Old school Swatch Watches
Cô nàng bí ẩn

Cô nàng bí ẩn

Tác giả: Asaki Yuumi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323824

Bình chọn: 8.5.00/10/382 lượt.

hoa, nghi thức,… cứ buồn tẻ trôi qua. Điều làm Akina thích nhất là phòng tắm ở nơi biệt thự này có chai dầu gội hương hạnh nhân. Cô thường bí mật lấy một chút ít cho vào một mảnh giấy rồi gói lại cẩn thận, bỏ vào chiếc ví nhỏ cầm tay và luôn mang theo bên người.Những lúc rãnh rỗi, cô ngồi đung đưa trên chiếc xích đu trắng đặt trong vườn, tận hưởng mùi hương của những đoá hoa mùa hè nở rộ và bầu không khí trong lành, thỉnh thoảng đọc những cuốn sách cô lấy từ phòng học tập để giết thời gian, nói đúng hơn là để tránh không nghĩ đến Kiyoshi…

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~– Vừa vặn và đẹp lắm, thưa cô chủ! – Gin tắm tắc khen khi thấy Akina bước ra từ phòng thay đồ, trên người mặc chiếc áo cưới Yuki Sakura, nghĩa là đoá hoa anh đào tuyết trắng, bồng bềnh, tinh khôi, kín đáo nhưng gợi cảm, rất hợp vợ dáng người hoàn hảo của Akina. Quả không hổ danh là chiếc áo được đặt riêng của nhà thiết kế nổi tiếng nhất thế giới!– Ưm… Có điều gì không ổn… – Nhà thiết kế đứng bên cạnh Gin, lắc lắc đầu nhìn chăm chăm vào Akina. Chợt, ông ta ré lên. – À đúng rồi! Hãy tháo sợi dây chuyền kia ra đi!Akina đang ngắm nghía mình trong gương, liền quay phắt lại nắm lấy sợi dây chuyền bạc hình đôi cánh, mặt vừa hốt hoảng vừa cảnh giác:

– Không được đâu!“Giọng nói trong trẻo kia vừa phát ra từ đôi môi ấy… ư…?…”

Tên nhà thiết kế ngớ người ra một lúc lâu…Akina quay lưng đi vội vào phòng thay đồ…Còn một tuần trước ngày cưới thôi…

Thời gian… thật là không chờ đợi ai…

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Nằm trong căn phòng lạnh lẽo, Akina trằn trọc, không thể nào chợp mắt được. Ngày mai là ngày cưới của cô rồi! Thế mà… Chẳng biết chồng của cô là người như thế nào nữa…“Nhà giàu… Hẳn phải thích khoe của lắm nhỉ?

Nếu hắn ta đẹp trai thì sao?… Hàng trăm gái bu xung quanh…

Rồi mình phải ngủ chung với hắn ta sao? Có cần phải làm “việc ấy” không nhỉ…?

…Chẳng biết Kiyoshi đang làm gì nữa…

Chắc là anh cũng đang chuẩn bị đám cưới ha? Hay là đã cưới rồi ta?

…Đúng là mình chả được biết gì về thế giới xung quanh cả…”Nằm lăn lộn một hồi lâu, khi đồng hồ đổ chuông điểm 12 giờ đêm, Akina đã chìm vào giấc ngủ…Trong mơ, cô còn nói mớ:

– Kiyoshi…

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Ngoài cửa sổ, mùa thu đang đến một cách lặng lẽ…Có một người đang ngồi trên chiếc ghế êm ái bên bàn làm việc, tóc tai rũ rượi, mắt nhắm hờ…– Thưa Tổng giám đốc, Giám đốc đi nghỉ đi ạ. Ngày mai là ngày cưới của Giám đốc rồi! Không được tàn tạ như vậy đâu ạ! – Một người mặc vét đen bước vào, cung kính cúi chào người ấy.– Tôi biết rồi! Anh cũng đi ngủ đi, Kin. Mai sẽ là 1 ngày dài đấy! – Một giọng nói trầm ấm phát ra nơi cửa miệng của người ấy. Đôi mắt nhắm hờ chậm rãi mở ra… Đôi mắt màu cafe…Người tên Kin cúi đầu chào rồi lui ra…Chợt…

Người đang ngồi mơ mơ màng màng ấy nhảy dựng lên, hắt xì liên tiếp 2 cái…– Ơ… Gì thế này? Có người vừa nhắc đến mình sao?… – Người ấy xoa xoa mũi, lấy chiếc áo khoác đen vắt trên vai rồi trở về phòng ngủ của mình…Hết chương 47 ~ CHƯƠNG 48: ĐÁM CƯỚI GIẤU MẶT (PHẦN 1) ~Chap này tặng cho nhatanh25092002 ~

Cảm ơn m.n rất nhìu vì đã ủng hộ~

—————————————-Sáng tinh mơ…– Cô chủ, dậy đi! Hôm nay là ngày cưới của cô chủ rồi! Cô cần phải dậy sớm! – Gin đứng sát bên giường gọi Akina dậy.Akina mở đôi mắt trĩu nặng ra, nhìn chăm chăm vào chiếc rèm cửa sổ trắng cách giường cô chừng 3m, đang hắt ánh sáng xanh kì lạ từ bầu trời vào căn phòng lạnh tanh. Tim cô bỗng nhói đau!…

Không còn nơi chiếc giường bên cửa sổ…

Không còn chiếc rèm cửa hoa mimosa vàng nữa…

Không còn, không còn gì hết…

Hôm nay, cô sẽ đi lấy chồng…Akina khẽ thở dài, tháo chiếc nhẫn đính đá Aquamarine đặt lên bàn rồi bước chân xuống giường…

Thôi thì, tạm biệt thời con gái!…

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Người “chồng” sắp cưới ấy… đang ngồi chờ ở sân bay, bấm bấm điện thoại… Đôi mắt màu cafe ánh lên sự buồn bã và mệt mỏi vô hạn…“Reng… Reng…”– Alô… – Giọng nói ấy, thật trầm ấm!– Con đến chưa vậy? – Giọng ở đầu dây bên kia đặc chất địa phương của Bắc Sakura.– Con đang ngồi ở sân bay, sắp đến giờ bay rồi ạ.– Thế à, tới nhanh đi đấy! Con mà không đến là đừng nhìn mặt ba nữa!– Vâng, con biết rồi ạ.Chàng trai ấy cất điện thoại vào túi và khẽ thở dài… Chợt, một tia sáng loé lên trong đầu anh…Anh chạy vòng vòng kiếm giấy và bút ở phòng chờ sân bay. Được cái dẻo miệng và đẹp trai nên mấy cô nhân viên vừa nhìn thấy đã bị đốn hết sạch, việc nhận được giấy và bút trong vòng 15 giây cũng là chuyện thường thôi!Rồi anh ngồi hí hoáy viết cái gì đó, ngòi bút không ngừng lia trên giấy…『Chuyến bay SA509 sẽ được khởi hành trong ít phút nữa. Quý khách vui lòng nhanh chân đến cổng số 8 để lên máy bay.』– Thưa cậu chủ, cậu không nhanh chân lên là sẽ trễ chuyến bay đó! – Một người mặc vét với mái tóc màu vàng kim và khuôn mặt gốc Âu đẹp trai nhưng không bằng chàng trai ấy, đứng cạnh và nói.– Kin hả? Đợi ta một chút! – Không ngốc đầu lên, chàng trai ấy nói.Ký tên một cái, xong!– Đi thôi!Vừa đi, Kin vừa quay sang hỏi:

– Cậu chủ, cậu chủ viết thư đó hả?– Ừm!– Cho ai thế?– Bí mật.– Cậu chủ định gửi khi chúng ta lên đảo hả?– Ừm!– Cậu chủ có biết là trên đảo