ấy lần. Bất kể trên chân có bao nhiêu vết sẹo, cô hoàn toàn không để ý.
“Ưm”. Nhẹ nhàng thở ra một hơi, cánh tay thon dài sờ sang vị trí bên cạnh, lại không ngờ trừ không khí thì không còn gì khác.
Chuông báo trong lòng vang lên, ngay sau đó, lông mi dài, đậm nhấc lên lộ ra hai mắt thâm thúy không còn chút lửa dục vọng.
Mạc Dĩ Trạch nhanh chóng quay đầu, nhìn về vị trí bên cạnh. Nhìn thấy dấu đỏ sậm in trên ga giường, tức giận nổi lên trong đáy mắt hắn.
“Đáng chết!”. Hắn âm thầm mắng một tiếng, ngay sau đó, kéo thân thể trần truồng đứng lên.
Nhanh chóng đi tới cửa sổ sát đất, hắn kéo rèm cửa sổ ra.
Ánh mặt trời buổi sáng chiếu lên thân thể không một mảnh vải của hắn, cơ thể hoàn mỹ tỷ lệ với vẻ bề ngoài xuất sắc và tiền bạc trong tay hắn khiến tất cả phụ nữ hít thở không thông, cũng vì vậy mà phát cuồng.
Tầm mắt lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy trừ những nụ hoa chớm nở cùng mấy người phụ nữ đang dọn dẹp rác của bữa tiệc ngày hôm qua ra thì không thấy bóng dáng hắn muốn tìm.
Đôi mắt đen nhánh như sao đêm nheo lại, năm ngón tay thon dài nắm chặt, bởi vì cô trốn đi mà hắn không át chế nổi tức giận, môi mỏng lạnh lùng mân chặt, trong lòng dâng lên một cỗ lửa giận như bị phản bội. . .
Hơi nước mờ mịt bao trùm khắp phòng tắm, sương mù vòng quanh. Tĩnh lặng là từ có thể hình dung quang cảnh ở đây trong giờ phút này.
Từng trận không khí ấm áp xuyên qua, có thể làm cho người ta nhìn thấu hết thảy bên trong.
Tấm gương lớn trên tường đã bị sương mù bao trùm, thiết bị phòng tắm cũ kỹ, đơn giản mà mộc mạc.
Cả không khí an tĩnh, tựa hồ, có loại cảm giác hít thở không thông. . .
Mặc cho nước chảy khắp toàn thân, nước ấm áp chảy qua thân thể của mình, Âu Y Tuyết nhìn cơ thể mình hiện đầy vết hôn, trong lòng có một loại kích động, cô muốn tẩy hết những dấu vết thuộc về hắn.
Bỗng dưng nơi khóe mắt xuất hiện mấy giọt nước, không biết là nước mắt hay là nước trong phòng, cô dùng không biết bao nhiêu sữa tắm, chà sát thân thể trắng nõn của mình, cho đến khi toàn thân cô trở nên đỏ bừng, giống như muốn sưng lên, cô vẫn không chịu dừng động tác của mình lại.
Không biết ngâm trong nước bao lâu, cho đến khi nước không còn ấm áp nữa, có lẽ, cô biết rõ, dù tắm kỹ thế nào cũng không sạch sẽ nữa rồi. . .
Lúc này, Âu Y Tuyết mới từ từ đứng lên, đi tới trước gương, lấy tay lau hơi nước lượn lờ trên mặt.
Xuyên qua tấm gương bóng loáng mà ướt nhẹp, Âu Y Tuyết thấy được toàn thân của mình.
Dưới ánh đèn, da thịt trắng nõn tản ra màu hồng, vóc người mỹ lệ. Trên da thịt hiện đầy dấu vết đỏ tươi và chói mắt cùng với dấu bầm tím giữa bắp đùi khiến cô không dám mở mắt.
Cô hiểu, đó là dấu vết hắn lưu lại. Vì vậy, cô không ức chế nổi nữa, ngã ngồi trên nền gạch lạnh lẽo, nức nở nghẹn ngào, nước mắt theo khóe mắt cô chảy xuống, tụ lại với những hạt nước còn đọng trên người cô, làm người ta không phân rõ đó là lệ hay là nước.
Xấu hổ cùng phẫn hận đều theo nhau mà đến, cảnh tượng hôm qua lại xuất hiện.
Âu Y Tuyết cố gắng muốn quên nó, nhưng bất luận cô nghĩ như thế nào, vẫn không xua tan nó khỏi không khí, vả lại càng ngày càng rõ ràng, càng ngày càng làm cho người ta cảm thấy nó chỉ xảy ra trước đó mấy giây.
Ở trong nước ấm áp, cô bất lực cuộn thành một cục, nước mắt không tiếng động tràn ra.
Vào thời khắc này, cô đau đớn cực độ.
Lau khô thân thể, Âu Y Tuyết thay một bộ đồ, xách rương hành lý đã chuẩn bị từ trong tủ treo quần áo ra.
Cô dự định sau khi đầy mười tám tuổi sẽ dọn đi, nhưng hiện tại xảy ra loại chuyện như vậy, cô không có dũng khí ở lại chỗ này nữa. Mặc dù không muốn rời xa thím Trương, người vẫn luôn đối xử với cô như mẹ ruột, nhưng cô lại không có sự lựa chọn nào khác.
Nghĩ tới đó, Âu Y Tuyết nhanh chóng lấy quần áo trong tủ ra, ngay sau đó, bắt đầu sắp xếp lại. Sau khi sắp xếp xong, cô bước đến trước kệ sách, lấy ra một quyển sách, từ trong sách lấy ra mấy tờ 100, nhìn đến mất hồn.
Xấp tiền này đều là tiền tiết kiệm từ lúc còn nhỏ tới nay của cô, vì muốn sau khi rời khỏi Âu gia còn có thể có một chút tiền làm vốn, đáng tiếc, cô còn chưa đến độ tuổi đó đã phải rời đi. Yên lặng than thở một tiếng, từ trên giá sách, cô lại rút ra một bộ sách khác, Âu Y Tuyết mới trở lại bên giường.
Ngay lúc cô đem bộ sách cùng tiền bỏ vào rương hành lý, vừa mới khóa kỹ. Cô liền nghe thấy tiếng bước chân đang đi tới phòng cô. Trong bụng cả kinh, ngay sau đó, như biết trước người đến là ai, vì vậy, cô không để ý đến việc dọn dẹp nữa, muốn thoát đi.
Vòng quanh bốn phía, Âu Y Tuyết thấy cửa sổ mở sát đất. Cô muốn nhảy qua cửa sổ sát đất ra bên ngoài, nhưng khi tới cửa sổ lại thấy thím Trương đang tỉa cây cảnh, trong lòng quýnh lên.
Nếu như cứ đi ra ngoài như vậy, nhất định thím Trương sẽ hỏi chuyện gì xảy ra. Mà Âu Y Tuyết không muốn làm cho bà lo lắng, vì vậy, lại chỉ có thể thu hồi chân trái đang bước ra ngoài cửa sổ vào gian phòng.
Ngắm nhìn bốn phía, Âu Y Tuyết lại thấy cửa tủ quần áo mở rộng, liền nhanh chóng đem rương hành lý bỏ vào trong tủ, sau đó trốn vào.
Cô vừa đóng cửa tủ quần áo xong cũng là lúc cửa phòng b