XtGem Forum catalog
Có lẽ là yêu

Có lẽ là yêu

Tác giả: Lỳ Lý Tưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329474

Bình chọn: 8.5.00/10/947 lượt.

hông về nhà sao?” Cô rầu rĩ gật đầu: “Vâng, hai ngày nữa về vậy. Ngày mai em đi xếp hàng mua vé.” Vệ Khanh định nói sẽ mua cho cô, lại sợ cô không vui, đổi lời nói: “Vậy mấy ngày nữa ở lại chơi với anh cũng tốt. Tốt quá, dù sao cũng không cần vội nữa. chúng ta ra ngoài ăn tối đi. Em muốn ăn gì?” Chu Dạ có chút không vui, nói: “Không muốn ăn gì cả, muốn ăn đồ nhà nấu.” Đã hơn một năm cô không được ăn cơm nhà, giờ phút này lại thấy nhớ.

Hai ngày sau, Vệ Khanh kéo cô đi dạo phố, cười nói: “Hôm nay em có thể thoải mái bắt nạt anh, cơ hội ngàn năm có một nha, qua lần này sẽ không có lần sau đâu.” Cô khinh thường, chỉ vào một chuỗi vòng cổ kim cương nói: “Em muốn cái này, anh cũng mua cho em sao?” Vệ Khanh mở ví ra, chuẩn bị đài thọ.

Cô vội vàng kéo ahứn: “Có tiền là lại khoe khoang à! Muốn anh mua là anh liền mua sao? Em sẽ không mua! Về sau, nhất định em phải có nhiều tiền hơn anh, tương lai lấy tiền mặt đập chết anh!” Cô vẫn còn ghi thù chuyện hồi trước Vệ Khanh dùng số tiền lớn bao cô. Vệ Khanh cúi gập người cười, không đứng dậy nổi, ôm eo cô nói: “Chu Dạ, sao em lại đáng yêu như vậy! Vậy theo em nói, tương lai em muốn kiếm bao nhiêu tiền để đập chết anh đây?” Cũng chỉ có cô dám ăn nói lung tung như vậy.

Cô nhíu mày: “Đập chết anh cũng không dễ nha, lấy vài bao tiền xu là đủ rồi. Dễ dàng kiếm được thôi! Một bao không đủ, còn có thể đổi thành tiền giấy thôi.” Vệ Khanh cất ví đi, xoa đầu cô, cười nói: “Được rồi, đi thôi, mặc cho em ba hoa.” Vô cùng thân mật ôm eo cô, tâm tình cực tốt.

Chu Dạ tiến vào quầy 925 bán đồ trang sức bạc, lưu luyến quên về. Nơi này đối với Vệ Khanh chẳng là gì cả, nhưng với Chu Dạ thì vẫn rất quý. Nhìn vòng cổ và lắc tay do dự, Vệ Khanh đề nghị: “Nếu không, mua nhé?” Xem ra hắn cực kỳ kiên nhẫn, còn đi cùng Chu Dạ tới những nơi thế này.

Chu Dạ lắc đầu: “Nhìn rất đắt nha, em lại không lắm tiền như anh.” Vệ Khanh dụ dỗ: “Đều đẹp cả thôi! Anh mua cho em được không? Anh vẫn chưa tặng em gì cả.” Cô do dự. Hắn lại nói tiếp: “Chỉ là một chút tâm ý, cũng không phải là cái gì quá đắt đỏ, chẳng lẽ em cũng không thể nhận?”

Cô vội nói: “Không phải, anh muốn trả tiền, em có cấm đâu.” Đi ra ngoài, cô thẳng thắn nói: “Vệ Khanh, em với anh hẹn hò, không cần có quá nhiều vật chất dây dưa. Chỉ là một món quà nhỏ, em có thể vui vẻ nhận, nhưng nếu chỉ cần đắt một chút, em cũng không dám nhận. Anh có hiểu không? Em hy vọng anh không cần vì em từ chối quà mà không vui, bởi vì khả năng am hiểu giữa hai chúng ta rất kém, nên em nghĩ cứ nói rõ ràng thì tốt hơn.” Cởi mở chính là điều kiện đầu tiên đưa tới hạnh phúc, Chu Dạ làm rất tốt. Cô có chuyện gì đều nói thẳng, không để chính mình bị tổn thương, cũng không hy vọng khiến hắn không vui. Ngay cả hẹn hò, cũng giữ trong lòng sự trong sáng vô tư.

Vệ Khanh gật đầu, gõ trán cô một cái: “Lúc đầu có chút không vui, bởi vì em từ chối anh, cảm thấy rất mất mặt. Nhưng, giờ thì hết rồi. Nào, đưa tay đây…” Cô hỏi hắn muốn làm gì, hắn lại ra vẻ thần bị nói: “Em cứ đưa tay ra là được.” Chu Dạ tò mò: “Chẳng lẽ anh muốn xem bói chỉ tay? Anh xem tương lai em sau này có giàu sang phú quý không?” Vệ Khanh vỗ ngực nói: “Có anh ở đây, em còn lo cái gì. Sẽ cho em cả một đời vinh hoa phú quý luôn.”

Chu Dạ “phi” một tiếng: “Dựa vào anh á? Còn không bằng dựa vào chính mình, nói không chừng một ngày nào đó em giành được giải thưởng năm trăm vạn! Đến lúc đó, được ủng hộ rầm rồ, phong cảnh đó…” Chính là mơ mộng hão huyền, nói hưu nói vượn, thẳng đến khi phát hiện ngón tay bị kéo ra, có một chiếc nhẫn đeo vào ngón áp út bên tay trái.

Cô có chút giật mình, hỏi: “Ở đâu ra vậy ?” Muốn tháo ra xem, Vệ Khanh giữ lại, nói: “Vừa rồi mua ở cửa hàng kia, nói là nhẫn đôi, có rất nhiều sinh viên đều đeo. Em không được tháo ra, đỡ phải đi khắp nơi trêu hoa ghẹo nguyệt, xem anh trừng phạt em thế nào!” Chu Dạ gào lên: “Anh ngậm máu phun người! Em đâu có! Nhưng mà anh đấy, em cảnh cáo anh trước nha, mặc kệ trước kia anh như thế nào, bây giờ nếu đã là bạn trai em, phải ngoan ngoãn cho em. Anh còn dám trốn em ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, chúng ta chia tay.”

Vệ Khanh rất xấu hổ, hắn chưa từng bị cô gái nào nói như vậy, vội nói: “Được rồi, được rồi, anh cũng đeo là được!” Vì thế ngón áp út bên tay trái của Vệ Khanh thiếu gia lừng lẫy đã bị một cái nhẫn bạc rẻ tiền chụp vào, hơn nữa, còn không biết có phải là bạc nguyên chất hay không. Chu Dạ không cho phép hắn tháo ra, đe dọa: “Anh mà dám tháo ra, em cũng không đeo.” Không chịu thua thiệt, Vệ Khanh đúng là mua dây buộc mình.

Chu Dạ đứng xếp hàng mấy ngày vẫn không mua được vé tàu, buồn bực không thôi. Càng gần cuối năm, Vệ Khanh cũng rảnh rỗi hơn, liền dỗ Chu Dạ: “Anh có công việc phải đi tới chỗ em một chuyến. Nếu vé tàu khó mua như vậy, sân bay lại bị tuyết bao phủ, không bằng lái xe tự đi cũng được. Chỉ mất mười mấy tiếng đồng hồ, so với tàu hỏa còn nhanh hơn.”

Chu Dạ sốt ruột muốn về nhà, nghe hắn nói như vậy, liền đồng ý, nghĩ ngồi xe còn thoải mái hơn ngồi tàu hỏa. Hỏi hắn có công việc gì, Vệ Khanh chỉ nói là việc gấp, phải tự mình