Snack's 1967
Cô Nàng Lạnh Lùng (Định Mệnh Nghiệt Ngã)

Cô Nàng Lạnh Lùng (Định Mệnh Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210143

Bình chọn: 9.00/10/1014 lượt.

. Lặng lẽ xuống nhà, thắp cho mẹ nén nhang. Rồi đứng ở đó, nước mắt tiếp tục rơi. Vừa lúc đó cô Ba đã dọn cơm cho nó, nó ngồi vào ăn. Nước mắt chan hoà vào chén cơm. Nó nhìn về phía chiếc ghế để trống mà đáng lý ra phải có mẹ nó ngồi đó.

” Choang ”

Chén cơm bỗng từ tay nhóc HQ rơi xuống khiến cả nhà giật mình. Nó quỳ xuống khóc. Nó nói trong tiếng nấc :

– Cô Ba ơi, chú Toản ơi ! Con không quen ăn bữa cơm không có mẹ.

2 người kia, đứng đó mà rơi nước mắt. Nỗi ám ảnh quá lớn đối với nó, là ác mộng của nó. Là tất cả những gì của nó. Rồi chú Toản lại ôm nó vào lòng, ông nói :

– Con hãy xem chú như ba con, chú sẽ bù đắp cho cháu.

– KHÔNG ! KHÔNG CÓ GÌ BẰNG MẸ CON

Nó hét lên rồi chạy lên phòng, đóng mạnh cửa. Thương nó quá ai ơi ! Mẹ nó là cuộc sống của nó. LÀ tất cả, không có gì sánh được.

Đến 7h tối, bọn thằng Trường và thằng Đỏ đụng mặt nhau ngay cổng nhà nhóc HQ. Nhưng rồi bọn nó không nói năng gì, cùng đi vào nhà nhóc HQ. Thì cô Ba ra nói :

– Các cháu àh, bé Na nó cần sự yên tĩnh, nó nói nó không muốn gặp lại ai. Khi nào nó nói muốn gặp thì mới gặp. Các cháu về đi, hãy hiểu cho nó nha các cháu.

Cả 2 bọn nhìn nhau, vì lời nói của nhóc HQ sắt đá hơn ai hết, không ai làm nó mềm lòng được trong lúc này.

Thằng Tuấn rút điện thoại ra gọi cho nó.

” Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…..”

Quay xe ra. Bọn nó đi về.

**********************************************

Trưa hôm sau……

Chỉ có mỗi thằng V.A đi học. Ai cũng xúm lại hỏi :

– Con D đâu?

– Đúng đó nó đâu rồi?

– Sao nó không đi học?

– sao nó không chịu gặp bọn tao

Thằng nhóc V.A nói :

– Ở nhà chị còn không gặp tao, còn nằm lỳ trong phòng. Tội chị tao lắm tụi mày ạh

Rồi bọn nó không đứa nào hỏi gì nữa.

Cứ thế….

1 ngày….

2…

3…

4….

Và đã 5 ngày rồi nó không đi học…

Hôm nay là buổi thứ 6. Cả 6 ngày không hề gặp mặt nó, không hề thấy nó, đến nhà thì không cho gặp mà nói cách khác là muốn cho gặp lắm nhưng nó không chịu gặp ai.

Thằng Trường và thằng Đỏ là 2 thằng buồn hơn hết, dù vẫn đôi co với nhau nhưng ai cũng thấy nhạt tẻ. Còn riêng bạn bè của bọn nó thì cũng thiếu thiếu cái gì khi vắng nhóc HQ.

Chờ mãi đến ngày thứ 4 ( tức 6 ngày không gặp nhóc HQ ). Vậy mà nó vẫn không đi học. 15″ đầu giờ hôm nay vắng lặng. Bạn bè, cả lớp ai cũng nhìn vào chiếc ghế trống của nhóc HQ.

Thầy Hà đến. Việc làm từ 6 ngày nay của ông là hỏi :

– Bạn D chưa đi học hả các em

Nhìn ông ấy buồn, có lẽ thương thay cho nhóc HQ. Bỗng :

– Thưa thầy em vào lớp

Chính là nhóc HQ ! Nhưng chiếc khăn tang quấn gọn gàng trên đầu vẫn không gỡ. Vì người ta nói đeo là có hiếu với người đã khuất. Nó luôn giữ trọn tiết làm con. Nhìn cái khăn tang trên đầu nó ai cũng chùng xuống. Ai cũng cúi mặt lặng lẽ.

– Em vào chổ đi D.

Nó lặng lẽ xách cặp xuống. Nó đã trắng mà giờ còn trắng hơn, nhưng có vẻ gầy hơn nhiều. Mặt không có chút gì gọi là vui vẻ cả. Đã 1 tuần từ ngày mẹ nó ra đi. Nỗi buồn còn vương mãi trong nó.

Thế mà, có người lại nhẫn tâm đến mức lên tiếng :

– Giờ này còn đeo khăn tang làm gì nữa? Làm như không ai biết D mất mẹ không bằng

Lập tức ông thầy quát lên :

– PHƯỢNG, EM NÓI CÁI GÌ VẬY HẢ?

Lúc đó dưới lớp xôn xao lên :

– Con chó

– ******, biến đi

– Sao thầy không đuổi học nó đi cho rồi

– Biến đi mày

Thằng Trường đứng lên quay ra phía sau :

– Này Phượng, lớp này không phải chổ dành cho những con người như Phượng, giờ xin chuyển lớp chưa muộn đâu. Cấm xúc phạm đến con D

Thằng Đỏ cũng bước tới chổ con Phượng :

– Mày muốn chết hả con chó này.

Nó toan giơ tay lên tát thì con nhóc HQ phía sau đỡ kéo tay lại và nói với con Phượng :

– Tôi là tôi, cấm Phượng nói gì.

Rồi nó bước về chổ. Cúi đầu, lại khóc. Cả lớp biết nó khóc nên đã vây quanh nó như một

Bé na : xin lỗi Trường, D đây.

Nhóc Baby : d an nik ah

Bé na : ùhm.

Nhóc Baby : d con bun nhieu lam k?

Bé na : Còn, nhưng rồi sẽ qua thôi.

Nhóc Baby : tr tin d se lam dc. ma’

Bé na : ùhm có lẽ D sẽ làm được.

Nhóc Baby : D ah tr noi cai nay dc k

Bé na : Cứ nói đi

Nhóc Baby : D hay la d nhu luc trc co dc ko?

Bé na : nhưng cần thời gian

Khi nói chuyện với nó xong tôi cứ nằm suy nghĩ . Những lời nói trên mạng của nó khác hẳn con người ngoài. Cũng có chút gì đó thờ ơ nhưng vẫn ấm áp lạ thường. Mà có lẽ đối với ai nó cũng như thế. Những gì nó nói như xoáy vào thâm tâm tôi vậy.

Mong rằng nó sẽ cố gắng trở lại bình thường. Chỉ mong có thế mà thôi. Bỗng :

” Em mơ ngày xưa đôi ta………”

Tiếng chuông điện thoại tôi kêu lên.

– alo

– Trường phải không?

– Ai vậy?

– Tao Đỏ đây

– Có chuyện gì?

– Mày ra ngã ba gần sân vận động có việc

– Làm gì?

– Tao nói thì ra đi

– Tao không ra thì sao

– Thì hèn, haha

Nó cười xong rồi cúp máy luôn, không chờ tôi hỏi thêm. Xuống nhà tôi gặp ngay ánh mắt c ủa má :

– Con đi đâu đấy?

– Co….n

Tôi đang ấp úng thì :

– Qua nhà bé Duyên hả? Con mua cho nó cái gì nhé, má thấy dạo này nó gầy tội nó

– Dạ

Tôi nói và lấy xe đi. Buổi tối chứ đâu phải buổi ngày, tôi thấy có chuyện gì không hay, nhưng mà chẳng lẽ thằng Đỏ lại nhục thế sao? Vừa dừng xe lại th