XtGem Forum catalog
Có một điều em không biết: Anh yêu em!

Có một điều em không biết: Anh yêu em!

Tác giả: Lambangdi1997

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324730

Bình chọn: 7.00/10/473 lượt.

ó trên tay Thiên Minh đã thoảng thốt kêu lên:

– Lam Bình, bạn sao vậy?

– Không sao. Chỉ một sự cố nhỏ thôi mà! – Nó trấn an rồi quay lại nhìn chàng trai vừa bước ra từ cửa xe.

– Chào! – Thiên Bảo bước đến trước mặt Hân Hân.

Cô bạn đưa đôi mắt ngạc nhiên nhìn con người vừa cất ra câu nói đó và lắc đầu để tin chắc mình không lầm tưởng.

– Ch…chào! – Hân Hân sau một hồi cũng chịu đáp rồi quay sang nó – Vào nhà đi!

Nó được đặt xuống chiếc ghế sofa ở phòng khách.

– Bạn bị trặc chân rồi. – Hân Hân nhìn nó phán đoán.

– Chắc vậy! – Nó nhăn mặt.

Thiên Minh khẽ nâng bàn chân đau của nó lên cân nhắc một hồi rồi dùng sức…bẻ để hai khớp xương khớp vào nhau.

“Rắc”

– Ahhhhhhhhh! – Tiếng hét kinh thiên động địa của nó vang lên làm ai nấy đều bịt tai lại.

– Hàng xóm thức hết bây giờ! Híc! – Hân Hân hét lên để lấn át cái volume của nó.

– Thế nào rồi? – Thiên Minh nhìn nó lo lắng.

– Bẻ chân người ta xong rồi hỏi sao rồi à? – Mắt nó rơm rớm nước.

Thiên Minh bật cười trước bộ dạng của nó. Còn nó, sau một màn nước mắt sắp rơi, nó lại tiếp tục quan sát cử chỉ của Hân Hân và Thiên Bảo.

Có một điều rất chi là rõ ràng rằng hai người này đang cố tránh mặt nhau. Chợt Thiên Bảo nhìn thấy trên chiếc bàn nhỏ cạnh phòng khách một bức ảnh đã được lật úp xuống. Nỗi tò mò trỗi dậy, cậu bước đến và cầm nó lên xem.

Một cô gái và một chàng trai đang ngồi trên một cánh đồng hoa bạt ngàn và họ cười rất vui vẻ. Chàng trai đó là cậu, Hoàng Thiên Bảo và cô gái đó chính là cô chủ của căn nhà này, Hân Hân. Nhưng tại sao trong tiềm thức cậu chưa bao giờ nhớ rằng mình đã từng tới đó và nụ cười đó…. không phải của cậu bây giờ.

Cái khung ảnh màu bạc có trái tim lớn lấp lánh màu hồng và trong hình trái tim khắc một dòng chữ, một dòng chữ khó hiểu: “Dù có chuyện gì đi nữa cũng không được buông tay mình ra. Hứa nhé! Yêu bạn, cô bé ngốc của mình – Hoàng Thiên Bảo”

– Tấm ảnh đó mình định vất đi lâu rồi nhưng dạo này bận quá chưa vất được. – Hân Hân hốt hoảng chộp lấy khung ảnh trên tay Thiên Bảo rồi bước vào trong phòng và đóng cửa lại.

Phía sau cánh cửa, một cô gái đang khóc, những giọt nước mắt nhỏ dài xuống những góc cạnh và tấm kính của khung ảnh nỏ trong tay cô gái. Cô khóc vì một quá khứ đã qua, khóc vì một quá khứ không bao giờ trở lại….

Nhưng cô gái đó lại không hề biết rằng ở bên ngoài cánh cửa kia, một chàng trai lặng người tay toan gõ cửa nhưng lại thôi. Thiên Bảo quay mặt lại, ngồi xuống sàn, tựa lưng vào cánh cửa gỗ, đầu óc cậu trống rỗng và không hiểu tại sao tim cậu đau nhói.

Hai con người đó, chỉ cách nhau một cánh cửa thôi mà cứ như là cả một vòng trái đất…

– Sao cậu lại ở đây? – Hân Hân bước ra và ngạc nhiên khi nhìn thấy Thiên Bảo ở ngoài phóng mình. Khóe mắt cô đỏ hoe và hẳn ai cũng biết là vừa khóc xong.

– Không, đi ngang qua thấy mệt thì ngồi lại thôi! Phòng vệ sinh ở đâu vậy? – Một lời nói dối không thể vụng về hơn được nữa. Phòng Hân Hân ở trên gác mà cậu thì có việc gì phải đi lên đó cơ chứ.

– Xuống cầu thang, đi thẳng xuống bếp, nằm ở bên tay trái ý. – Hân Hân chỉ chỉ tay rồi bước đi xuống lầu.

Còn lại một mình, tên con trai bỗng đâm đầu vào tường, tay đấm mạnh vào cánh cửa <điên quá rồi!>

– Lam Bình, tối ngủ lại luôn chứ? – Hân Hân ngồi cạnh nó, hỏi han.

– Chắc để hôm khác, mình không về thể nào cả nhà cũng lo lắm! – Nó cười.

– Vậy để tôi đưa cô về. – Thiên Minh đỡ nó dậy rồi quay sang tìm Thiên Bảo, nhác thấy bóng cậu uể oải xuống lầu, Thiên Minh hỏi luôn – Thiên Bảo, cậu có về không hay ở lại đây? – Đây là một câu hỏi thực sự vì trước đây, trên một lần cậu bạn ở lại nhà Hân Hân.

– Tớ…. – Thiên Bảo giật bắn mình, ngạc nhiên vì câu hỏi quá sức vô duyên của Thiên Minh nhưng sao lại thấy câu hỏi đó…quen quen.

– Cậu ấy ở lại đây làm gì? Cậu ấy cũng có nhà mà! – Hân Hân cắt ngang.

– Bạn nói cũng phải! – Thiên Bảo chép miệng rồi bước thẳng ra cửa.

Khi cả ba đã leo lên xe đi khuất, Hân Hân thở phào rồi tựa luôn vào cửa, mắt ngắm nhìn bầu trời đêm mà tâm trí thì phiêu lạc nơi nào.

Chương 53

Không khí trên xe yên lặng, chẳng ai nói với ai câu nào. Nó cũng chẳng thiết nói nhưng vẫn luôn suy nghĩ về thái độ của Hân Hân.

Trong khi họ chạy xe trên đường trong sự căng thẳng thì chúng ta hãy cùng quay lại buổi tiệc sinh nhật của Thiên Kỳ nhé!

Sau khi Thiên Minh cùng nó rời khỏi, buổi tiệc lại quay về quỹ đạo của nó nhưng với hai con người thì có lẽ mọi chuyện đã khác hẳn…

– Lâm Duy, lấy dùm tớ ly rượu nho. – Thiên Kỳ kéo tay Lâm Duy rồi đẩy cậu về phía bàn tiệc.

Một lát sau, cậu quay lại, vẻ mặt đờ đẫn.

– Rượu nho của tớ đâu? – Thiên Kỳ nhíu mày.

– Rượu nho? – Lâm Duy như choàng tỉnh – À, tớ quên mất – Nói rồi cậu lại bước về phía bàn tiệc.

– Đây ko phải là rượu nho. – Thiên Kỳ ngạc nhiên với thái độ của cậu bạn trai rồi cô nàng đứng dậy, nhăn mặt nói – Hôm nay cậu lạ thật!

Lâm Duy thẫn thờ nhìn bóng dáng Thiên Kỳ khuất hẳn rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, đấm mạnh bàn tay vào bàn.

“Lâm Duy, mày làm sao vậy nè?”

Tiệc đã tàn, mọi người khách lục đục ra về sau khi đã chìm trong men say và nh