cột nhà, nó đã nghe văng vẳng bên tai một giọng nói mơ hồ “Cho mày cứng họng luôn”. Rõ ràng thằng Tam có thể nín nhịn trước những lời mạt sát của thầy Haifai nhưng nhất quyết không chịu để yên cho thằng Amara a dua kia, Kăply nhủ bụng và buông tay bạn ra, toét miệng cười khoái trá:

– Ai biểu thằng Amara nhiều chuyện chi! Tao cũng thấy đáng đời!

Ở trên bảng, thầy Haifai như cũng nhanh chóng nhìn ra mấu chốt của vấn đề. Thầy đập đập hai tay vào nhau theo thói quen, đầu lắc lư, nanh chìa cả ra:

– Im nào!

Rồi thấy mệnh lệnh cụt ngủn của mình không trấn áp được những cái đầu bấn loạn kia, thầy liền hét vang như sấm, lần này nghe rõ là giọng đàn ông (có lẽ là thầy Haifai muốn giúp vợ một tay):

– Không có con basilic nào trong phòng hết! Các trò bình tĩnh lại đi!

Lần này ý nghĩa rõ ràng của lời quát phát huy tác dụng ngay lập tức. Tiếng ồn lắng xuống và bọn học trò đã thôi dúi dụi vào nhau, mấy chục cặp mắt cùng trố lên dõi theo từng động tác của thầy Haifai, lúc này đang chĩa thẳng tay vào người Amara, miệng lầm rầm niệm chú.

Trong nháy mắt, y như trong một cuốn phim vừa qua khỏi chỗ kẹt băng, Amara đột nhiên ngúc ngoắc đầu, vặn vẹo thân mình và đưa tay xoa xoa nơi cổ, miệng không ngừng rên rỉ:

– Ui da, mỏi quá!

Chẳng thèm liếc Amara thêm một giây, giải nguyền xong, thầy Haifai quay phắt sang Tam, và từ trong hốc mắt của thầy một thứ ánh sáng rùng rợn chiếu ra và như một lằn roi, cái tia nhìn khủng bố đó quất thẳng vào bộ mặt rúm ró của đứa học trò đang run bần bật trong chỗ ngồi.

– Đứng lên, đồ rắn độc! – Thầy Haifai không nói, mà rít lên – Đây không phải là lần đầu tiên trò giở trò trước mặt ta.

Tam xiêu vẹo đứng lên, mặt xanh lè xanh lét và lí nhí thốt ra câu nói quen thuộc:

– Thưa cô… con không có…

– Ta không thèm nói với trò. Trò đứng đó đi, ta sẽ đi gặp thầy hiệu trưởng và xem ngài có cách nào giữ trò lại ngôi trường này không.

Tuôn một tràng, thầy Haifai đùng đùng đi ra cửa, và cho đến khi thầy đi một đỗi xa tụi học trò vẫn còn nghe những tiếng khò khè giận dữ không ngừng ph


Polly po-cket