cam lòng, lần thứ nhất vô tình gặp được, anh gặp được Tần Quỳnh thì thiết kế tiết mục trở lại, thế nhưng mấy ngày này chung đụng, sau bốn năm Đoan Mộc Mộc đã thay đổi, còn có tình yêu đến chết cũng không đổi trên người cô đối với Lãnh An Thần, để cho anh cảm giác cho dù mình dùng thủ đoạn hèn hạ lấy được cô, cũng không có ý nghĩa gì nữa, huống chi cô và Lãnh An Thần còn có hai đứa bé.
Từ nhỏ anh đã không có mẹ thương yêu, anh biết rõ loại khổ sở này, mà hai đứa bé thân thiết với anh, mỗi lần gọi anh là ông nhỏ thì cũng sẽ làm anh có loại cảm giác tội ác sâu nặng.
Ngày đó khi Anmi lái xe vọt tới chỗ bọn họ, khoảnh khắc Lãnh An Thần có thể tìm chết vì Đoan Mộc Mộc, anh sai lầm trong tình cảm rốt cuộc tỉnh táo lại, cho nên anh hối hận.
“Ha ha…” Tần Quỳnh tuôn ra cười lạnh, “Anh cho rằng tôi còn quan tâm vấn đề tiền anh cho ư? Nếu như làm thiếu phu nhân Lãnh thị, một nửa Lãnh thị chính là của tôi.”
Chân mày Tô Hoa Nam buộc chặt, “Tần Quỳnh…”
“Không nên dùng giọng này gọi tôi” Tần Quỳnh ngước nhìn bầu trời sao, “Nhiều năm qua, tôi ghét người khác coi tôi như chó để sai bảo, tôi muốn lật người, tôi muốn làm nữ vương một lần.”
“Nhưng cô không thể tổn thương cô ấy!” Hiện tại Tô Hoa Nam mới phát hiện cô gái bên cạnh có bao nhiêu đáng sợ.
“Tổn thương? Nếu như cô ta chịu thối lui, cũng sẽ không có thương hại, nếu như cô ta kiên trì, đó là tự cô ta chuốc lấy.” Tần Quỳnh phát ra lời hung ác, không nên trách cô ta lòng dạ ác độc, mà thời gian những năm ăn nhờ ở đậu của cô ta đã qua rồi, hiện tại rốt cuộc có cơ hội xoay mình, cô ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Nhìn dáng vẻ dữ tợn của cô ta, Tô Hoa Nam cực kỳ hối hận vì tìm cô ta, nhưng anh tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn Đoan Mộc Mộc bị cô ta tổn thương, “Tôi muốn cô thu tay lại!”
“Nếu như mà tôi không thì sao?” Tần Quỳnh quay mặt lại, nhìn chằm chằm vào anh.
Dung nhan xinh đẹp không gì sánh được, nhưng trái tim của cô ta lại tương phản cực lớn cùng bề ngoài, không trách được đều nói đàn bà đẹp bao nhiêu, trái tim độc ác bấy nhiêu!
“Đừng tưởng rằng Anmi chết rồi, cô liền thoát tội, cô dụ dỗ Anmi lái xe đụng người đã bị ghi lại, máy ghi âm đang ở chỗ tôi, cô có muốn nghe hay không?” Tô Hoa Nam nói xong, từ trong túi móc ra một cái bút màu xanh dương, sau đó nhấn chốt mở.
Đoạn đối thoại của cô gái truyền đến ––
“Tôi sẽ tìm người phao tin cho Đoan Mộc Mộc nói là Lãnh An Thần bị bắt cóc rồi, mà cô sẽ đem tin tức tôi muốn rời nước với Lãnh An Thần nói cho Tô Hoa Nam biết, anh ta nhất định sẽ đau lòng vì cô gái kia, ngăn cản chúng tôi ra khỏi nước…” Đây là âm thanh của Tần Quỳnh.
“Vậy có chỗ tốt gì với tôi?” Anmi hỏi ngược lại.
“Dĩ nhiên, đến lúc đó tôi sẽ tìm người lái xe đụng cô ta, chế tạo tai nạn xe cộ, để cho cô ta vĩnh viễn biến mất, như vậy tôi và cô đều trừ khử được mối họa, chúng ta sẽ không cần lo lắng cô ta tranh đoạt đàn ông với chúng ta rồi…” Tần Quỳnh còn nói.
Nghe đến đó, mặt Tần Quỳnh tái nhợt giống như bị ánh trăng ngâm qua, đôi môi cũng run rẩy, “Tô Hoa Nam, anh… anh đừng tưởng rằng bằng đoạn ghi âm này là có thể hù dọa được tôi, lái xe đụng người là Anmi, tôi cũng không có chỉ điểm cô ta!”
Thấy cô ta vẫn còn chống chế, Tô Hoa Nam lắc đầu đau xót, “Cô không có, bởi vì cô quá thông minh, cô biết Anmi yêu tôi, cô lo lắng một ngày nào đó cô ấy sẽ làm bại lộ sự việc ra ngoài, cho nên ngày đó cô tìm cô ấy uống rượu, cố ý chuốc cô ấy uống say, sau đó lại bảo người tài xế kia lấy lý do ngã bệnh không thể lái xe, mà lòng đố kị của Anmi dâng cao, dưới tình huống say rượu mới lái xe đụng người.”
Hàm răng như ngọc của Tần Quỳnh gần như cắn bể đôi môi, cô ta không ngờ chuyện mình làm không chê vào đâu được cư nhiên bị Tô Hoa Nam biết được triệt để như thế.
“Vậy thì thế nào, anh cũng không có chứng cớ” Tần Quỳnh không phải người chịu nhận thua, không tới một khắc cuối cùng, cũng không nguyện cúi đầu.
Thấy cô ta như vậy, Tô Hoa Nam khẽ lắc đầu, “Nếu như không có chứng cớ, tôi sẽ không nói cặn kẽ như vậy, có đúng không? Người đàn ông lái xe cô tìm, đã bị tôi sắp xếp đến chỗ khác sống, chỉ cần tôi nói một câu, bất cứ lúc nào anh ta cũng có thể ra tòa làm chứng, đến lúc đó cô sẽ không có cách nào chống chế nữa rồi.”
Thân thể Tần Quỳnh trở nên mềm đi, giống như một trận gió cũng có thể thổi cô ta đi, cô ta nhìn người đàn ông trước mắt gầm nhẹ, “Tại sao anh phải làm như vậy? Bây giờ là cơ hội tốt, An Thần vừa đúng quên cô gái kia, anh và cô ta vốn có tình cảm, chỉ cần anh nỗ lực, cô gái kia sẽ trở lại chỗ anh, tất cả chúng ta đều vui vẻ!”
Tô Hoa Nam cúi đầu, ánh trăng kéo dài bóng dáng cao gầy của anh, “Cô sai rồi, có vài thứ mất đi là không thể tìm trở lại, coi như tìm trở về rồi cũng chưa hẳn như ban đầu… Đừng tưởng rằng hiện tại Lãnh An Thần chỉ nhớ rõ cô, tôi dám cam đoan chỉ cần cho cậu ta cùng Mộc Mộc cơ hội chung sống, người cậu ta yêu vẫn là cô ấy!”
“Không!” Tần Quỳnh che tai nói, “Anh ấy là của tôi, nếu như không phải là năm năm trước tôi quá tùy hứng, người anh ấy yêu vĩnh viễn sẽ chỉ là tôi!”
Nhìn Tần Quỳnh cuồng loạn gần như bị bệnh tâm thần,