XtGem Forum catalog
Có lẽ là yêu

Có lẽ là yêu

Tác giả: Lỳ Lý Tưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329415

Bình chọn: 9.00/10/941 lượt.

đi một chuyến, vừa vặn tiện đường, ngàn năm có một. Cũng không nghĩ kỹ, đã cuối năm, ai lại không trở về nhà mừng năm mới, Vệ Khanh thì còn có thể có công việc gì?

Hai người tùy tiện sắp xếp hành lý xong liền xuất phát. Chu Dạ nhìn hắn đi xe Benz liền hỏi: “Xe thể thao của anh đâu rồi?” Vệ Khanh nghĩ xe thể thao chỉ có hai chỗ ngồi, làm sao đi cùng người nhà cô được, nghĩ thế nên đổi xe, trong miệng thì nói bừa: “Đem xe đi bảo dưỡng rồi.”

Chu Dạ ngẫm nghĩ, “Đúng là đại gia, không thấy có lỗi với quần chúng nhân dân nha, đã đổi xe mới rồi, tội lỗi tội lỗi.” Vệ Khanh không để ý lời nói điên cuồng của cô, nói: “Em nghĩ vấn đề này làm gì! Muốn đi xe nào thì có xe đó! Xe này thì có vấn đề gì chứ, có thể lái được là được.” Một chiếc xe Benz bị hắn hạ thấp thành “lái được là được.”

Chu Dạ bất mãn nói thầm: “Chướng mắt em nha, kiêu ngạo gì chứ? Có chút tiền là giỏi sao, chỉ giỏi khoe khoang! Nông cạn, không có tố chất, nhà giàu mới nổi…” Hai người cứ vừa đi vừa cãi nhau.

Chương 24

Sáng sớm đã xuất phát, nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, có lẽ đến tối sẽ tới nơi. Cảnh vật trên đường cao tốc đơn điệu, trên đường chỉ độc một màu đen nơi đường chân trời. Vệ Khanh không ngừng trêu chọc Chu Dạ nói chuyện, vừa lái xe vừa nói: “Chu Dạ, anh khát nước.”

Chu Da đưa chai nước lọc cho hắn, hắn không nhận, nói: “Anh đang lái xe mà, em giúp anh uống.” Cô định mắng hắn, nhưng nghĩ lại, coi như hắn đang đưa mình về nhà, vì vậy lại lục túi đồ, rút ra một ống hút, kề bên miệng hắn. Hắn uống được hai ngụm, vươn tay sang bên, kéo Chu Dạ ngã trên người hắn, cúi đầu hôn môi một cái.

Chu Dạ lập tức đẩy hắn ra, mắng: “Anh làm cái gì vậy? Đang lái xe đấy, chẳng may xảy ra chuyện gì thì sao? Làm ẩu như vậy.” Vệ Khanh nhíu mày: “Sao lại ngồi xa như vậy, ngồi gần đi, anh không làm gì đâu!” Cô tức giận nói: “Nghĩ cái gì hả, chuyên tâm lái xe đi.” Vệ Khanh cười cười, tràn ngập mị lực, nói: “Nhớ em mà. Nào, ngồi lại gần đây đi.” Chu Dạ vẫn lắc đầu: “Cẩn thận một chút, dễ xảy ra tai nạn lắm.” Tuy rằng trên đường cũng không có mấy xe.

Vệ Khanh cũng chán không muốn nói giỡn nữa, lập tức chuyên tâm lái xe. Chu Dạ ngủ một lúc, tỉnh lại thấy hắn nhìn chằm chằm vào phía trước, có chút đau lòng, cọ cọ vào người hắn, nói: “Có mệt không? Có muốn nghỉ ở ven đường một chút không?” Vệ Khanh ngáp một cái, bĩu môi nói: “Em hôn anh một cái, anh sẽ không mệt.” Cô lườm hắn, do dự một chút, vẫn hôn lên má hắn một cái. Tinh thần Vệ Khanh phấn khởi, pha trò nói: “Chu Dạ, cái này cũng tính là hôn sao?” Cô huých hắn một chút, nói: “Anh đừng có được đằng chân lân đằng đầu nha.”

Vệ Khanh cười: “Cho người ta một chút cổ vũ mà thôi, em xem, lái xe nhiều rất buồn tẻ nha, cột sống và thắt lưng đều đau, gân chân muốn co rút.” Cô cắn môi nhìn hắn. Hắn lại thúc giục: “Nhanh chút, nhanh chút, xấu hổ cái gì?” Khiến cô buột miệng: “Ai bảo em xấu hổ? Anh đúng không phải là người tốt!” Đúng là giấu đầu lòi đuôi, trên mặt đã phơn phớt hồng.

Vệ Khanh trong lòng buồn cười, ngoài miệng vẫn kích cô: “Nếu không xấu hổ, sao em còn không hôn?” Chu Dạ ngẩng phắt đầu lên, nói: “Hôn thì hôn, ai sợ ai chứ?” Như tráng sĩ cắt cổ tay, hung hăng cắn môi hắn một chút. Vệ Khanh đau kêu thành tiếng, xoa xoa môi dưới nói: “Chu Dạ, em nhớ cho kĩ nha, đợi lát nữa sẽ tính sổ với em sau.” Chu Dạ le lưỡi làm mặt hề, ngồi bên cạnh cười trộm mãi. Vệ Khanh vừa tức vừa buồn cười, lắc đầu, đúng là bướng bỉnh, phải nghĩ cách dạy dỗ cô cho tốt mới được.

Giữa trưa, xe ngừng ở ven đường nghỉ ngơi, tiện thể ăn chút đồ ăn, nghỉ ngơi cho hồi phục thể lực rồi lại tiếp tục đi. Vệ Khanh bật nhạc nhẹ cho cô nghe, nói: “Em có muốn ngủ một lát không? Ngủ một chút cho tỉnh táo hơn, đỡ nhàm chán.” Chu Dạ lắc đầu: “Buổi sáng ngủ nhiều rồi, giờ em không ngủ được nữa.” Hỏi hắn: “Mắt anh có mỏi lắm không? Trên đường không có cảnh sát chứ?” Vệ Khanh hỏi cô hỏi làm gì? Cô nói: “Nếu không, để em lái cho.”

Hắn ngạc nhiên: “Em biết lái xe sao? Sao chưa từng nghe em nhắc tới?” Cô nhún vai: “Cũng chẳng phải chuyện to tát, nhưng mà em chưa có bằng lái.” Hắn lại càng tò mò hơn: “Vậy sao em có thể lái?” Chu Dạ đáp: “Cha em lái xe tải chở hàng, đã từng lái nhiều xe tải lớn, xe con nhỏ, em từ nhỏ đã ở cạnh đùa nghịch, lâu dần cũng biết lái. Trước kia đi chơi, còn cùng với Lý Minh Thành lái trộm xe nhà hắn. Nhưng mà có một lần bị cảnh sát bắt được, hung hăng dạy dỗ một chút, còn phạt tiền, cha mắng em tới mức đầu rơi máu chảy, cho nên về sau cũng không dám lái nữa. Mà em cũng chưa có bằng lái, người ta cũng sẽ không cho em lái.”

Vệ Khanh cười: “Rồi sao, thương anh mệt sao? Vậy để anh xem em lái như thế nào, lái chậm một chút nha.” Dừng xe ở ven đường, cô đẩy cửa xe ra. Vệ Khanh nói: “Phiền phức như vậy, em đi qua đây, chúng ta đổi chỗ.” Lúc hai người đổi chỗ, cơ thể gắt gao chạm vào nhau ở chung một chỗ. Nhân cơ hội ấy, Vệ Khanh ôm cô, vừa sờ vừa hôn. Chu Dạ không thể động đậy, lại mắng hắn: “Anh nhanh

một chút, đừng có làm ra vẻ háo sắc nữa, cẩn thận em đập cho trận.”

Vệ Khanh đắc ý nói: ‘Không nghe nói qua đánh là thư