Ring ring
Có lẽ là yêu

Có lẽ là yêu

Tác giả: Lỳ Lý Tưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325984

Bình chọn: 9.5.00/10/598 lượt.

ấn ga, giống như bay ra ngoài. Hắn sắp bị cô làm cho tức chết rồi.

Chu Dạ chạy về tới kí túc, bỗng nhiên như không còn chút sức lực, trong lòng giống như thiếu vắng điều gì, rất khóc chịu. Cảm thấy buồn bực, phá lệ đi cầu thang bộ lên. Chờ khi cô đi lên tới tầng mười hai, đã mệt tới mức không còn sức để thở, trái tim cứ đập thình thịch trong ngực, thở phì phì tới mức thiếu chút nữa không thể thẳng lưng đứng dậy, mọi chuyện đành tạm thời bỏ qua, trở về phòng, ngồi phịch xuống giường, liều mạng thở.

Lưu Nặc thấy cô há miệng to uống nước ừng ực, ngó đầu ra nói: “Chu Dạ, mình có chuyện muốn hỏi bạn.” Chu Dạ gật đầu, ý bảo cô nói. Lưu Nặc nói tiếp. “Ngày hôm qua, khi thi xong tiếng Anh, mình thấy bạn cùng với một người đàn ông ngồi trên chiếc Lamborghini màu đen, có phải là bạn trai của bạn không vậy?” Hỏi có phải là bạn trai của Chu Dạ hay không, đã xem như là một cách nói khéo léo rồi, ở trường này, có chuyện gì là không thể chứ.

Chu Dạ nhất thời bị sặc, ra sức ho khan. Nghĩ thầm, xong rồi, cảnh ngày hôm qua, sợ rằng mọi người đều nhìn thấy! Sau lưng còn không biết có bao nhiêu lời khó nghe đâu. Cuống lên, vội nói: “Không phải, không phải, không như bạn nghĩ đâu. Đó là chú của mình, chú biết mình đi thi, nên cố ý tới hỏi thăm thôi. Các bạn không cần nói hươu nói vượn đâu.” Lời lẽ rất chính trực, chẳng qua không biết nếu Vệ Khanh nghe được thì sẽ ra sao nữa? =))

Lưu Nặc vừa nghe là chú của Chu Dạ, liền cười: “Hóa ra là chú của bạn, mọi người còn tưởng bạn có diễm phúc gì đó. Chú của bạn thật nhiều tiền nha, lái Lamborghini, lại còn rất đẹp trai, đã kết hôn hay chưa?” Vẻ mặt cười cười hỏi thăm. Chu Dạ vội nói: “Kết, kết, sớm kết hôn rồi, đã sớm có em bé rồi. Các bạn không cần suy nghĩ sâu xa đâu.” Mấy người khác ngồi bên cạnh nghe tám chuyện, thở dài một tiếng nói: “Vì sao đàn ông tốt lại thường kết hôn sớm vậy?”

Chu Dạ nghe xong, khinh thường “Hừ” một tiếng, nghĩ rằng, Vệ Khanh kia mà coi như là đàn ông tốt, đời này không phải toàn màu hồng ư? Trốn trong góc phòng, lén lút lau mồ hôi trên trán, may mắn lừa được một phen, đúng là không còn mặt mũi gặp ai. Chỉ sợ những người khác không coi lời nói dối đó là thật.

Tới quầy tạp hóa mua nước ngọt, lại gặp Lâm Phỉ, liền chào hỏi: “Gần đây ngươi đi đây vậy? Lâu lắm rồi không thấy bóng dáng ngươi đâu cả?” Lâm Phỉ nhún vai, “Ta còn có thể đi đâu chứ, chẳng phải vẫn giống trước đây sao. Nhưng mà ngươi đó, gần đây có không ít chuyện nha.” Chu Dạ ngây ngô cười vài tiếng, vội chuyển chủ đề: “Giờ ngươi muốn đi đâu? Có về kí túc không?” Lâm Phỉ lắc đầu, “Không, đang định ra ngoài. Nghe nói gần đây ngươi qua lại với Vệ Khanh à?”

Chu Dạ vội vàng giải thích: “Không có, không có, ngươi đừng có nghe người khác nói bừa.” Lâm Phỉ quay đầu lại nhìn cô: “Không có? Không phải hắn đều đến trường đón ngươi sao?” Chu Dạ thầm mắng trong lòng, tại sao ngay cả Lâm Phỉ thường xuyên không ở trường cũng biết? Kiên trì nói: “Không có thật mà! Nếu ta muốn ở cùng một chỗ với hắn thì đã sớm làm, cần gì phải chờ tới bây giờ?”

Lâm Phỉ nghĩ nghĩ một lát, gật đầu: “Nói cũng đúng. Vậy hắn tới tìm ngươi có chuyện gì?” Chu Dạ bị hỏi đến mức không còn sức nữa, may mắn nhớ ra một chuyện, liền nói: “Không phải trước kia ta từng làm thêm ở công ty hắn sao? Việc này ngươi cũng biết phải không? Tiện đường hắn đến gặp ta vì việc đấy ấy mà.” Cảm thấy mình nói dối càng ngày càng giỏi, mặt không đổi sắc, tâm không loạn, còn có thể thong thả ứng phó. Lâm Phỉ không nghi ngờ gì, vỗ đầu cô nói: “Đi đi, ngươi không cùng hắn có việc gì thì tốt. Người đàn ông đó, không có gì tốt cả!”

Chu Dạ nghe giọng cô khác lạ, vội hỏi: “Sao thế? Có chuyện gì sao?” Không phải cô ấy và bạn trai mới lại xảy ra chuyện gì đó chứ? Lâm Phỉ không trả lời, chỉ nói: “Không có gì, tâm tình không tốt một chút. Ta đi trước đây, ngươi đi ăn cơm đi.” Chu Dạ không hỏi nhiều, dặn dò cô phải cẩn thận, rồi đi về phía canteen. Cô và Lâm Phỉ vẫn nói cười như cũ, nhưng vô hình chung cảm thấy có cái gì đó giữ kẽ, không thân mật như trước.

Chạy tới phòng vẽ, vất vả hít một hơi, không quay về kí túc, sợ có người lại hỏi về chuyện Vệ Khanh, nhưng không ngờ Trương Suất lại hỏi: “Chu Dạ, bạn và Vệ tiên sinh quen biết nhau sa?” Chu Dạ thiếu chút nữa nhảy dựng lên, sao ngay cả tên này cũng nghe tám chuyện vậy? Hỏi lại: “Sao vậy? Vì sao hỏi như vậy?

Trương Suất chần chừ một lúc mới nói: “Chu Dạ, đây là chuyện riêng của bạn, mình vốn không có quyền hỏi đến…” Cô xua tay: “Không, không, ý mình không phải như vậy. Ý mình là, bạn nghe được đồn đại gì sao?” Trương Suất không nói gì. Hôm Chu Dạ thi tiếng Anh, hắn cố ý tới tìm cô, muốn hỏi cô làm bài thế nào, muốn an ủi cô. Trước khi thi, một nửa kiến thức của cô là do hắn phụ đạo. Không ngờ lúc đến lại nhìn thấy cảnh cô lên xe Vệ Khanh, không biết cảm xúc khi ấy là gì nữa, vẫn cứ canh cánh trong lòng. Thật ra hắn cũng không nhìn thấy Vệ Khanh, nhưng nhìn chiếc Lamborghini kia, hắn cũng đoán ra được.

Chu Dạ lại hỏi: “Có phải bạn nghe được lời gì khó

nghe không?” Cô rất quan tâm tới chuyện đồn đại, muốn biết