giống như đóa hoa nở rộ trong đêm.
Đang ngẩn người, lại có người vỗ vai cô, cô nhận ra đó là bạn của Vệ Khanh, vội vàng dập thuốc, cười nói: “Xin chào.” Người nọ quan sát cô một lượt, cười hỏi: “Sao muộn vậy mà vẫn chưa ngủ?” Chu Dạ trả lời: “Vừa ngủ một giấc, liền tỉnh. Nên đi xuống dưới lầu dạo một lúc, lát nữa sẽ lên ngủ tiếp.” Hắn nhìn xung quanh, lại hỏi: “Vệ thiếu đâu?” Chu Dạ cười nói: “Anh ấy ngủ rồi.” Cô cũng biết Vệ Khanh thuê một phòng khác, có lẽ không muốn mọi người biết, nếu không lại mất mặt, lần sau lại bị người ta trêu ghẹo.
Người nọ khách sáo nói vài câu rồi bước đi, cùng đám bạn đánh bài. Chu Dạ nhìn tàn thuốc đã dập, lúc này mới trở về phòng, một lúc lâu sau mới ngủ.
Ngày hôm sau, thời tiết sáng sủa, gió cũng dịu đi, tinh thần mọi người phấn chấn nói muốn đi cưỡi ngựa. Sáng sớm Vệ Khanh đã tìm cô, thấy môi cô tái nhợt, thần thái không khỏe, vội bảo phục vụ mang thuốc cảm lên. Chu Dạ không chịu uống, chỉ nói hơi lạnh một chút, đừng lo. Vệ Khanh không chịu, nói: “Ngoan, uống thuốc đi, rồi anh đưa em đi cưỡi ngựa, ra mồ hôi được là tốt.” Nói liên tục, dụ dỗ không ngừng, Chu Dạ buộc lòng phải uống thuốc.
Ngồi ở trên giường, nhìn tuyết trắng bao phủ đỉnh núi xa xa, nói: “Vệ Khanh, tôi không muốn đi cưỡi ngựa, tôi muốn về trường.” Vệ Khanh hỏi cô sao vậy, sao tự nhiên lại mất hứng. Chu Dạ buồn bực, hét lên: “Tôi muốn về, tôi muốn về.” Nơi này khiến cô sợ hãi, khiến cô không biết phải làm sao, cô không muốn phải tiếp tục chờ đợi. Cô mơ hồ cảm giác được một số chuyện sắp xảy ra, mà cô không có cách nào ngăn cản được, cho nên muốn trở lại nơi an toàn quen thuộc.
Vệ Khanh thấy cô phát cáu, vội nói: “Được rồi, được rồi, đừng hét lên, anh đưa em về còn không được sao! Không cần hét lên nữa.” Thật đúng là tính tính thay đổi thất thường, trở mặt còn nhanh hơn lật sách, vừa mới tốt đẹp như vậy, haizz. Bảo với mọi người rằng Chu Dạ người không khỏe, đành phải đưa cô về trước. Mọi người nhìn thấy vẻ mặt cô tiều tụy như vậy, đều nói Vệ Khanh nên đưa cô qua bệnh viện xem thế nào.
Đi vào trong nội thành, Vệ Khanh hỏi: “Hay là qua bệnh viện khám thử xem?” Thật sự là quan tâm cô mới hỏi như vậy, Chu Dạ không kiên nhẫn đáp: “Chỉ là cảm nhẹ thôi, cần gì phải đi bệnh viện.” Vệ Khanh chưa từng gặp một cô gái nào như vậy, đêm qua còn dịu dàng nhu thuận, ngoan ngoãn phục tùng, hôm nay lại như biến thành người khác, tùy hứng khó chiều, thật khiến người ta đau đầu. Cũng không biết vì sao cô không vui, vẫn liên thanh nói: “Được, được, được, sẽ không đi nữa.” Chỉ cần không phải việc gì lớn, đều tận lực chiều cô.
Đưa cô tới trước cổng trường, Chu Dạ lầm lì xuống xe, mặt không chút thay đổi nói cám ơn, rồi lại buồn bực nói: “Vệ Khanh, từ lần sau anh đừng tới trường tìm tôi nữa, tôi không thích anh.”
Vệ Khanh nghe xong, sắc mặt thay đổi, Chu Dạ này cũng không vừa nha, qua sông liền hủy cầu. (ish: giống “qua cầu rút ván.”)
Chương 19
Chu Dạ cũng không nhìn hắn, nhấc chân bước đi. Vệ Khanh vội vàng kéo cô lại nhíu mày hỏi: “Được rồi, em lại giận gì nữa? Em sao vậy? Có người nói gì em sao?” Hắn tưởng rằng Chu Dạ lại giận dỗi gì đó. Tục ngữ có nói: lòng dạ đàn bà sâu như đáy biển, thật sự giờ phút này hắn không đoán được ra vì sao Chu Dạ nổi giận, vẻ mặt không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Chu Dạ dùng sức đẩy hắn, không kiên nhẫn nói: “Anh nghe không hiểu tiếng người phải không? Đi đi, chạy nhanh đi! Đừng đứng trước mắt tôi nữa, chướng mắt lắm.” Vệ Khanh coi cô còn ít tuổi, không thèm so đo, kiềm chế cơn giận, ôn tồn dỗ dành, nói: “Vì sao lại mất hứng như vậy? Ai chọc giận em sao?” Lại còn xoa xoa đầu cô, vô cùng thân thiết, khiến cho cô không thể tức giận.
Chu Dạ từng bước tránh ra như tránh ôn thần, nhìn hắn, một lúc lâu sau nói: “Vệ Khanh, hôm nay chúng ta nói cho rõ ràng, tôi không thích anh, cũng không có hứng thú cùng với anh chơi trò tình cảm. Từ nay về sau, không cần lại đến trêu chọc tôi, cẩn thận tôi kiện anh tội quấy nhiễu tình dục!”
Ngay cả tội danh “quấy nhiễu tình dục” cô cũng đã nói ra, thật sự là trở mặt, tàn nhẫn cắt đứt quan hệ. Vệ Khanh liền nổi giận, lạnh lùng nói: “Chu Dạ, em đừng quá kiêu ngạo! Sau này không ai chịu được đâu!” Thật sự là cô nhóc không biết trời cao đất rộng là gì, nói chuyện cũng không biết giữ chừng mực.
Cô lạnh giọng nói: “Tương lai thế nào là chuyện của tôi, không liên quan tới anh!” Vệ Khanh bị cô chọc giận tới mức nói không ra lời, vừa tức vừa giận, cứ đứng nguyên tại chỗ. Cô cũng không để ý tới hắn, chạy vài bước, quay lại nhìn vẫn thấy hắn ngây ngốc đứng ở chỗ đó, đại khái là hồ đồ nổi giận, lại hét lên: “Anh còn không đi đi! Đứng ngớ ngẩn ở đó nữa!”
Vệ Khanh nổi giận không nhẹ, thật muốn giữ cô lại hung hăng dạy dỗ một chút. Chẳng những không đi, hay tay còn đút vào túi quần, giương mắt khiêu khích nhìn cô. Chu Dạ cắn môi, dậm chân nói: “Mặc kệ anh!” Rồi chạy như bay. Trong lòng tức giận rất nhiều, giống như có một điều gì đó, quẩn quanh trong lòng không biến mất.
Vệ Khanh nhìn theo tới khi không còn thấy bóng dáng cô, mới lên xe “Rầm” một tiếng, vặn tay lái, nh
