của Lãnh An Thần cũng nhíu thật chặt, vặn thành một mớ, “Vị tiểu thư này, tôi hình như không biết cô, làm sao cô có thể tùy tiện ôm ấp yêu thương đàn ông?”
Ánh mắt mang theo châm chọc, bên trong tất cả đều là xa lạ, giống hệt như lần đầu tiên Đoan Mộc Mộc nhìn thấy anh.
Đoan Mộc Mộc hoàn toàn ngớ ngẩn, cả người cứng lại ở đó, chỉ cảm thấy bốn phía có gió lạnh thổi trên người cô, thổi vào da cô, xông vào xương tủy…
Đây là tình huống gì? Tại sao Lãnh An Thần nói không biết cô?
Anh đang nói đùa với cô?
Đoan Mộc Mộc nghĩ đến cái này, trái tim liên tiếp trầm chợt dừng lại, nhất định là như vậy, nhất định là Lãnh An Thần vẫn còn đang giận cô, giận cô không để anh và Tần Quỳnh ngồi máy bay đi, cho nên cố ý hù dọa cô.
“An Thần, em biết rõ anh cố ý” Đoan Mộc Mộc lại nâng lên nụ cười đi tới gần anh, sau đó kéo tay anh, “Anh vẫn còn tức giận đúng không? Em biết em sai rồi, lúc ấy em thật lo lắng cho anh, nghe nói anh bị bắt cóc thì em bị hù chết, mới tìm Hoa Nam giúp một tay, cho nên mới để anh nhỡ máy bay…”
“Cô nói nhăng cuội gì đấy?” Anh chợt lên tiếng ngắt lời cô, sau đó lại đẩy cô ra, “Tiểu thư, có phải nơi này của cô có vấn đề hay không?”
Lãnh An Thần chỉ chỉ đầu, ý nói cho Đoan Mộc Mộc, nhưng Đoan Mộc Mộc vẫn cười, “An Thần, anh đừng làm bộ dáng này dọa em, em biết anh đang cố ý mà!”
Cô vẫn muốn tới, lại bị Lãnh An Thần ra dấu tay ngăn lại, “Tiểu thư, nếu như cô còn nói hươu nói vượn nữa, tôi báo cảnh sát kiện cô tội quấy rối!”
Dáng vẻ anh nghiêm túc không giống như đùa giỡn, có điều Đoan Mộc Mộc vẫn không tin, cô chăm chú nhìn ánh mắt anh, muốn nhìn được một chút xíu sơ hở, nhưng càng xem tim càng lạnh, bởi vì ánh mắt của anh thật sự rất xa lạ, xa lạ đến mức cô cảm thấy sợ.
Tại sao có thể như vậy?
Chẳng lẽ là…
Một ý nghĩ đáng sợ chợt lóe qua bộ não, tiếc là không đợi cô mở miệng đã nghe thấy âm thanh thê lương của cô gái vang lên từ phía sau, “An Thần…”
Quay đầu lại, Đoan Mộc Mộc thấy Tần Quỳnh cũng mặc một thân đồng phục bệnh nhân, trên mặt cô ta ngân ngấn nước mắt nhìn người đàn ông trên giường bệnh, trái tim Đoan Mộc Mộc nhất thời như bị rút cạn, nhưng chuyện càng làm cho cô co rút đã xảy ra, cô nghe được người đàn ông lúc trước vô cùng lạnh lẽo đối với mình giờ phút này mở miệng ôn hòa, “Tần Quỳnh, làm sao em cũng tới?”
Anh nhận ra cô ta ư?
“An Thần” Tần Quỳnh khóc nhào qua, thân thể sát qua Đoan Mộc Mộc, chỉ đụng vạt áo của cô, nhưng lại khiến Đoan Mộc Mộc suýt nữa ngã xuống.
“Ngoan, đừng khóc… Anh không sao, em làm sao vậy, sao em cũng mặc đồng phục bệnh nhân? Em bị ốm hả? Nơi nào không thoải mái?” Lời nói ân cần của Lãnh An Thần vang lên, nhưng mỗi tiếng đều giống như kim độc châm Đoan Mộc Mộc, khiến cô như túi khí xì hết hơi.
Trong lúc Đoan Mộc Mộc lảo đảo muốn ngã, thân thể chợt bị một cánh tay mạnh mẽ đón lấy, cô nhìn qua, là Tô Hoa Nam, giờ phút này mặt anh nặng nề, cho Đoan Mộc Mộc một ánh mắt thì nhìn hướng Lãnh An Thần, “Nói cho tôi biết, hôm nay là ngày nào tháng nào năm nào?”
Tô Hoa Nam hỏi thì âm thanh cũng run rẩy, Đoan Mộc Mộc cảm thấy anh ta khẩn trương, cũng giống mình như đúc.
Lãnh An Thần khinh thường liếc chú ta một cái, cứng rắn trả lời, “Ngày 3 tháng 2 năm 2008, sai sao?”
Tất cả mọi người cứng đơ ngay tại chỗ, thậm chí ngay cả hít thở cũng ngừng, thân thể Đoan Mộc Mộc càng thêm nặng nề, nếu như không phải là Tô Hoa Nam đỡ, cô nhất định sẽ ngã nhào trên đất.
Trời ạ, trí nhớ của anh lại là năm năm trước, hiện tại rõ ràng là năm 2013!
Lúc này, bác sĩ đợi bên cửa ra vào bỗng đi tới, lấy giọng điệu cực kỳ bất đắc dĩ nói, “Xem ra máu bầm trong đầu Lãnh tiên sinh vẫn chưa tan hoàn toàn, đè ép dây thần kinh, cho nên mới dẫn đến mất trí nhớ gián đoạn hoặc là mất trí nhớ lựa chọn… Tình huống như thế cũng từng xuất hiện lâm sàng, là bởi vì bệnh nhân muốn quên lãng những chuyện đau khổ trong khoảng thời gian qua, cho nên bản năng bảo vệ mình, mà lựa chọn quên.”
Lãnh An Thần cau mày, “Ông đang nói linh tinh gì đó? Là đang nói tôi mất trí nhớ sao? Thật là chuyện đùa!”
Lúc này, Tần Quỳnh ở trong lòng anh cũng bị kinh động, cô ta hoàn toàn không ngờ tới Lãnh An Thần sẽ mất trí nhớ, không trách vừa rồi thấy được ánh sáng cực nóng trong mắt anh, giống như năm năm trước, phải biết dù mấy ngày nay anh ở cùng với mình, nhưng ánh mắt của anh cũng là lạnh lẽo.
Tay cô ta vịn ngực anh nắm chặt, kinh hãi sững sờ ngắn ngủi liền thay bằng vui mừng, cô ta còn tưởng rằng mình phải tốn rất nhiều khổ tâm mới có thể ở cùng với anh, nhưng không nghĩ tới lần này trời cao lại giúp cô ta một đại ân, lại để cho anh mất trí nhớ.
Tần Quỳnh kích động dán chặt Lãnh An Thần hơn, “An Thần, anh đừng sợ, có em ở bên cạnh anh.”
Lãnh An Thần gật đầu một cái, lại nhìn về phía người trước mặt, “Rốt cuộc chuyện xảy ra thế nào, các người nói rõ cho tôi” Thật ra thì anh cũng hỗn loạn.
Cho đến khi một loạt chứng cớ đặt ở trước mắt, Lãnh An Thần mới phát giác bác sĩ cũng không có lừa anh, nhưng anh vẫn cảm giác khiếp sợ, chuyện này trước kia từng nghe nói qua, nhưng chưa từng nghĩ rằng sẽ xảy ra trên người mìn