ái đáng chết, hắn đã giải thích với cô, thế nhưng đáng chết cô lại không tin hắn!
Lửa giận từ chỗ sâu nhất trong lòng liên tục phát huy không ngừng, Mạc Dĩ Trạch giận đến năm ngón tay co lại thành quyền, nhìn hành lang trống trải không người liền nheo lại con ngươi.
Được, hắn sẽ chứng minh cho cô thấy!
Hung hăng thề ở trong lòng, Mạc Dĩ Trạch xoay người liền ra khỏi bệnh viện.
. . . . . .
Sau khi Mạc Dĩ Trạch đi không bao lâu, thím Trương chuẩn bị xong quần áo cho Âu Y Tuyết trở lại phòng bệnh.
Nhưng bà còn chưa có đẩy cửa phòng ra, liền nghe được tiếng khóc thật nhỏ từ bên trong phòng truyền ra; vừa mở cửa ra, chỉ thấy Âu Y Tuyết cả người chôn ở trong chăn, thân thể run rẩy. . . . . .
※
Cuộc sống trở lại như cũ.
Hai tuần sau, mặt của Âu Y Tuyết đã hoàn toàn hết sưng. Vì vậy ngày hôm sau cô liền trở lại trường học.
Khi Âu Y Tuyết xuất hiện tại lớp, cả lớp chỉ là nhàn nhạt liếc cô một cái. Tựa như đó là thói quen như có như không, nhìn thấy cô tất cả đều như trước kia lấy bộ dạng ôn hoà đối với cô, cuộc sống bình tĩnh này nhìn như trước kia giống nhau, nhưng kỳ thực đã xảy ra thay đổi cực lớn.
Trong giờ học, đôi mắt tràn đầy thê lương của Âu Y Tuyết nhìn bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ mà lâm vào trầm tư, một bóng đen đi tới chỗ ngồi bên cạnh cô, ngồi xuống.
“Đang suy nghĩ gì thế?” Âu Y Tuyết ngẩng đầu, thấy rõ bóng đen trước mặt chính là trưởng lớp Trần Di.
Vì vậy cô nhanh chóng thu hồi ánh mắt bi thương của mình, lạnh nhạt nói: “Không có gì.”
Cho dù cô nhanh chóng che giấu đi tâm tư của mình, nhưng vẫn bị Trần Di nhìn thấu. Chỉ thấy Trần Di nâng khóe môi mỉm cười nói: “Cậu đang nhớ Hạ Tuyết phải không?”
Trong lớp, cũng chỉ có Hạ Tuyết cùng cô quan hệ tốt một chút mà thôi, cho nên không cần hỏi, cũng biết cô đang nghĩ gì.
Âu Y Tuyết cũng không trả lời vấn đề của cô, mà chỉ yên lặng lấy ra sách giáo khoa ngữ văn, bắt đầu lật.
Thấy thế, Trần Di liền nói: “Tớ nghe giáo viên nói, cha mẹ của Hạ Tuyết đã làm xong thủ tục chuyển trường, cho nên tớ nghĩ đến học kỳ kết thúc cũng sẽ không nhìn thấy cậu ấy”. Chuyện này cô cũng từ trong miệng của Hoàng Mỹ Linh biết được.
Âu Y Tuyết đang lật sách nhưng vì lời nói đó liền dừng lại, cô quay đầu nhìn Trần Di, trong mắt tràn đầy bi thương.
“Tớ chỉ muốn cho cậu biết để khỏi phải bận tâm đến cậu ấy mà thôi, không có ý gì khác.” Trần Di tốt bụng giải thích. Mặc dù cô cũng không biết nguyên nhân hậu quả xảy ra sự kiện kia hơn nữa cũng không phải quen thân cho lắm, nhưng cùng là bạn học, cô cũng không đành lòng nhìn Âu Y Tuyết vì thế mà hao tổn tinh thần.
“Tốt lắm, có chuyện gì cứ việc tìm tớ.” Nói xong, Trần Di chậm rãi đứng dậy từ chỗ ngồi đối diện cô, sau đó liền rời đi.
Buổi nói chuyện với Trần Di giống như một quả bom nổ ra trong lòng cô tạo thành một cái hố, trong đầu Âu Y Tuyết đều là câu nói kia của cô ấy, khiến cô không có tâm tình mà nghe giảng, có thể nói, cả ngày cô đều không nghe vào bất kỳ bài học nào.
. . . . . .
※
Âu Y Tuyết đầy bụng đau thương đi vào nhà, trong nháy mắt ở khúc quẹo vào cửa, một cánh tay cản cô lại.
Cô bỗng dưng dừng bước lại, ngẩng đầu lên nhìn người tới.
CHƯƠNG 52: ÉP CÔ ĐẾN NƠI HẸN
Cả người mặc trang phục màu đen, hắn như ác ma trong đêm tối, tài trí bất phàm trên mặt khiến người có cảm giác tà ác, hắn đút hai tay vào túi quần, lưng dựa trên vách tường, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Âu Y Tuyết.
Không muốn cùng hắn dây dưa không rõ, Âu Y Tuyết trực tiếp bỏ mặc hắn.
Ai ngờ, Mạc Dĩ Trạch cũng không có ý định bỏ qua cho cô, nhanh hơn cô một bước, bắt được cánh tay phải của cô.
“Buông tôi ra”. Âu Y Tuyết nhíu mày, định dùng cánh tay trái vặn bung bàn tay của hắn ra, nhưng một giây tiếp theo, cánh tay trái cũng bị hắn giam cầm trong lòng bàn tay: “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
“Không làm gì hết, tôi chỉ muốn chứng minh một ít chuyện”. Đối với kháng cự của cô, lòng Mạc Dĩ Trạch cảm thấy đau nhói.
Con ngươi đen như mực chống lại con ngươi tràn đầy phẫn nộ của cô, Mạc Dĩ Trạch mở miệng nói: “Thứ bảy tới khách sạn Cease, tôi sẽ chứng minh cho cô biết quan hệ giữa tôi và Âu Xảo Lệ”. Không biết vì sao, giờ khắc này, hắn cảm thấy khẩn trương, giống như đang ra một quyết định trọng đại nào đó.
Biết rõ ý tứ của hắn, Âu Y Tuyết lạnh lùng nói: “Nếu như vì loại chuyện nhàm chán này mà anh tới tìm tôi, vậy thì anh đã tìm nhầm người rồi. Bởi vì tôi cũng không quan tâm đến chuyện xảy ra giữa các người, đối với tôi, anh không bằng một người xa lạ!”. Cô cũng không quan tâm đến quan hệ giữa hắn và Âu Xảo Lệ.
“Người xa lạ”. Mạc Dĩ Trạch sửng sốt.
Trong lòng cô, địa vị của hắn không bằng một người xa lạ! Từ đáy lòng bốc lên một cỗ lửa giận. Thế nhưng, khi hắn thấy một tia lạnh lùng trong mắt Âu Y Tuyết thì không ngờ, hắn lại ép cơn giận của mình xuống.
“Cô nghĩ sao cũng được! Nhưng chiều thứ bảy cô phải chờ tôi ở khách sạn Cease, nếu không, tôi sẽ nói tất cả mọi chuyện giữa chúng ta cho người khác biết”. Uy hiếp cô còn tốt hơn cách nào khác, chỉ cần có thể chứng minh cho cô thấy, cái gì hắn cũng có thể làm.
Nghe vậy, Âu Y Tuyết ngừng