g nghiêng mắt nhìn dưới lầu, mặt liền biến sắc, hai chân nhanh chóng ôm lấy vùng hông tráng kiện , mạnh mẽ của anh, không biết, hành động này là mập mờ trêu người thế nào. . .
“Anh nghĩ muốn em”. Không biết từ khi nào, đôi tròng mắt đen nhánh của Mạc Dĩ Trạch lại nổi đầy lửa lớn hừng hực, anh si mê ngắm thân thể hoàn mỹ của cô, dục vọng lập tức dâng lên. Rõ ràng ở trên xe đã muốn cô rất nhiều lần, nhưng là vẫn cảm thấy chưa đủ…
“Không …”. Tay Âu Y Tuyết nắm chặt lấy áo sơ mi đen của anh, sợ mình sẽ té xuống. Mặt cô đỏ lên, lắc đầu nói: “Em và Quý Đằng Viễn không phải như những gì hồi nãy anh đã thấy, nếu anh muốn tiết dục, rất xin lỗi, em không phải món đồ chơi của anh”. Nhớ tới lời nói lạnh nhạt trước đó của anh, Âu Y Tuyết không khỏi khó chịu.
Cô không nắm rõ tâm tư của anh, đồng thời nó làm cô sợ hãi. Cô biết anh yêu cô, nhưng anh yêu quá bá đạo, quá nguy hiểm …
“Đáng chết, anh chưa từng biến em thành món đồ chơi, cũng không có coi em là đối tượng để tiết dục!”. Mạc Dĩ Trạch nhỏ giọng gào thét, cảm thấy hối hận vì hành động buổi trưa của mình. Đều do mình quá xúc động! Bị sự ghen tỵ làm mờ mắt, lòng mới có thể nói ra những lời như vậy! “Anh nhận lỗi với em”.
Nghe được anh nói xin lỗi, Âu Y Tuyết lúc này mới cảm thấy khổ sở giảm đi vài phần. Cô nhìn thấy anh mà đau lòng, trong lòng là một hồi rung động!
“Anh yêu em”. Anh giống như tuyệt vọng chờ đợi thứ gì đó, khàn giọng nói. Bởi vì buổi trò chuyện kia, hành động vừa rồi làm cho anh không dám vọng tưởng, sợ mình hù sợ cô.
Nghe được lời tỏ tình chân thành của anh, Âu Y Tuyết ngượng ngùng cười, nói: “Em cũng yêu anh …”. Nói xong, liền cảm giác mặt nóng hừng hực. Cô yêu người đàn ông này!
Dưới ánh trời chiều, đưa lưng về phía bầu trời, anh đón lấy dung nhan thẹn thùng của cô, ôm lấy hai chân thon dài bên hông mình thật chặt, dục vọng kín đáo lại thêm lần nữa dâng trào kịch liệt. Anh vốn định buông cô ra, sau đó vọt đi tắm nước lạnh trước để hạ hoả, vậy mà ngay lúc đó, Âu Y Tuyết lại khẽ mở môi mỏng nói.
“Nếu như anh muốn làm, vậy thì làm”. Âm thanh nhỏ khó có thể nghe thấy, nhưng thính giác của Mạc Dĩ Trạch lại luôn rất tốt nên vẫn nghe rõ lời của cô.
Dứt lời, chỉ thấy thần sắc vui mừng toát lên trên gương mặt anh tuấn của anh: “Thật?”. Giọng như là sợ mình đã nghe lầm, anh lại hỏi một lần nữa. Lần này là lần đầu tiên cô chủ động, để cho anh càng thêm tăng cao.
“Ừ”. Tấm mắt anh sáng quắc nhìn mỗi một tấc da tấc thịt trên người cô như muốn thiêu đốt, khiến cô ngượng ngùng. “Đến trên giường, ở đây sẽ có người nhìn thấy”.
“Sẽ không”. Mạc Dĩ Trạch tươi cười tà mị, đem môi ghé vào bên tai cô thỏ thẻ: “Nơi này chỉ có hai người chúng ta”. Nói xong, liền không kịp chờ đợi đưa tay vào váy đầm của cô thăm dò, không ngừng trêu chọc từ bắp chân của cô kéo lên trên, cho đến bắp đùi.
“Tại sao . . . Ừ. .”. Âu Y Tuyết còn muốn hỏi, nhưng là bàn tay Mạc Dĩ Trạch đã sớm đến nơi tư mật của cô, ở chỗ nhạy cảm nhất vẽ vài vòng, ép sắc mặt cô ửng hồng, một chuỗi rên rỉ lại toát ra: “Ừ . . . A . . .”.
“Vật nhỏ nhạy cảm . . .”. Mạc Dĩ Trạch tà ác nhìn Âu Y Tuyết bởi vì anh trêu đùa mà trên gò má xinh đẹp chứa biết bao biểu cảm, từ nơi tư mật của cô không ngừng hướng lên tới hông của cô, khàn khàn nói: “Hòn đảo này là quà sinh nhật anh tặng cho em…”.
Nói xong, chưa được Âu Y Tuyết cho phép, liền hôn lên làn môi hồng sáng bóng của cô.
Một tay ôm chặt lấy lưng cô, vì phòng ngừa cô rơi xuống lầu. Một tay còn lại không ngừng trêu chọc thân thể cô, nhóm lên ngọn lửa dục vọng . . . Mãi cho đến khi anh đã sờ soạng toàn thân cô hết một lần, sau đó một tay vén váy cô tới thắt lưng, thoát khỏi sự trói buộc trước ngực cô.
Lần đầu tiên ở nơi nguy hiểm như thế làm chuyện thân mật, tự nhiên khiến hai người không ít kích động dào dạt. Mạc Dĩ Trạch thận trọng ôm sát cô, mà Âu Y Tuyết cũng đồng dạng ôm chặt lấy anh, hai người giống như con đỉa bình thường, không thể chia cắt.
Nụ hôn của anh từ trán cô lan đến bộ ngực, trêu chọc kích tình cháy bùng. Đợi khi khúc dạo đầu đã gần hoàn thành, anh lúc này mới kéo từ đáy quần ra, sau đó kéo chiếc quần lót viền tơ của cô xuống, khàn khàn hỏi: “Chuẩn bị xong chưa?”.
“Ừ” Âu Y Tuyết thẹn thùng, cắn môi gật đầu.
Sau khi nhận được câu trả lời của cô, Mạc Dĩ Trạch lúc này sớm đã đem thứ vật cứng nóng bỏng kia tiến vào bên trong ấm áp của cô, không chút trở ngại liền vào sâu . . .
“Ừ . . .” Một cỗ khoái cảm truyền ra từ trong cơ thể, khiến cô không khỏi phát ra vài tiếng kêu yêu kiều. Mặc dù hai người đã sớm hoan ái qua vô số lần, nhưng cảm giác lần này lại tuyệt vời không thể diễn tả hết.
Cô yêu kiều giống như khích lệ anh, tròng mắt Mạc Dĩ Trạch loé lên tia sáng mị hoặc, bắt đầu chuyển động. Mỗi lần anh rút ra, cũng dùng gấp mấy lần hơi sức với tốc độ thẳng tiến, nhanh chóng nơi sâu nhất của u cốc . . .
….
Sao đêm hăng hái, vì mảnh xanh của biển cả mà ánh trăng phủ lên mình sắc bạc, càng chiếu rọi vào ngôi nhà màu trắng.
Lúc này, ánh nến to bên cạnh hồ bơi phát sáng rạng rỡ, rượu đỏ còn chưa uống , thức ăn còn chưa động, mà bên hồ bơi đã