Chuyện xứ Lang Biang – Nguyễn Nhật Ánh

Chuyện xứ Lang Biang – Nguyễn Nhật Ánh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214353

Bình chọn: 8.5.00/10/1435 lượt.

át ra từ cổ họng của thầy.

* * *

Nếu như ai cũng có ngày xấu của mình thì hôm nay chắc chắn là ngày xấu của thầy Haifai. Trong khi tụi học trò bắt đầu nghĩ đến chuyện thằng Tam bị đuổi thẳng cánh thì rốt cuộc chẳng có cái quái gì xảy ra với nó hết.

Thầy Haifai quàu quạu đi ra, một lát sau lại quàu quạu đi vô. Chẳng thèm nhìn ai, kể cả thằng Tam đang đứng đực tại chỗ và giương cặp mắt lo lắng ra nhìn mình, thầy cáu kỉnh gom mấy cuốn sách trên bàn nhét vào túi áo, hậm hực ra lệnh:

– Về! Về hết cả lũ! Hôm nay học thế đủ rồi.

Tụi học trò ùn ùn xô nhau ra cửa, biết thằng Tam một lần nữa lại thoát nạn.

– Mày có bà con gì với thầy N’Trang Long thế hở Tam?

Tiếng thằng Amara cất lên the thé giữa mớ đầu cổ hỗn độn chỗ cửa lớp và Kăply nhìn thấy Tam cố hạ thấp cái thân hình dong dỏng của nó xuống như để cho Amara không nhìn thấy nó đâu.

Nhưng Kăply chẳng quan tâm đến cái trò mèo của Amara quá một giây. Nó đang nghĩ đến cái hẹn với Mua và mừng rỡ vì buổi học kết thúc trước khi vợ thầy Haifai kịp kêu đến nó. Nếu vợ thầy Haifai hỏi đêm qua nó mơ thấy gì, và nghe nó trả lời là nó mơ thấy nhỏ Mua, chắc bả sẽ tuyên bố cái thứ người như nó lớn lên chỉ có nước đi theo xách dép cho tụi con gái, mà một tương lai như thế thì ảm đạm ơi là ảm đạm!

Chương 16

TIỆM NHỮNG DẤU HỎI

Nguyên từng nhận xét cái đầu của thằng Kăply chẳng khác gì một cục gạch, tuy gần đây có khá hơn cục gạch một chút xíu. Chính Kăply cũng thừa nhận so sánh của Nguyên nếu không hoàn toàn là sự thật thì cũng chẳng xê xích là mấy.

Bây giờ bắt cái cục gạch đó nghĩ cách đánh lừa thằng Nguyên để ở lại chỗ hẹn với nhỏ Mua thì quả là khó khăn cho Kăply quá. Kăply nghĩ mãi, nghĩ mãi và cuối cùng, lúc chuẩn bị chạy ra cửa theo tụi bạn, đầu nó mới nảy ra một sáng kiến hết sẩy là nhét cái cặp sách thụt sâu trong ngăn bàn.

Nguyên chẳng hay biết gì, đi khỏi cổng trường một quãng xa, nghe Kăply rú lên: “Chết rồi. Tao để quên cặp sách trong lớp”, nó tỉnh queo hất đầu:

– Mày quay lại lấy đi. Tao đứng đây đợi.

– Thôi, khỏi đợi. – Kăply hấp tấp nói – Mày về trước đi, lát tao về với Êmê, Păng Ting và K’Tub.

Nói xong Kăply co giò vọt mất, không để cho thằng bạn nó kịp có ý kiến ý cò gì ráo.

Lúc quay trở ra, dòm quanh quất không thấy Nguyên đâu, Kăply khoái chí toét miệng cười một mình rồi hí hửng chui vô quầy bột chiên cạnh cổng ngồi đợi. Bữa nay thầy Haifai nổi khùng đuổi cổ tụi nó ra khỏi lớp ngang xương, chứ các lớp khác phải mười lăm phút nữa mới ra về.

Một lão phù thủy đầu quấn khăn, cởi trần trùng trục, đang phơi cái bụng to như thùng nước lèo trước một chiếc bàn dài chất lủ khủ các đống bột nhồi. Lão dích từng nhúm bột nhão, lăn chúng trên mặt bàn rồi vo lại thành từng viên tròn tròn thảy vào cái chảo mỡ sôi sùng sục trước mặt.

– Ngồi đi con. – Thấy Kăply bước vào, lão híp mắt cười và gại gại cái mũi nhọn hoắt vào cánh tay chắc là cho đỡ ngứa, miệng niềm nở – Chắc là con đói bụng rồi há.

– Đây là thứ gì vậy, ông? – Kăply tò mò dòm mấy viên bột nổi lều bều trong chảo – Giống bánh Nhớ dai quá hả?

– Đừng nói bá láp chứ con! – Lão chủ quầy nhăn mặt vẻ phật ý – Bánh Nhớ dai của mụ Gian ăn vô chỉ tổ quên sạch cả bài vở, cả tên cha mẹ cũng quên tuốt luôn. Còn đây là bột chiên Yêu đời nổi tiếng mấy trăm năm nay ở Lang Biang đó.

Kăply không có vẻ gì tin tưởng vào lời quảng cáo bốc trời của lão chủ quầy lắm, nhưng đã chui vô đây ngồi đợi Mua, nó không thể không gọi món bột chiên của lão. Nó lục túi, từ dạo bà Êmô quay về lâu đài K’Rahlan, sáng nào bả cũng nhét vào túi áo chùng của nó, Nguyên, Êmê và K’Tub mỗi đứa 5 năpken để ăn sáng.

– Ông bán cho con một năpken.

– Chỉ có 1 năpken thôi ư? – Lão chủ quầy tròn xoe mắt – Một năpken chỉ mua được ba viên à, con trai. Ta bán cho con 5 năpken nhé.

Kăply đặt đồng 1 năpken lên chiếc bàn dài:

– Dạ thôi ạ. Con mua ba viên đủ rồi.

– Chẳng ai ăn bột chiên Yêu đời chỉ với 1 năpken. Ăn nhấm nháp thế chỉ tổ chán đời thêm.

Lão chủ quầy lằm bằm trong miệng, nhặt chiếc muỗng dài trước mặt vung lên một cách bực tức.

Kăply kinh ngạc nhận ra đó là đồ dùng pháp thuật. Cái muỗng vừa hất một cái, một chiếc đĩa bạc từ trên nóc tủ phía sau bay vèo xuống và đáp ngay chóc trước mặt Kăply như một chiếc đĩa bay chính hiệu. Lão chủ quầy vung tay một cái nữa, ba viên bột chiên từ trong chảo mỡ đang sôi sùng sục nhảy tót ra và rơi ngay ngắn vào chiếc đĩa, y như được một bàn tay vô hình sắp xếp.

– Ăn đi, nhóc. – Lão chủ quầy hất đầu, giọng lạnh nhạt và không còn kêu Kăply bằng con trai.

Chẳng buồn để ý đến thái độ bất lịch sự của lão, Kăply nhón một viên bột vàng rụm cho vào miệng và đảo mắt nhìn ra ngoài.

Chỗ cổng trường, học trò các lớp bắt đầu túa ra ngay khi hồi chuông ra về vừa reo dứt, thấp thoáng cả bọn trẻ lâu đài K’Rahlan trong số đó. Kăply hấp tấp quay mặt vào phía trong khi thấy thằng Steng lò dò ra khỏi cổng, mắt nhìn dáo dác như đang tìm kiếm những nạn nhân quen thuộc của nó.

Có cả đống đứa tỏa vào các ki-ốt hai bên cổng để ăn vặt. May mà quầy bột chiên Kăply đang ngồi chỉ lác đác khách nên nó không đụng đầu tụi bạn qu


Ring ring