Cô bé lọ lem của tổng giám đốc bá đạo

Cô bé lọ lem của tổng giám đốc bá đạo

Tác giả: Kim Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329331

Bình chọn: 9.5.00/10/933 lượt.

quyết định bấm điện thoại nội tuyến.

“Thiếu gia có gì sai bảo ạ?”. Bên kia điện thoại là Minh Vũ đang ăn cơm.

“Lập tức tới ngay”. Không giải thích cũng không nhiều lời, Mạc Dĩ Trạch lạnh lùng nói xong bốn chữ này liền cúp điện thoại.

Minh Vũ quả nhiên là người tuân thủ nghiêm ngặt chức trách của mình, không tới một phút, hắn liền chạy tới phòng của Mạc Dĩ Trạch.

Nhưng khi hắn mở cửa thấy thân thể phơi bày trên giường của Âu Y Tuyết, hắn lập tức cúi đầu đi tới bên người Mạc Dĩ Trạch.

“Thiếu gia có gì phân phó”. Tận lực để mình không nên chú ý đến bóng dáng trên giường, Minh Vũ cung kính hỏi.

Nghe thấy tiếng, Mạc Dĩ Trạch quay đầu lại. Con ngươi đen nhánh như đêm chậm rãi từ trên người Âu Y Tuyết chuyển qua trên người Minh Vũ, Mạc Dĩ Trạch lạnh lùng mở miệng: “Mang cô ấy tới phòng tắm, cho cô ấy tắm nước lạnh”. Anh hành động bất tiện nên không có cách nào đi làm những chuyện này, anh cũng không muốn gọi những người làm nữ kia, cho nên, anh chỉ có thể tìm Minh Vũ.

“Chuyện này. . . “. Nghe thấy vấn đề mà anh tìm mình tới, Minh Vũ sửng sốt một chút, cuối cùng chậm rãi lên tiếng: “Vâng”. Tiếp đó liền đi tới bên giường, quay đầu mang Âu Y Tuyết vào bên trong phòng tắm.

Tiếng nước chảy che lấp tiếng rên rỉ yêu kiều của Âu Y Tuyết, ánh mắt nhàn nhạt của Mạc Dĩ Trạch lại trở nên lạnh lẽo. . .

Mười lăm phút sau, Minh Vũ ôm Âu Y Tuyết toàn thân ướt nhẹp đi ra khỏi phòng tắm.

“Đặt cô ấy lên giường”. Mạc Dĩ Trạch không quay đầu lại nói.

Mà Minh Vũ cũng thận trọng đặt Âu Y Tuyết lên giường.

“Ưm. . .”. Một tiếng rên nhỏ thoát ra khỏi miệng Âu Y Tuyết.

Giờ phút này, toàn thân cô đã sớm ướt đẫm, tóc đen dính vào trên mặt cô, bởi vì, tắm rửa nước lạnh mà khuôn mặt đỏ tươi lại có chút tái nhợt, cô run lẩy bẩy ôm sát hai cánh tay của mình, co lại như một con tôm.

“Hiệu quả của thuốc đã hết chưa?” Mạc Dĩ Trạch nhíu mày, nhàn nhạt hỏi.

Minh Vũ do dự, chần chờ trả lời: “Sợ rằng không đơn giản như vậy”

Từ trong miệng hai người đàn ông kia, hắn biết, loại này là thuốc kích thích mới nhất, nếu vậy, khẳng định sẽ không vì tắm nước lạnh mà qua đi. Bọn họ nói ăn một viên, dược hiệu sẽ kéo dài mấy giờ, như vậy, cô ăn nhiều viên thì. . . cả ngày chưa hết cũng không có gì lạ.

Nghe được câu trả lời của Minh Vũ, Mạc Dĩ Trạch cau mày càng sâu. Ánh mắt nhìn lại bóng dáng trên giường, môi mỏng mím chặt, hắn quan sát biến hóa của cô.

Quả nhiên, chưa đến hai phút, hai tay Âu Y Tuyết buông lỏng, thân thể cũng dần dần thư giãn ra, sắc mặt cũng khôi phục lại vẻ đỏ ửng lúc trước.

Mà trạng thái đó cũng làm cho suy đoán trong lòng Minh Vũ càng thêm chắc chắn.

Chương 80: Cô Bé Lọ Lem May Mắn Có Thải – Làm Thuốc Giải Cho Cô (2)

“Gọi điện cho Joy bảo hắn tới ngay lập tức” Trong ánh mắt sáng như sao hiện lên một tia không kiên nhẫn, Mạc Dĩ Trạch lạnh lùng mở miệng nói với Minh Vũ ở bên cạnh.

Theo như được biết thì Joy là bác sĩ tư của Mạc Dĩ Trạch, cũng là viện trưởng nổi tiếng của ‘Bệnh viện Khải Minh’, anh ta hiểu biết về các chứng bệnh, phàm là bệnh nhân có bệnh không có một người nào là anh ta không chữa khỏi. Dĩ nhiên cho dù như vậy anh ta cũng không phải là người tài giỏi hoàn mỹ, bởi vì anh ta có một ca thất bại, đó chính là không thể chữa khỏi hai chân cho Mạc Dĩ Trạch!

“Việc này. . .” Minh Vũ nghe vậy cũng cau mày lại. Cúi đầu nhìn về phía Mạc Dĩ Trạch mang vẻ mặt âm u lạnh lẽo gần như quá khích, hắn nói: “Bác sĩ Joy một tuần trước đã đi Anh quốc, sợ rằng sẽ không về kịp” Hắn tốt bụng nhắc nhở.

Dứt lời, sắc mặt của Mạc Dĩ Trạch lập tức xanh mét.

Gương mặt hiện lên vẻ nghiêm nghị, anh tà tà đưa ánh mắt đông lạnh không chết người chuyển qua trên người Âu Y Tuyết, khẽ nâng môi mỏng: “Còn có biện pháp nào có thể là cho dược hiệu của thuốc hết không?” Quanh thân toát ra vẻ chết người, Mạc Dĩ Trạch cho dù không có nhìn Minh Vũ cũng có thể biết dáng vẻ do dự của anh.

“Việc này. . .” Quả nhiên như Mạc Dĩ Trạch nghĩ, Minh Vũ lại khó xử rơi vào trầm tư. Trong đầu thoáng hiện lên phương pháp duy nhất, hắn nghĩ muốn nói ra, rồi khi thấy bộ dáng lạnh lùng mà không kiên nhẫn của Mạc Dĩ Trạch, lời nói lại lần nữa nuốt xuống trong bụng.

“Có phương pháp gì thì nói ra” Bất ngờ, Mạc Dĩ Trạch biết rõ tính cách lập tức liền đoán được tâm tư của hắn.

Biết hắn chỉ là cái gì, Minh Vũ cắn cắn môi, cuối cùng nói: “Chỉ có dùng phương pháp thực tế nhất xử lí mới có thể làm cho dược hiệu trong cơ thể cô ấy mau chóng tan đi. . .”

. . . . . .



Sau khi Minh Vũ rời đi, bên trong gian phòng lại khôi phục yên tĩnh như trước —

Nhìn trên giường bởi vì thời gian qua đi mà dược tính trong cơ thể cô đang khôi phục lại, trong đầu Mạc Dĩ Trạch không khỏi nhớ đến lời của Minh Vũ lúc nãy ‘Dùng phương pháp thực tế nhất để xử lý’. . .

Anh phải làm sao? Vì một cô gái anh‘quên’, anh phải dùng mình làm thuốc giải cho cô sao?

Nghĩ tới đây, ánh mắt sáng như sao bầu trời đêm xẹt qua lồng ngực trắng nõn lộ ra bên ngoài của cô, lập tức cảm thấy cổ họng căng thẳng, miệng đắng lưỡi khô. Vì phòng ngừa mình làm ra chuyện hối hận, anh lạnh lùng quay đầu, lại tính ngh


Insane