Pair of Vintage Old School Fru
Có lẽ là yêu

Có lẽ là yêu

Tác giả: Lỳ Lý Tưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326102

Bình chọn: 9.00/10/610 lượt.



Đương nhiên Vệ Khanh không thuận theo, dựa gần lại nói: “Nhìn thấy thì sao chứ! Ở đại học, giảng viên có quyền can thiệp chuyện yêu đương của sinh viên sao?” Chu Dạ đẩy hắn: “Anh nói bậy bạ gì đó! Người ta đều biết anh! Em không muốn bị người khác nói linh tinh. Anh đứng đắn chút đi.” Vệ Khanh lắc đầu: “Vậy em cầm tay anh, bằng không, trước mặt mọi người, anh sẽ hôn em.”

Chu Dạ trừng hắn, mắng: “Vệ Khanh, anh quá đáng!” Vệ Khanh nói: “Chu Dạ, em tổn thương anh như vậy, anh làm thế gọi là ám muội sao?” Chu Dạ dừng chân, không chịu đi. Hắn vươn tay dỗ dành: “Ngoan, nghe lời a. Anh từ châu Phi vạn dặm xa xôi mới về, chêch lệch giờ giấc còn chưa có điều chỉnh được, em phải tốt với anh một chút chứ.” Chu Dạ do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn ôm một tay hắn, vừa đi vừa cúi đầu, không dám nhìn người khác. Thật may là sáng sớm, trên đường, không có nhiều người lắm.

Cô thắt dây an toàn xong, thuận miệng hỏi: “Sớm như vậy, anh định đưa em đi đâu? Giờ này không phải quán bar đã đóng cửa rồi sao?” Vệ Khanh nghiêm mặt nói: “Chu Dạ, lần sau em không được đi tới quán bar nữa.” Cô kêu lên: “Vì sao?” Hắn giáo huấn cô: “Những nơi như vậy, không có chuyện gì tốt, vậy mà em con dám đi! Cẩn thận người ta chuốc thuốc em. Về sau anh cũng không đưa em tới mấy chỗ nhố nhăng đó nữa.” Cô bất mãn: “Anh cho em là người mới vào đời à! Trước kia không phải em từng làm ở quán bar sao?”

Vệ Khanh nói: “Trước kia là trước kia, bây giờ không được. Em nói xem, có sinh viên nào cả ngày tới quán bar không?” Cô nghẹn lời, nửa ngày mới nói: “Nhưng mà thỉnh thoảng đi chơi một hôm cũng có sao đâu!” Hắn đáp: “Chu Dạ, em phải có ý thức một chút, đã là bạn gái người ta, thì đừng tới quán bar làm loạn nữa.” Cô trở mặt luôn: “Ai là bạn gái ai, em cũng chưa đồng ý.”

Vệ Khanh cũng không tranh cãi với cô, lập tức lái xe. Tính tình của cô, thật khiến người ta đau đầu, hắn phải nghĩ ra biện pháp để cô không thể không thừa nhận mới được.

Chu Dạ nhìn xe hướng ra đường cao tốc, vội hỏi: “Mới sáng sớm, rốt cuộc anh muốn đưa em đi đâu?” Vệ Khanh cười: “Sợ anh đem em bán đi sao? Đưa em đi chơi mà.” Cô hỏi đi đâu, Vệ Khanh lấy vé máy bay ra đưa cho cô. Chu Dạ nhìn qua, không ngờ là vé máy bay đi Thanh Đảo, vội nói: “Vệ Khanh, hai ngày nữa em phải về nhà!” Vệ Khanh “à” một tiếng, nói: “Ngày mai chúng ta sẽ trở lại. Đưa em đi chơi một chút, nhưng mà đừng có lại đột ngột nổi giận nha, phải ngoan ngoãn nghe lời đó.” Chu Dạ le lưỡi làm mặt quỷ, nghĩ rằng, còn phải nhìn tình hình thế nào đã.

Chương 22

Vệ Khanh nắm tay Chu Dạ đi lên máy bay, ở sân bay đông người chật chội, hắn ôm cô vào trong ngực, vô cùng săn sóc. Cô nói: “Đang giữa mùa đông, đi Thanh Đảo đón gió lạnh a.” Hắn cười: “Thay đổi không khí mới mẻ, không khí ở Bắc Kinh, ngột ngạt muốn chết. Nếu thích không khí nơi đây, lần sau lại đưa em đi chơi.” Chu Dạ thầm mắng hắn xa xỉ, thiếu gì cách để thay đổi không khí đâu, lại phải chạy ngàn dặm xa xôi đi tới Thanh Đảo!

Chín giờ sáng hai người đi lên máy bay, đêm hôm trước cô ngủ không đủ, vừa lên máy bay liền ngủ vùi. Vệ Khanh đỡ đầu cô, dịu dàng nói: “Ngủ đi, bao giờ tới nơi anh gọi.” Vừa mở mắt ra, đã thấy tới nơi, còn chưa tới mười giờ ba mươi. Thời tiết cực tốt, biển xanh trời xanh, khiến cho lòng người tràn ngập niềm vui.

Từ sân bay đi ra, lập tức cảm nhận được sự khác biệt. Không khí trong lành, trời xanh mấy trắng, ánh nắng rực rỡ, nơi đây cực kỳ phát triển. Từ trước tới nay Chu Dạ chưa từng nhìn thấy nơi nào vừa đẹp vừa sạch như vậy. Nếu đem ra so sánh, Bắc Kinh quả là một nơi bụi bặm mù mịt. Sân bay có người ra đón, Vệ Khanh nhận chìa khóa xe xong, liền kêu người đó đi về. Vuốt tóc cô, nói: “Mệt không? Chúng ta về khách sạn trước, ăn cơm trưa xong sẽ đưa em đi chơi. Ý em thế nào?”

Chu Dạ nghĩ nghĩ, nói: “Em nghe nói hải cảng ở Thanh Đảo rất đặc sắc, có thể tới sao?” Vệ Khanh lắc đầu: “Càng là địa danh nổi tiếng càng không được. Nơi đó đông người, rất rối loạn, mà đang giữa mùa đông cũng không có gì để xem, chỉ toàn sóng gió. Nếu không, đợi lát nữa đưa em đi tới quảng trường mùng bốn tháng năm[10'> chơi, tiện thể đi dạo bên bờ biển một chút?” Cô gật đầu.

Vệ Khanh đưa cô tới Đài Đông ăn cơm, nói: “Ở đây muốn ăn cái gì cũng có. Có một nhà hàng lẩu rất nổi tiếng, em có muốn ăn lẩu không?” Hải sản cực kỳ ngon, bia lại không cần phải nói. Hai người đợi nhân viên phục vụ mang đồ ăn tới, tập trung ăn uống, hương vị rất ngon. Chu Dạ cứ liên tục khen ngợi đồ ngon.

Đến khi ăn no, Chu Dạ lười biếng ngả người trong xe, vô cùng thoải mái. Hắn thấy cô uống rượu tới mặt đỏ hồng hồng, đôi môi hồng nhuận sáng bóng, không có ý tốt nói: “Chu Dạ, khóe miệng em có cái gì kìa?” Chu Dạ rút khăn tay ra lau, hỏi: “Hết chưa?” Hắn cười: “Chưa lau tới.” Vươn người tới, hôn trộm một cái.

Cô sẵng giọng: “Vệ Khanh, giờ đang là ban ngày, anh đừng có mà động tay động chân. Mọi người đều nhìn thấy.” Hắn ngó lơ nói: “Được, được, anh nhất định sẽ cư xử đàng hoàng. Đi thôi, tới quảng trường mùng bốn tháng năm tham quan.”

Chu Dạ nhìn hai bên đường, cây xanh ngói đỏ, núi non d