Tại sao tất cả đều đối với tôi như vậy!”. Bọn họ ngăn cản làm cho cô lo lắng. Biết rằng bọn họ chỉ nghe lời Mạc Dĩ Trạch, nhưng mà cô không nhịn được tức giận.
Hai hộ vệ im lặng không lên tiếng, nhìn cô khóc thút thít cũng không động hợp tác.
“Tiểu thư”. Sau đó Bé chạy tới liền thấy Âu Y Tuyết co rúm bả vai, đi tới người của cô, quả nhiên thấy cô đang khóc. Nhưng là cô lại không có gì có thể trấn an cô, chỉ có thể chậm rãi vuốt ve lưng của cô muốn cố gắng đem sự tức giận của cô giảm bớt.
Thần sắc khổ sở ở trên mặt cô hiện lên. Đột nhiên, cô vươn tay đem hai vệ sĩ trước mặt hung hăng đẩy ra.
Hai vệ sĩ không có bất kỳ chuẩn bị, lui về phía sau lảo đảo ước chừng ba bốn bước, mà cô liền thừa thế xông về phía trước. Vậy mà làm cô không tưởng được chính là, cô mới đi hai bước liền ngừng lại.
Sau đó thân thể liền giống như rớt diều đứt dây giống như nhau, thẳng tắp ngã xuống.
“Tiểu thư, tiểu thư. . . . .”.
Đây là câu cuối cùng Âu Y Tuyết nghe được sau đó liền mất đi ý thức.
. . . . . . . . . .
Khi Mạc Dĩ Trạch lần nữa nhận được điện thoại quản gia An Đức Liệt gọi tới, nghe được Âu Y Tuyết té xỉu, liền không để ý Joe đang nói chuyện giải phẫu với anh, nhanh chóng trở lại trong biệt thự.
Sau khi vào phòng nhìn thấy thần sắc trắng bệch và khóe mắt còn nước mắt của Âu Y tuyết trong lòng anh đau xót, đồng thời cũng tức giận bởi vì cô muốn rời khỏi nơi này.
Ở trong phòng nhìn cô anh rơi vào suy nghĩ trong hai giờ, sau đó anh đi xuống lầu hỏi lý do cô ngất xỉu. Khi biết lý do cô ngất đi là nhìn thấy bài báo tai nạn của Elena, anh không còn tức giận mà chỉ còn là thương tiếc.
Nhưng mà Âu Y tuyết ngất xỉu dọa cho mấy người giúp việc trong biệt thự hoảng sơ. Vị bác sĩ tư nhân kiểm tra đã nói rằng cô ngất đi là do quá thương tâm, tâm tình không yên mới ngất, chỉ cần nghỉ ngơi một hai ngày sẽ tốt lên, không ai nghĩ tới cô hôn mê ba ngày!
Mà ở trong ba ngày này, Mạc Dĩ Trạch cũng vụn vặt công sự ném ở một bên, toàn tâm toàn ý chăm sóc Âu Y Tuyết, đồng thời vẫn còn vì cô xử lý hậu sự của Elena.
Âu Y Tuyết sau khi tỉnh lại, Mạc Dĩ Trạch nói cho cô tất cả mọi chuyện đã xử lý xong, muốn cô không cần lo lắng. Cô chỉ là ngơ ngác nhìn, cũng không có nói qua một câu. Chính là bắt đầu từ hôm đó, vốn là trầm mặc an tĩnh Âu Y Tuyết trở nên lại càng không thích nói chuyện, ngay cả trước kia thỉnh thoảng sẽ xuống lầu, hiện tại cũng trở thành cả ngày đợi tại trong phòng, không khóc không làm khó giống như một con rối mất đi tim. . .
Mạc Dĩ Trạch vì thế rất là lo lắng, lo lắng cô không chịu nổi sẽ làm ra những chuyện ngốc nghếch, cho nên lại phái thêm cho cô một người giúp việc, lúc anh không có ở đây thì phải luôn đi theo cô dù cô đi bất cứ nơi nào. . . Dĩ nhiên, anh cũng là có ý định muốn cô mở miệng nói chuyện, nhưng là cuối cùng cô vẫn như vậy là biểu tình trống rỗng.
Cứ vậy trôi qua nửa tháng.
Hôm nay Bé cùng một người giúp việc nữa mang Âu Y Tuyết đến bồn hoa, lúc Bé đọc cho Âu Y Tuyết bài viết gì đó, đột nhiên Âu Y tuyết chảy nước mắt.
Chương 134: Cô Bé Lọ Lem May Mắn Có Thai (11)
“Cô làm sao vậy?”. Mấy ngày nay, sự im lặng của cô ít nói làm cho bọn họ lo lắng, mà bây giờ cô khóc như vậy hai người càng thêm lo lắng. Bé vội vàng lấy khăn tay của mình, vì Âu Y Tuyết lau đi nước mắt rơi xuống, một người khác bên cạnh đi gọi điện thoại thông báo Mạc Dĩ Trạch trở lại.
Âu Y tuyết không để ý lời nói của Bé, vẫn không lên tiếng chỉ yên lặng chảy nước mắt, mặc Bé bên cạnh lau nước mắt cho cô.
Cô cũng không có giống như họ nói mất hồn, chỉ là cô không muốn tin tưởng. . . Tin tưởng ông trời sẽ như vậy đối với cô, tin tưởng họ thật đã chết rồi. . . Rõ rành rành, lòng của cô còn đặt toàn bộ bài báo ngày hôm đó.
Nước mắt tựa như đứt dây thủy tinh hạt châu, một viên tiếp nối một viên là không đứt rời rơi.
“Tiểu thư. . .” Nhìn cô khóc thê thảm thành như vậy, trong lòng Bé rất là không dễ chịu. Cô mấp máy môi, đem lấy chính mình tay ôm bả vai của cô muốn cho cô chút an ủi.
Khi Mạc Dĩ Trạch đến thì thấy Âu Y Tuyết khóc đau khổ làm lòng người thương xót.
Mấy ngày nay tuy cô không còn phản kháng nữa nhưng anh biết cái chết của Elena đánh thẳng vào lòng cô! Mặc dù vẫn ăn vẫn ngủ nhưng mà anh biết tâm tư cô cũng không có ở trong đó!
Nhìn thân thể càng ngày càng gầy gò của cô, da thịt trắng bệch, Mạc Dĩ Trạch cau mày thật chặt, trong mắt thoáng qua dịu dàng, khuôn mặt đầy lo lắng.
Anh nên làm thế nào với cô bây giờ. . . . . . .
Sáng hôm sau Minh Vũ rời khỏi biệt thự, khoảng chín giờ sáng mới trở về, lúc quay về còn mang theo một người.
Khuôn mặt sau khi bước vào biệt thự thì tròn xoe mắt, từ ngoài đi đến gặp vô số người làm cô mới phát hiện mình áo sơ mi cùng quần jean đến nơi này thật là không thích hợp.
Tất cả dụng cụ bố trí nơi này thật là xa xỉ làm cho cô không thể khép miệng, thật không thể tưởng tượng Âu Y Tuyết lại sống ở nơi này! Bởi vì cô ấy người thường mặc quần áo đợn giản. . . . làm người ta không thể nào liên tưởng được.
“Anh. . . .xác định là cô ấy ở nơi này?”. Trong giọng nói mang theo sự không dám tin, Trần