làm chi? – TÀi ngán ngẩm.
Chỉ có Phong là ngồi yên, đôi mắt buồn thẳm chứa 1 tham vọng nhìn về phía Nhi ” Mình muốn có cô ấy…đến phát điên lên được…”
Tan học, Phong ghé chỗ ông Huy để lấy 1 số tài liệu vế cho ba hắn, nhưng ông lại để ở nhà nên nói hắn về bảo bà VÂn lấy cho.
Trên đường về biệt thự nhà họ Trần, Phong tình cờ thấy bà Vân đang ngồi trên tầng 2 của 1 quán coffee bên cạnh đó, đối diện lầ 1 người đàn ông, hắn tấp vào đó.
-Sao ông lại về đây làm gì nữa hả? – dáng vẻ quí phái cảu bà Vân lộ rõ vẻ cau có.
-Tôi cần tiền. – người đàn ông đó nói, đan 2 tay vào nhau.
-Cái gì? – bà Vân gắt lên, nhìn xung quanh xem có ai để ý không rồi nhỏ giọng lại – chẳng phải chúng ta đã sòng phẳng rồi sao?
-Nếu cô không đưa cho tôi, tôi sẽ nói…vụ tai nạn 16 năm trước làm chết 2 vợ chồng nhà kia là do cô chủ mưu…
“Ông ta…nói cía gì vậy?” bước chân định bước lên thềm tại chỗ bà Vân của Phong khựng lại, khuôn mặt biến sắc.
-Ông…- bà Vân cứng họng.
-Nghe nói…2 vợ chồng đó là ba mẹ của cô bé gì tên Lê Thanh Nhi học cấp 3 trường Bạch Dương thì phải, cô nghĩ sẽ như thế nào nếu tôi nói chuyện này với nó?
” Đang nói về Nhi sao? Ba mẹ Nhi…cô Vân…? Chuyện này là sao?” 1 lần nữa bước chân Phong lại không thể trụ vững được.
-Ông cần bao nhiêu? – bà VÂn xuống nước – mà tôi nói cho ông biết, đây là lần cuối cùng đấy, nếu không ông tự biết hậu quả.
-Cô định giết tôi à? – ông ta mỉa mai – hồi đó..cô ghen vì chồng mình yêu người khác nên giết người đó, còn giờ định giết tôi để bịt miệng à?
-Câm miệng!
-Được rồi…được rồi…tôi cần 500 triệu.
-Gì chứ?
-Lần cuối, tôi thề đấy, chiều nay nhờ gửi cho tôi đó.
Nói rồi ông ta đi xuống dưới và ra khỏi quán.
Phong bước lên đứng phía sau bà VÂn, người bà đang run lên vì tức giận.
Phong kéo ghế ngồi đối diện bà:
-Là thật ạ? BA mẹ Nhi mất không phải là tai nạn mà là do cô sao?
-Ph..Phong? – bà Vân hốt hoảng, khuôn mặt trắng bệch.
-Cô yên tâm, cháu sẽ không nói chuyện này với ai đâu! – hắn mỉm cười nhẹ.
-Cháu…cháu đang nói gì vậy? – bà ráng cười, giả vờ như không biết chuyện gì.
-Cháu nghe hết rồi, vì chú Huy yêu mẹ Nhi nên cô đã…
-Được…rồi…đừng nói nữa! – bà bất thần, bàn tay run run.
-Cháu không nói với ai đâu ạ!
-Thật…thật chứ? – bà nửa tin nửa ngờ.
Phong gật đầu:
-Cháu hiểu cảm giác của cô mà. Haiz…ba yêu mẹ, con yêu con.
-Cháu…nói vậy lầ sao? -bà khó hiểu.
-Thì chú Huy yêu mẹ Nhi, Minh thì lại yêu Nhi…
-CÁi gì chứ? – bà ngạc nhiên tới mức kinh hồn.
-Cô không biết thật sao ạ? 2 đứa nó…đang quen nahu mà.
-Sao…sao lại có chuyện đó?
-Có vẻ như cô không thích 2 người đó yêu nhau?
-…- bà không nói gì, tức là thừa nhận.
-Cũng đúng – Phong lại cười – làm sao cô có thể chấp nhận cho con trai mình yêu con gái của tình địch chứ?
Bà lại không nói gì, Phong tiếp nhưng lần này nghiêm túc hơn:
-Cháu sẽ giúp cô tách 2 người đó ra.
-Hả?
-Cô…chỉ cần hợp tác thôi!
BÀ VÂn nhìn hắn, nhíu mày:
-Không lẽ cháu cũng..thích cô bé đó?
-Không phải thích – hắn khẳng định – mà là yêu!
-Yêu?
-MÀ thôi…cô về lấy sấp tài liệu cho cháu đi, trưa rồi!
-Ờ!
Phong đứng dậy và đi trước, miệng nhếch lên 1 chút ” Lê Thanh Nhi! Tôi sẽ làm tất cả để có được cậu. Cậu…phải là của tôi!”
Cô ấy…là của tôi – phần 63
9h tối…
-Về rồi à? – Nhi đang mở khóa cửa cũng là lúc Tài bước ra.
-Ừm…mà…gì thế? – nó nhìn chăm chăm vào cái dĩa lạ lạ thơm thơm trên tay hắn.
-Vì bé Hy hôm nay đi học về trễ cậu lại phải ăn mì gói nữa nên tôi nấu cho cậu luôn đấy.
-cảm ơn nhá! – nó đưa tay đón lấy, ,mặt sáng rỡ.
-Không có gì! – hắn xoa đầu nó, chợt hắn rùng mình và rút tay lại.
-Sao thế? – nó ngây ngô hỏi.
-Không biết, tự nhiên thấy lạnh sống lưng quá.
Hắn nói xong thì quay mặt sang phía bên phải, giật mình.
Nhi nhìn theo, mắt sáng rực lên:
-Minh à! – rồi chạy lon ton lại chỗ hắn – Sao lại tới đây thế?
MẶt hắn tối lại:
-Cậu với thằng đó nhìn thân thiết nhỉ?
-Thân thiết gì chứ? – nó đờ mặt hỏi lại.
-Còn không à?
-Có gì đâu, bình thường thôi mà.
-Bình thường thôi mà? – hắn ghé sát cái khuôn mặt chỉ toàn 1 màu đen u tối xuống mặt nó.
-Thì…ngày nào chả thế…- nó ngây ngô nói, quên mất là hắn có tính hay ghen.
-Ngày nào chả thế?
-MÀ…cậu sao thế, bộ như vậy không được hả?
-Không! Vào đây! – nói rồi hắn kéo nó vào trong nhà nó, không quên lấy cái dĩa đồ ăn mà tg không biết gọi là cái gì đó trả cho Tài – đem về mà ăn đi!
Nhi nhìn theo tiếc nuối:
-Trả rồi tôi ăn cái gì?
-Ăn mì gói đi.
-Sao cậu ác vậy hả?
Đứng trước của mà Tài còn nghe thấy tiếng qua lại giữa nó và Minh, hắn khẽ cười trong lạnh lùng rồi đi vào trong.
-Tới đây có gì không hả? 9 rưỡi rồi đấy. – Nhi cằn nhằn, vẫn còn tức cái vụ hắn không cho nó ăn.
-Cậu…với thằng đó là sao hả?
-LẠi nữa, sao cậu cứ như vậy hả?
-Cậu không được có gì với thằng đó đấy!
-Cậu mà còn nói nữa là tôi làm thật đấy.
-Để thằng đó ở nhà gần cậu thế này tôi thấy không ổn chút nào cả.
-Sao lại không ổn?
-Vì nhìn thằng đó đáng nghi lắm, biết đâu hắn thích cậu thì sao? – hắn đăm chiêu tưởng tượng.
-Thích tôi? – len lỏi trong đầu nó như nhớ ra chuyện gì đó – a! h