D ơi
Cả đám, ai cũng muốn nó bình thường lại. Thế nhưng ai cũng thất vọng và rất buồn khi nó không nói gì. Lại không nói gì, lại cứ im lặng. Trời ơi ! nhóc HQ ơi ! Có biết lòng Tr đau như thế nào khi nhìn D như vậy không?
Đến khi về đến nhà. Chúng tôi thấy rất đông xe, có lẽ người ta biết tin rồi đến viếng. Bước vào bên trong, một không khí ảm đạm chưa từng có. Ai cũng khóc, ai cũng la, ai cũng thương cho số phận. Mọi người nhìn nhóc HQ bằng một con mắt thương vô cùng. Thương lắm ấy ! Cô người làm của nhà nhóc HQ chạy lại :
– Thương quá con ơi !
Bà nói xong thì khóc ngất ngưỡng. Thế mà nhóc HQ vẫn im lặng như lúc đầu, vẫn không nói gì, nhóc V.A thu mình một góc. Thấy chị về, nó chạy lại :
– Chị ơi, cố lên chị nhé
Nó vẫn khóc, nó nói nhỏ. Cái cảnh tượng lúc này. không ai mà không rơi lệ được. Tôi cứ nghĩ nhóc HQ sẽ nói lên lời nhưng không ! Nó vẫn im lặng, nó bước lên lầu. Chúng tôi để nó lên, những người đồng nghiệp, cấp dưới của mẹ nó, cũng như của ông ấy. Tất cả bạn bè, ngồi đó thất thần. Cái tin này khó ai tin đó là sự thật được. Vì quá đau lòng. Họ nói với nhau :
– Con bé tội quá
– Chị Long có đứa con giỏi và như tranh vậy mà giờ đi sớm quá
– Thành đạt
– Tôi không tin đây là sự thật nữa
– Chắc con bé nó sock lắm
– Nhìn nó là biết đó mà
– Giờ nó như đứa mồ côi vậy
– Nhưng tài sản chị Long để lại thì dư sức cho nó sống
– Nhưng đối với con gái mẹ là thứ quan trọng nhất để nó sống
Họ cứ nói. Chúng tôi cứ nhìn nhau, không ai nói được nên lời. Dường như ai cũng mệt mõi, không phải mệt mõi và buồn quá nên ngồi xuống. Rồi một lúc sau nhóc HQ bước xuống với cái áo tang, khăn quấn đầu màu trắng. Người nó một màu trắng toát. Ôi ! Đau thương quá.
Thế nhưng nó vẫn không nói, ai hỏi nó cũng không nói. Và rồi không nói không rằng nó lại trước quan tài, bàn thờ của mẹ quỳ xuống. Rồi quỳ đó. Mọi người ai cũng ngạc nhiên. Cũng thấy thương nó vì cách xử sự của nó.
………………………………………….. …….
Ai thấu hiểu lòng tôi đau, quặn thắt vô cùng khi mất một người mẹ……! Ông trời ơi sao nỡ cướp đi niềm tin của con……..!
Mẹ ! Dù mẹ có như thế nào mẹ vẫn là mẹ của tôi. Bà chính là niềm tin, là
– Đồ con chó
– Đồ vô lương tâm
– Biến khỏi lớp này
– Bọn tao sẽ kiến nghị nhà trường không cho mày học ở lớp này nữa
– Nó như thế nào mà mất mẹ cũng đáng?
Nó vẫn không biết nhục. Còn nói :
– Cướp bồ người khác, con *******, chảnh, giàu rồi khinh người khác. Thế thôi
Rồi tôi đứng dậy.
” Bốp ”
Tôi mới giật mình. Sao mình lại tát nó. Rồi tôi nói :
– Xúc phạm tới ai, cấm xúc phạm tới D.
Ngay lập tức. Cả lớp kéo nó ra ngoài. Không cho nó vào lớp.
Rồi.
………………………………………….. …
__________________________________________________ ___
Lúc này thì lớp 10c8 gây náo loạn. Toàn là từ ngữ :
– Biến
– Bọn này không cho mày vào học đâu
– Đi xuống ban nề nếp đi
– Đồ xúc phạm bạn bè.
– Vi phạm đạo đức, lớp này không có loại học sinh như mày
Ngay lập tức thầy chủ nhiệm của 10c8 và các thầy nề nếp chạy tới. Các lớp khác hiếu kì cũng ra xem. Thầy Phong chạy đến hỏi :
– Chuyện gì vậy?
– Bạn Phượng xúc phạm người khác quá đáng. Bọn em không đồng ý cho bạn học nữa đâu. Bạn có học cũng chẳng yên ổn đâu – con Bích ngước mặt lên nói
– Nhưng là sao?
Ông thầy vẫn không hiểu. Tuấn đứng ra nói :
– Phượng nói là….
Nó ngập ngừng, nói không nên lời. Lập tức con Oanh đứng ra nói giùm :
– Bạn nói là loại như bạn D mẹ chết cũng đáng. Bạn còn cười trên sự đau khổ của bạn D nữa.
Lúc đó các thầy, và cô chủ nhiệm các lớp lại và nói :
– Phượng – Em như thế em sai rồi
– Nếu hôm nay bạn D đi học thì bạn D sẽ ra sao?
– Sao em không xuống nhà bạn xem bạn ra sao?
– Em như thế đó àh?
– BƯỚC XUỐNG PHÒNG NỀ NẾP – ông thầy Thắng hét lớn
Con Phượng bày đặt đứng ra kêu :
– Em có làm gì đâu? Trường này gì mà kì cục vậy? muốn bênh vực d àh?
Ông thầy Hà lại nói :
– Chị về mời phụ huynh chiều mai 1h gặp tôi, không gặp thì đừng đi học. Giờ chị đi về đi
Thật không phải là thầy cô bênh nhóc D đâu nhưng mà tại vì luật của trường này rất kị mấy cái này. Ai cũng thấy thương con D hết. Nhưng đâu ai hay ai biết rằng nó đang như thế nào đâu?
_____________________________________
Tối đến, bọn thằng Trường và thằng Đỏ cùng đến nhà con D. Nó vẫn cứ quỳ như vậy. Thật không hiểu nỗi con người nó. Rất tội, rất thương. Thằng Trường lại hỏi ba nó :
– chú ơi ! nó ăn gì chưa chú?
– Chưa con ạh
Vẫn không ăn. Hôm qua đến giờ rồi. Trong nhà lúc này có các cậu, gì, mợ, dượng và họ hàng của nó. Không ai không cản nỗi. Có lẽ niềm đau lớn quá với con nhóc HQ.
Không khóc……
Lặng lẽ………
Không ai dám nói một lời, đã ảm đạm, buồn đau, giờ còn tang thương hơn nữa. Gió rít từng cơn, như trách ông trời sao ác với nó như vậy.
Đến sáng hôm sau
………………………………..
Đến 8h sáng. Tất cả mọi người, rất đông, ai cũng đến viếng, nghịt đường. Nhưng ai cũng phải né đường để cho nhóc HQ đứng dậy. Nó hiểu đến lúc mẹ nó phải rời xa nơi này, rời xa cái nơi mà nó mới chỉ sống được vỏn vẹn 1 năm trời. Từ ngày nó chuyển từ trên kia về. Mẹ đã xây nhà này cho nó. Nó hiểu giờ nó phải tiển mẹ đi rồi.