XtGem Forum catalog
Cô Nàng Lạnh Lùng (Định Mệnh Nghiệt Ngã)

Cô Nàng Lạnh Lùng (Định Mệnh Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329885

Bình chọn: 7.00/10/988 lượt.

g sờ, vì lần đầu tiên Đỏ quát lớn với tôi như vâỵ. Lúc này thì cả nhóm của Đỏ mới ngồi nói :

– đ.m mấy ******

– Nhìn mặt con Lỳ kìa

– Coi chừng có sẹo

– Bớt dễ thương cũng tốt hehe – thằng Hoàng nói

” Cốp ”

Anh Đen đập 1 cái vào đầu nó rồi ãnh nói :

– Con Na mà bị sẹo ở mặt thì tao thề tao sẽ khiến cho 2 con kia ba má không nhận ra luôn.

Tôi nói nhỏ :

– Thôi được rồi. Đã nói chuyện này tôi tự lo, không cần ai quan tâm.

Ai cũng nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu. Còn Đỏ vùng vằng ra xe rồi phóng đi. Mấy người kêu tôi :

– Thôi về đi, giờ về nói sao đây mới khổ chứ?

– Đúng đó

– Chị Lùn có đồ không cho nó mượn nó thay cái

– Nhưng nhìn bầm dập vậy ba nó không biết mới ghê

Tôi đứng dậy và nói :

– Thôi kệ không sao đâu. Tôi biết phải làm như thế nào

– Để bọn anh đưa em về – Anh Đen nói.

Sau đó tôi đi về cùng với đám bạn của Đỏ. Trên đường về chúng tôi nói chuyện nhiều, vì cũng đã lâu lắm rồi chúng tôi chưa 1 dịp nói chuyện :

– Lỳ àh ! Thằng Đỏ thương mày lắm đó, mày làm thế có quá đáng với nó không?

– Bọn tao thấy mày đối xử với bọn tao vậy còn….đau huống gì nó thương mày.

– Thật đấy, em làm như vậy là không được

– Dù gì trước kia tụi mình cũng thân, mày nói thật với bọn tao 1 tiếng mày còn thương nó không.

– Con người mày bây giờ khó hiểu, lạnh lùng và khác hoàn toàn nên bọn tao không thể đoán được.

Tôi vẫn im lặng, một hồi sau tôi mới lên tiếng rằng :

– Hình như hết thương Đỏ rồi. Mọi người hãy quên con bé ngày xưa và khuyên Đỏ quên tôi đi. Chào Rồi tôi phóng đi trong màn đêm lạnh buốt này. Gió cứ phả vào mặt, rát và đau quá đi thôi. Đồ áo bây giờ lấm lem. Vừa chạy vào nhà thì tôi thấy xe của bọn thằng Trường, con Thảo ở trong nhà. Bọn nó nghe tiếng xe liền chạy ra :

– Mày sao vậy?

– Mày đi đâu thế? đt của mày đâu?

– Bọn con Ly, Phượng làm gì mày đúng không?

– Nói đi mà

Tôi lặng lẽ chạy xe vào gara rồi vào phòng khách. Ba tôi ngồi đó nhìn tôi rồi hỏi :

– Quần áo con sao thế kia? Sao mặt con bầm tím và có vết rách thế kia?

Rồi ông chạy lại hoảng hốt. Cả bọn kia cũng thế. Tôi ngồi xuống và nói :

– Chắc mọi người biết chuyện gì rồi nhỉ?

– Mày thiệt là, nhìn lúc này thãm thương quá. Mày đi mà không nói với bạn bè 1 tiếng nào. Mà làm sao bị dụ ra đó?

Con Thảo hỏi tôi. Rồi tôi kể lại cái tin nhắn đó. Bọn kia lắc đầu, ba tôi thì nói :

– Biết thế ba cho V.A đi với con. Để ba báo công an và mai ba lên nhà trường chứ cái loại lưu manh đó thì đi học làm gì cho hư cơm

Tôi hoảng hốt liền nói với ba :

– Thôi ba, con sẽ tự giải quyết chuyện này. Cũng vì bất đắc dĩ thôi mà ba.

Tôi thấy rõ sự lo lắng trên khuôn mặt ông. Ông gắt lên với tôi :

– Không bất đắc dĩ gì hết. Con không được ngăn ba, **ng vào con gái ba. Coi kìa, mẹ con còn chưa dám làm xây xát ở người con chứ nói gì ở mặt. Mà bây giờ xem nó làm gì.

Lúc này, cả đám kia thì im lặng. Cô Ba cứ nhìn tôi, tôi chẳng biết làm gì để ngăn ba lại. Tôi hét lớn :

– Ba chẳng hiểu con gì cả.

Rồi tôi chạy lên phòng. Cả bọn kia chạy theo. Nhưng tôi thấy Trường quay ra cửa và lẳng lặng đi, cả thằng Tuấn nữa. Tôi nói bọn nó ngồi chờ còn tôi vào thay đồ. Điện thoại thì bị đập nát rồi. Chán thật, sao bọn nó cứ muốn làm tổn hại đến tôi hết lần này đến lần khác. Kéo tay áo lên, tôi nhìn lại vết sẹo nhỏ ở tay. Nhớ lại mà xót xa. Đã từng nhớ có lúc chúng mình là bạn mà Ly !

Đến chiều hôm sau. Tôi lên trường muộn, những vết bầm tím nhờ cô Ba xức dầu, xoa bóp cũng như lấy trứng gà lăn mặt nên cũng đỡ. Vết xước mất máu chứ nó cũng không nghiêm trọng. Tôi dán miếng băng cá nhân lên mặt để che. Thấy bọn thằng Trường, Tuấn ngồi đó rồi.

Tôi vào lớp cất cặp. Nhìn xuống thì thấy con Phượng và con Ly với 2 khuôn mặt quá ư là thảm thương. Vết rách ở mặt nó nhìn là biết bị dao lam rạch. Nhưng ai làm việc này. Phải chăng là……

Tôi chạy ra ngoài, hỏi bọn nó. Thì ra chị Hà Bi là chị họ của thằng Trường, cầm đầu băng lớn nhất nơi đây. Ai cũng phải nể, riêng tôi cũng nể chứ không nói gì ai. Bọn nó đã nhờ chị Bi đập Ly và Phượng. Tôi nghe danh chị đã lâu, bây giờ mới biết chị chơi ” ác ” như thế nào. Nhưng tôi không đồng ý với cách làm của thằng Trường. Tôi liền nói :

– Mấy người làm vậy được gì? tôi đã nói để tôi giải quyết

– Nhưng….

Tôi liền cắt ngang :

– Nhưng nhị gì? Con gái được cái mặt, làm xấu mặt người ta đi thì còn được cái gì nữa? Làm mà không biết nghĩ àh?

Mặt tôi lúc này nóng bừng, có lẽ là đỏ ửng, tôi bực lắm. Nhưng thằng Rin đứng dậy nói lại tôi :

– Vậy lúc bọn nó làm mặt mày như vậy bọn nó có nghĩ tới không? có nghĩ không mà bây giờ mày lại đi nghĩ cho bọn nó

Con Thảo thêm vào :

– Thằng Trường làm vậy muốn tốt cho mày vậy mà giờ mày không cảm ơn còn đi chữi vào mặt nó nữa. Mày nghĩ lại xem, quá đáng vừa thôi

Tôi nói lớn :

– Dù gì mấy người cũng sai.

Rồi tôi bước vào lớp. Ừ thì tôi sai, ừ thì tôi ngốc. Nhưng bởi vì tôi không ích kỹ, tôi không muốn ai bị tổn thương. Tôi nhìn khuôn mặt của 2 đứa đó tôi càng thấy tội chứ không trách cứ 1 lời. Tôi không hiểu con người mình. Ai cũng nói tôi ngu hết. Nhưng rồi con Ly với con Phượng bước lại chổ tôi v