rồi. Cơ hội ngàn năm có một tốt như vậy, lại không có, liền hối hận không thôi. Tâm tình sảng khoái cười vang, như thế này đâu gọi là hôn, xem ra sau này phải dạy dỗ cô cho tốt mới được.
Chuẩn bị đi ngủ lại nhận được điện thoại của hắn, ban ngày ngượng ngùng chưa hết, cô có chút xấu hổ nghe máy, hạ giọng nói: “Alo, mọi người đều ngủ cả rồi.” Vệ Khanh trực tiếp hỏi: “Có nhớ anh không?” Cô buồn bực nói không có, hắn cười to: “Thật không có sao?” Chu Dạ phiền não nói: “Thật không có mà! Vệ Khanh, em xin anh, anh để cho em sống yên ổn vài ngày, không thì kỳ thi của em biết làm thế nào bây giờ!”
Vệ Khanh nói: “Sao cơ, ngay cả điện thoại cũng không cho gọi ư?” Cô gật đầu: “Đúng vậy, không được. Anh gọi điện cũng là làm phiền e,. Vệ Khanh, em vẫn chưa nghĩ thông chuyện em và anh.” Cô không biết nên làm gì bây giờ, cái người Vệ Khanh này, không phải cô không biết hắn phong lưu cỡ nào.
Vệ Khanh ôn nhu nói: “Được rồi, em cứ từ từ nghĩ. Không cần gấp, mấy ngày tới anh phải đi châu Phi một chuyến, em có muốn nói gì với anh không?” Chu Dạ bị dọa, hoảng hốt hỏi: “Châu Phi!” Đó là chỗ nào nha! Vội vàng hỏi: “Tiêm vacxin phòng bệnh chưa?” Hắn trấn an cô: “Đừng lo, anh chỉ đi vài ngày, rồi sẽ trở về.” Chu Dạ “à” một tiếng, thật lâu sau mới nói: “Vậy anh đi bình an trở về nha.”
Vệ Khanh cười: “Anh chỉ đi công tác thôi mà, cũng không phải đi đánh giặc. Ngoan, thi cho tốt, thi tốt, đến lúc đó sẽ đưa em đi chơi.” Nghe giọng hắn như dụ dỗ trẻ con, cô cười: “Là thưởng cho sao?” Hắn cảm giác thật sự ngọt ngào, gật đầu: “Thi tốt mới được đi, không tốt thì không cho đi đâu.”
Cô hỏi: “Đi đâu?” Hắn cố ý khiêu khích cô: “Không thể nói trước, em cứ an tâm thi cho tốt đi.” Cô gật đầu. Trước khi cúp máy, Vệ Khanh cười hỏi cô: “Không hôn anh sao?” Cô nhớ tới nụ hôn vừa rồi, mặt lại đỏ, mắng: “Phi! Ghê tởm.”
Vệ Khanh lại trêu chọc cô: “Được rồi, bảo bối, hôn một cái.” Chu Dạ cười rồi cúp máy. Một lúc nói chuyện với hắn, tâm tình tốt lên rất nhiều. Ôm gối đầu suy nghĩ, về sau sẽ không làm chuyện buồn nôn đó nữa, xấu hổ chết được. Ban ngày chắc là bị váng đầu, không tính toán gì hết.
Kì thi khảo nghiên kia diễn ra hai ngày thật sự rối loạn. Trường cô cho sinh viên nghỉ đông sớm, rất nhiều người đã sớm thu dọn hành lý về nhà, chỉ còn lưu lại ít người. Càng thi, cô càng thấy hốt hoảng, không biết rằng mình đang viết gì nữa. Thời gian lại gấp gáp, mỗi một môn thi lại là một thân mồ hôi lạnh, qua hai ngày, cô lao lực quá độ, tiều tụy chịu không nổi, đã không thể nhịn được nữa rồi.
Nhất là khi gặp Tất Thu Tĩnh thi bên Thanh Hoa về, hai người ngồi với nhau thảo luận về đề tiếng Anh và chính trị. Càng nói, Chu Dạ càng thất vọng, vẻ mặt tuyệt vọng nói: “Hết rồi, Tất Thu Tĩnh, khẳng định là ta không được tuyển rồi. Còn nhiều chỗ ta chưa làm được.” Tất Thu Tĩnh đánh cô một cái: “Tỉnh lại đi, nói bậy bạ gì đó! Hoàn thành hay không cũng không phải là vấn đề! Ngươi chỉ còn vài chỗ chưa làm không phải sao? Bài thi nghiên cứu sinh không làm hết là chuyện bình thường!”
Thi xong, ngay cả cơm tối cũng không ăn, trong lòng cô chỉ âm thầm oán thán vì không làm hết đề, hối hận không thôi. Than thở ngã xuống giường, cố gắng lâu như vậy, làm bài chỉ như thế, tâm tư như đã chết. Cả tối đều ngủ không được, sáng hôm sau, đang lúc buồn chán, lại nhân được điện thoại của Vệ Khanh: “Anh đã về, bây giờ đang ở trường em, em mau ra đây, anh đưa em đi chơi.”
Chu Dạ cạn sạch sức lực, rầu rĩ nói: “Ồ, anh đã về rồi sao? Về khi nào vậy?” Hắn tới thật sớm nha, bây giờ mới mấy giờ, mọi người vẫn đang trong chăn ấm. Vệ Khanh nói: ” Về từ chiều hôm qua, biết em đang thi, cho nên chờ em thi xong mới dám gọi điện cho em.” Chu Dạ “à” một tiếng, cũng không nói gì thêm.
Vệ Khanh lập tức nhận ra, nói: “Sao thế, tâm tình không vui sao? Dù sao cũng thi xong rồi, em còn lo lắng cái gì! Mặc cho số phận đi. Nhanh ra đây, thư giãn một chút, em đừng để thi xong bị choáng váng nha.” Chu Dạ nhỏ giọng nói: “Nhưng mà em cảm giác chính mình làm bài không được tốt.” Cô vẫn nhớ Vệ Khanh nói cô làm bài không tốt sẽ không đưa cô đi chơi.
Vệ Khanh buồn cười, cô coi là thật sao. Vội nói: “Kết quả còn chưa có, em lo lắng cái gì! Anh chắc chắn em sẽ trúng tuyển! Nhanh chút, lát nữa nói tiếp. Nếu em không xuống dưới, anh trực tiếp đi lên lầu tìm em. Bây giờ em đang ở dưới sân kí túc em nè.” Hắn chờ không nổi nữa, giống như những nam sinh bình thường, đứng trước cửa kí túc chờ bạn gái.
Chu Dạ nhảy dựng lên, mở cửa sổ ngó xuống, quả nhiên thấy hắn cầm điện thoại đứng ở dưới, vừa nhìn đã thấy tài mạo xuất chúng, bao nhiêu bạn cùng trường qua lại đều nhịn không được lén lút nhìn hắn, mà hắn dường như không nhìn thấy. Vội cầm áo khoác, thay giày, lao xuống. Vệ Khanh chờ trước cửa, ôm eo cô nói: “Động tác thật nhanh a, thương anh chờ lâu sao?”
Chu Dạ nhỏ giọng quát: “Anh nghiêm túc một chút, chẳng may để thầy cô nhìn thấy, không hay.” Vội giãy ra, tạo khoảng cách. Vô tình không phát hiện thấy, vô hình chung cô đã thừa
nhận quan hệ giữa mình và Vệ Khanh, chẳng qua bản thân lại không nhận ra mà thôi.