, đừng bỏ em lại một mình, em không muốn tách khỏi anh!”
Vốn dĩ, sau khi cô thôi học, Âu Thiên liền chuẩn bị cho cô sang Mĩ học tập. Nhưng đột nhiên đính hôn, cho nên, từ chỗ một mình Âu Xảo Lệ sang Mĩ quốc liền biến thành hai người. Ngạc nhiên này, không thể nghi ngờ khiến Âu Xảo Lệ hưng phấn, vui vẻ mất mấy ngày, vừa nghĩ tới mình vĩnh viễn cùng Trạch ở chung một chỗ, cô liền mở cờ trong bụng. Nhưng bây giờ, Trạch cư nhiên. . .
Âu Xảo Lệ cắn môi, nước mắt trong suốt chảy trên gương mặt kiều diễm: “Trạch, anh đã nói sẽ chăm sóc em thật tốt, sao bây giờ lại lật lọng phản lời, đã có chuyện gì xảy ra phải không?”
Không thể tin được hắn cứng rắn đánh vỡ giấc mộng của cô, tàn nhẫn đối với mình như thế, Âu Xảo Lệ đau tê tâm liệt phế.
Vừa nghe cô hỏi, thân thể Mạc Dĩ Trạch cứng đờ. Không muốn cùng cô dây dưa không rõ, hắn rút cánh tay ra, định rời đi.
Ai ngờ, còn chưa đi được hai bước, sau lưng lại truyền tới một câu.
“Chẳng lẽ anh không sợ em đem chuyện ngày đó nói cho mọi người biết sao?”
Chương 62: Bữa Tiệc Đính Hôn (6)
Hơi thở lạnh lùng từ trên thân thể thon gầy của hắn phát ra, từng cỗ một âm lãnh (âm u và lãnh lẽo) làm người khác sợ run lên đủ khiến đông chết người, bước đi vững vàng đạp ở trên nền đá cẩm thạch tạo nên những thanh âm thanh thúy.
Mạc Dĩ Trạch cũng không quay đầu lại đi ra khỏi khách sạn Cease, mà ở phía sau hắn là Âu Xảo Lệ nhắm mắt theo đuôi đi theo.
“Trạch, anh đợi em với.” Âu Xảo Lệ thấy hắn càng chạy càng nhanh, không nhịn được mở miệng gọi, bên cạnh đó dừng lại thở hổn hển.
Nhưng mà Mạc Dĩ Trạch đã cách xa cô ta mười mét xa dường như làm như không nghe thấy, tiếp tục đi, cũng không quay đầu lại.
Âu Xảo Lệ nhìn bóng lưng thẳng đứng của hắn, bất đắc dĩ bĩu môi. Biết hắn sẽ không dừng lại đợi mình, vì vậy chỉ có thể nhanh chóng đuổi theo.
Đợi đến lúc Âu Xảo Lệ ra khỏi khách sạn Cease, Mạc Dĩ Trạch đã ngồi lên chiếc BMW màu đen của hắn, khởi động máy chuẩn bị rời đi.
“Trạch, không cần đi.” Âu Xảo Lệ thấy hắn muốn rời khỏi, tìm cách xông tới ngăn ở trước xe của hắn.
Ở bên trong xe, Mạc Dĩ Trạch nhìn gương mặt xinh đẹp của Âu Xảo Lệ mà nhăn mày lại, lập tức nói: “Cút ngay!”Vốn là lòng tràn đầy tức giận bởi vì Âu Xảo Lệ ngăn trở càng trở nên tức hơn.
“Không cần.” Âu Xảo Lệ giở thói đại tiểu thư. Hơn một tuần này, cô không biết mình là nhớ đến hắn biết bao nhiêu! Bây giờ thật không dễ dàng gì mà hắn đến tìm cô trước, cô làm sao có thể để cho hắn rời khỏi? !
Âu Xảo Lệ nghĩ tới đây thì ánh mắt xinh đẹp chăm chú nhìn Mạc Dĩ Trạch. Giống như hạ quyết tâm, không đợi hắn phản ứng kịp, liền nhanh chóng đi tới tay lái phụ bên cạnh mở cửa xe ngồi vào.
“Cút ra ngoài!” Khuôn mặt lạnh lùng hà khắc của Mạc Dĩ Trạch căng thẳng, không khách khí nhìn về phía Âu Xảo Lệ đang thắt dây an toàn mà quát lên.
Giờ phút này hắn giống như quỷ Satan nổi cơn thịnh nộ, đe dọa nhưng lại mê người.
Đối mặt vẻ tàn khốc của hắn thì Âu Xảo Lệ chỉ là chợt nhíu mày, ngay sau đó nâng nụ cười chán ghét nhìn về phía Mạc Dĩ Trạch nói: “Trạch, chúng ta đi FOX—PUB đi?”
Trong lòng cô tràn đầy vui mừng theo hắn đi vào phòng, vốn tưởng rằng giữa hai người sẽ xảy ra chút gì. Nhưng ai biết hắn lại chỉ gọi cô ngồi ở bên giường suốt hai giờ, rồi sau đó lại cái gì cũng không nói đột nhiên nổi giận, bây giờ lại bỏ lại cô muốn rời khỏi. . .
Mặc dù cô không biết tại sao hắn lại tức giận như thế, chỉ là cô cảm thấy giờ phút này ở lại bên cạnh hắn có thể cùng hắn thân thiết hơn nữa, cho nên. . .
Bỗng dưng nghe được Âu Xảo Lệ nói một câu như vậy, Mạc Dĩ Trạch thật sâu nhíu lên lông mày anh tuấn, nhưng mà cuối cùng hắn vẫn là không có nói gì, bởi vì Âu Xảo Lệ đã nói tiếp.
“Chúng ta đi uống hai ly nha?”Âu Xảo Lệ tốt bụng đề nghị, trên khuôn mặt yêu kiều đột nhiên thoáng hiện lên nét quỷ dị làm người ta không phát hiện.
Không ngờ, Mạc Dĩ Trạch cũng không có nổi giận với cô, mà là thẳng khởi động máy.
Bởi vì bây giờ anh quả thật cần dùng rượu để làm tê liệt mình. . .
FOX—PUB
Một trong những nơi ăn chơi nổi tiếng nhất thành phố, nơi có tiếng nhất trung tâm thành phố, trang thiết bị cao cấp; điều kiện hạng nhất; ngay cả người pha rượu cũng là ‘tinh anh’ từ các quốc gia tuyển chọn ra. Đồng thời với cái này, nơi này cũng là điểm tụ tập xa xỉ nhất! Lướt qua các hạng phí dụng (chi tiêu), thì phí hội viên một năm cao gần mấy trăm vạn đồng, dĩ nhiên đây đối với những người cao quý mà nói thì căn bản là cát sỏi. Nhưng hội phí cũng không phải điểm mấu chốt, mấu chốt là ‘thẻ hội viên’ không phải có tiền là có thể mua được. . .
. . . . . .
Mạc Dĩ Trạch xuống xe, đem chìa khóa xe ném cho cậu em nhỏ chuyên đậu xe vào bãi ở bên ngoài PUB, liền đi vào, cũng không để ý Âu Xảo Lệ sau lưng đang gọi hắn.
“Trạch, anh chờ em với.” Âu Xảo Lệ bĩu môi, bằng mọi cách không kiên nhẫn đuổi theo. Nhưng lại bị bảo an đứng một bên ngăn lại.
“Tiểu thư, xin cho xem thẻ hội viên của cô.” Một an ninh mặc áo đen nghiêm túc nói.
Âu Xảo Lệ không nhịn được trừng mắt liếc anh ninh cao hơn cô ít nhất hai cái đầu, rất là miễn cưỡng từ trong túi LV lấy ra một