pacman, rainbows, and roller s
Cô Nàng Lạnh Lùng (Định Mệnh Nghiệt Ngã)

Cô Nàng Lạnh Lùng (Định Mệnh Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210234

Bình chọn: 8.5.00/10/1023 lượt.

tôi. Cũng như cả đám bạn của tôi. Lúc này dường như nó quên mất sự có mặt của thầy. Ông ấy liền lên tiếng :

– Thảo ! Em làm gì đấy?

– Dạ….em xin lỗi – Nó ấp úng rồi ngồi xuống

Sau đó ông lại luyên thuyên vài cái. Nhưng có ai biết được tôi đang đau đầu lắm hay không? Thế nào cũng có tin mới bị lan. Tự bản thân tôi lại tạo thêm 1 ” scandal ” cho chính mình rồi trời ạh. Tôi làm sao đây? Chẳng biết làm gì cả. Thật sự bất lực. Những ngày sau tôi sẽ đối mặt với những chuyện này ra sao? Tôi muốn nghĩ học quách cho rồi. Sinh ra xấu cũng khổ mà đẹp cũng khổ. Giàu cũng khổ mà nghèo cũng khổ. Không đặc biệt cũng khổ mà quá đặc biệt cũng khổ. Ai cũng có nỗi khổ riêng……!

Tiết 1 là Công Nghệ của bà Kim Tuyến. Đang ngồi thì thằng Tuấn viết giấy xuống :

” Mày đừng lo, bọn tao sẽ ở bên mày và thằng Sáu. Tao biết tình cảm của mày đang bị chi phối. Mày đừng xen vào chuyện này được không? ”

Tôi viết lại :

” Chuyện này do tao mà ra. Tao phải đứng ra mà giải quyết chứ. ”

” Sao cũng được vì trước giờ tao chưa bao giờ khuyên được mày ”

Thế rồi tôi cũng không viết lại cho thằng Tuấn.

Đến khi ra về. Tôi đi với bọn thằng Tuấn, bọn thằng Đỏ thì đi phía sau để ra nhà xe ở ngoài trường lấy xe. Tôi cũng đã kịp nghe lời rì rầm của bọn ở trường :

– Nghe nói thằng bồ cũ của nhóc lạnh lùng và thằng Trường đang tranh giành nhau đó mày

– Ùhm, cái tin này đang thành tin nóng đó

– Nghe đâu nhóm của bọn thằng Tuấn cũng đấu đá luôn với đám bạn của thằng Đỏ hay Thịnh gì đó mới chuyển về đó

– Ê ! nghe nói đẹp và vip lắm

– Ờ toàn con nhà giàu

– Cả 2 phe đều thích nhóc lạnh lùng hết mày

Tôi dừng lại và quay về phía những người đang xì xào về chúng tôi lườm 1 cái sắc lẻm, tôi hỏi :

– Mấy người rảnh không?

Với khuôn mặt của tôi lúc này thì bọn nó nói xin lỗi rồi lánh đi. Tôi tức lắm. Tôi biết ngay sẽ có chuyện mà. Thực sự tôi không thích lúc này. Ra tới nhà xe, bọn nó lại cứ sock lẫn nhau. Tôi liền lên tiếng :

– thôi đi

Cả 2 đám nhìn tôi. Nhưng bọn thằng Tuấn thì không có gì là ngạc nhiên nhưng bọn của thằng Đỏ thì nhìn tôi với một ánh mắt khó hiểu :

– Lỳ có phải của ngày xưa nữa không?

– Đã lâu lắm rồi không gặp. Không còn là người ngày xưa nữa

– Nói thật, người ngày xưa không thờ ơ với người khác như người ngày hôm nay đâu

– Em thay đỗi rồi sao Lỳ? – anh Đen hỏi tôi

– Lỳ nghịch ngợm đáng yêu ngày trước đâu rồi?

– Cười đi, để chúng tôi kiếm lại Lỳ của ngày xưa

Họ càng nói tôi càng đau lòng, tôi càng muốn khóc. Kỷ niệm ngày xưa, có ai thấu hiểu lòng tôi? Ai biết được vì sao tôi lại trở nên như vậy? Thằng Trường bước lên nói :

– Nên hỏi ai đã khiến nó trở nên như vậy. Bọn này không muốn gây xích mích gì

– Mày là cái con c gì mà lên tiếng? – thằng Khá nặng lời

– Đ.m tụi mày nha, đ” xúc phạm tới tụi mày thì cấm nặng lời với tụi này – thằng Bon bước ra.

– Dạ em không dám chọc ” dân thường ” đâu ạh – thằng Minh sock

Lúc này không khí thêm căng thẳng. Lúc này thằng Tin bước lên :

– Tụi chó má…. – Mặt đỏ lừ

Thằng Rin liền can thằng Tin lại và nói :

– Đúng ! Bọn em dân thường nên không dám nói chuyện với ” dân ngu ”

Cứ thế bên này sock bên kia. Chắc tôi không lên tiếng chắc bọn nó không im :

– ĐƯỢC CHƯA?

Cả 2 bên im bặt. Tôi bực mình dắt xe và ra hiệu cho đám thằng Tuấn ra về. Còn bọn thằng Đỏ ngơ ngác…….

Hôm nay khởi đầu một tuần mà thế này có mà cả tuần xui rồi……Tôi lắc đầu ngao ngán.

Vậy là cuộc chiến này bắt đầu ư ? Chắc gì tôi đã lại bọn nó ? Nhưng nhóc HQ tôi biết mà, nó không như bọn kia . Nhóc HQ cũng là con nhà giàu đấy ! Rất giàu, đẹp, vip, học giỏi, cái gì cũng là nhất nhưng nó không khinh những người như bọn kia. Đến cả tính cách thì nó cũng nhất, ai chơi với nó rồi mới biết. Nó không như những lời người khác nói. Tôi thương nó nhiều lắm, nếu không vì nó tôi cũng không lao vào cuộc chiến với ” bọn nhà giàu ” kia đâu. Sáng thứ 3 học thể dục.

………………

Học nhảy cao với đá cầu. Nhóc HQ tâng cầu rất siêu, tuy nó bị bệnh tim nhưng nó luôn muốn được học thể dục. Nhưng nó chỉ được phép nhảy cao và tâng cầu hay đánh cầu lông thôi chứ nó không được chạy. Cái môn mà nó ao ước nhất đấy. Mới sáng sớm đã đụng mặt cái bọn chó chết kia rồi. Vừa bước vào sân thể dục thì :

– Sáng sớm đã ám rồi – thằng gì tên Minh bên đó nói

– Chẳng biết ai ám ai – bên tôi nói

– Hơ hơ đau bụng quá

– Haha

Bọn bên nó đứng cười. Còn đám bên tôi thì tức, xong con thảo đứng ra nói :

– Sáng sớm chó sủa ở đâu mà lắm dzậy nè?

– Có đám chó khác nghe bọn này sủa rồi sủa theo

– Àh vậy cùng loại thôy. Không hơn j’ nhau đâu, haha

2 bên cứ sock qua sock lại và có lẽ không có hồi kết nếu nhóc HQ không đến kịp thời :

– Nè, thôi đi nghe. Mấy người hết việc hả?

Khuôn mặt sắc lạnh của nó nhìn 2 bên, lạnh lùng đến từng cái nhìn. Sợ thật.

Chúng tôi học thể dục. Lúc tâng cầu cũng như nhảy cao, bên tôi với bên nó cứ ép sân nhau, thi đấu bất cứ lúc nào. Tôi mệt lắm, nhưng kệ, cũng hay hay, cũng thú vị.

Đến lúc ra chơi 5″ giữa tiết. điện thoại con nhóc HQ reo lên. Nó cầm điện thoại lên nghe. Hình như có chuyện gì, mặt nó tái mét và điện thoại rớt khỏi