ấm số Minh, hắn không bắt máy, 1 lần, 2 lần và 3 lần.
Nó không phải là người có kiên nhẫn nhưng lúc này đây nó đã ráng để gọi tới cuộc thứ 10.
HẮn nãy giờ vẫn ở cạnh cái điện thoại nhưng hắn vẫn đang giận nó vì hồi sáng nó dám lơ hắn mà đi với Phong.
Khi nhạc chuông cất lên lần thứ 10, hắn thấy hơi lạ nên đã bắt máy nhưng lại không nói gì.
-Minh à? – nó gọi nhỏ tên hắn, cứ như người bệnh.
-… – hắn vẫn không nói gì.
-Minh?
-… – nghe giọng nó có chút không ổn, hắn hơi lo nhưng vẫn im lặng.
-CẬu…có ở đó không? – đôi mắt nó chớp nhẹ, khuôn mặt chán nản.
-CẬu bệnh à? – cuối cùng hắn cũng mở miệng, tuy giận nhưng cũng vì lo.
-Nghe giọng cậu tôi vui thật đấy! – nó bật cười nhưng đâu hay trái tim đang rỉ máu.
-CẬu bệnh thật đấy à? – hôm any nó có vẻ rất lạ, hắn không hiểu nổi.
-Không, chỉ hơi mệt thôi!
-LÀm việc nhiều lắm hả?
-Bình thường.
-Cậu gọi cho tôi có gì không?
-… – tới lượt nó im lặng.
-Nhi?
-Minh à! – cái giọng mệt mỏi của nó nãy giờ vẫn không thay đổi – ngày mai…tụi mình cúp học đi biển nha, đi cả ngày luôn, chiều tôi sẽ nghỉ làm.
-Thật không? – hắn vui mừng bật dậy, khuôn mặt rạng rỡ, quên mất là đang giận nó.
-Ừ, mai 7h nha.
-Ờ…tôi sẽ đến sớm!
NO! thẫn thờ buông thõng cái tay đang cầm điện thoại xuống,, nó muốn khóc nhưng không khóc được, chỉ thấy con mắt hơi hoe đỏ.
Sáng hôm sau, ở trên trường.
-Ê! – con Nhi với thằng MInh cúp đánh lẻ kìa. -Hoa xí xa xí xoạn.
-Biết rồi. – Linh phẩy phẩy cái tay.
-Thì cho tụi nó đi chơi đi. – Quân nhai chóp chép cái gì đấy.
-MÀ nghe con Hy nói hôm qua con Nhi nó lạ lắm.
-LẠ làm sao?
-Ai biết.
-…
Bỏ qua những lời tán dóc của bạn bè, Phong chỉ ngồi yên ” Cậu suy nghĩ cho kĩ đi Nhi à!”
TRong khi đó…
Nhi lon ton chạy ra chạy vào nghịch từng lớp sóng biển, nhặt từng vỏ sò, vui cứ như là trẻ con mới được đồ chơi mới.
Nó chạy lại chỗ Minh:
-Nè! Đẹp không? – nó chài ra trên tay 1 cái vỏ ốc xoắn trắng tinh có lắm 1 vài hạt cát nhỏ còn ướt.
HẮn không nhìn vỏ ốc mà nhìn nó:
-Dễ thương thật!
-Đương nhiên, cái này…
-Không phải – hắn chặn họng nó – ý tôi nói cậu ý, dễ thương y như con nít.
-Hả? – nó bất giác đỏ mặt.
-Đỏ mặt rồi kìa – hắn ghì tay hắn vào má nó – dễ thương quá.
-Đừng có chọc tôi! – nó phụng phịu.
-Thật mà! -hắn quàng vai nó – vào thôi, nắng quá.
Nó cũng mỉm cười nhẹ,l tận sâu trong đáy mắt chứa đựng nỗi buồn thẳm.
Ngay lúc này nó cần phải biết trân trọng những lcu1 ở bên hắn.
Biển hôm nay vắng không 1 bóng người, 2 đứa nó ngồi dưới những tán cây rộng ở phía bên kia bãi biển, trải thảm và đặt đồ ăn thức uống lên, cái đống này là do bé Hy hôm qua đang học bài bị Nhi lôi cổ xuống bếp chuẩn bị đây mà.
-Cậu có biết là tối qua tôi vui lằm không, cứ mong tới sáng nhanh thôi! – hna81 cầm miếng bánh kẹp thịt và đưa lên cho nó.
-SAo thế? – nó cầm lấy miếng bánh và bắt đầu ăn.
-Thì đây là lần đầu tiên tụi mình hẹn hò, cậu lại còn chủ động rủ nữa, không vui mới lạ.
Tâm trạng hắn vui bao nhiêu thì nó lại cảm thấy nặng nề bấy nhiêu. Có thể là nó đang ước giây phút này dừng lại mãi mãi.
Được 1 lúc sau, như nhớ ra cái gì đấy, hắn quay qua nó:
-MÀ..cậu với thằng Phong không có gì đấy chứ?
-Có gì là có gì? – nó vừa ăn vừa hỏi lại.
-Thì chẳng phải hôm qua cậu đi với hắn àm bỏ tôi sao? 2 người đi đâu vậy? – nhắc đến đây tự nhiên máu trong người hắn sôi lên sùng sục.
-Về nhà hắn.
-CÁi gì? – hắn hét lên làm nó giật bắn mình – về nhà hắn làm gì?
-Ờ thì…hắn trả lại cuốn tập cho tôi thôi mà. – vận dụng trí não, cuối cùng nó cũng nói ra được 1 lí do.
-Trả cuốn tập? – hắn nghi ngờ.
-Thật đấy, hôm bữa hắn mượn của tôi quên trả mà sắp kiểm tra nên mới phải về nhà hắn lấy. – nó nói àm mồ hôi đổ lã chã.
-Nhưng chẳng phải cậu nói có chuyện quan trọng hắn mới kêu cậu đợi sao?
-Ờ thì đó là chuyện quan trọng đó.
Rồi tự nhiên hắn ghé sát mặt hắn vào mặt nó, nâng cằm nó lên:
-Cảnh cáo lần đầu, cậu mà ngoại tình thì chết với tôi đó!
Dứt lời hắn đặt lên môi nó 1 nụ hôn nhẹ.
Nó e dè hỏi:
-Nếu như…1 ngày…tôi bỏ cậu và quen với người khác thì sao?
HẮn giật mình với câu hỏi của nó:
-Cậu đang nói gì vậy?
-Nếu như thôi.- nó đáp gấp.
-Thì lúc đó – hắn nói – tôi sẽ giết cả cậu lẫn cái thằng kia (hehe dám k anh). MÀ sao cậu lại hỏi thế?
-Không có gì. – nó quay mặt sang hướng khác.
Buổi chiều, mặt trời đỏ lặn phía xa chân trời tạo nên 1 hoàng hôn lãng mạn, hắn cma62 tay nó ch