Pair of Vintage Old School Fru
Cô Nàng Lạnh Lùng (Định Mệnh Nghiệt Ngã)

Cô Nàng Lạnh Lùng (Định Mệnh Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329902

Bình chọn: 10.00/10/990 lượt.

:

– Bọn nó làm gì tao? Mà mày làm vậy hả Duyên?

Thật sự tôi chẳng biết nói sao. Lúc đó nó nói trong tình trạng say bét nhè, không biết trời đất là gì. Tướng thì liễng xiếng, mặt đỏ ửng. Tôi không nhận ra nó là bạn thân tôi từ nhỏ nữa. Con Ly và con Phượng kéo tay nó lại, 3 con đứng đó. Tôi nói :

– Lúc nãy mày biết bọn nó chuốc cho mày say rồi làm gì mày biết không? hả?

– Bọn nó rất tốt với tao, đang vui tự nhiên mày vào phá đám, còn đánh bạn tao nữa. Mày là đồ gì vậy?

2 từ ” bạn tao “. Những người bạn mới của nó. Ừh thì bạn nó, tôi không là gì cả. Ừ thì bọn nó ” rất tốt “. Trời ơi ! Có phải Thảo không vậy? Không ! vì nó say thôi. Chỉ vì nó say thôi.

Con Ly tự dưng lại đẩy tôi ra :

– Biến đi, để bọn tao chơi tiếp, haha

– Mày nghe Thảo nói chưa?

” Bộp ”

Tôi đạp thằng vào bụng con Ly. Đúng lúc đó con Kiều cũng làm liều bay vào đập con Phượng bởi vì bọn nó cũng có hiềm khích lúc trước rồi. Tôi đập con Ly không tiếc tay, lúc này thằng Trường và thằng Tuấn không can chúng tôi lại nữa mà bọn nó đứng giữ con Thảo lại.

Con Ly khua tay đập lại tôi. Đến lúc này tôi ” khùng ” lên, đấm thẳng vào mặt nó, khiến máu mũi nó chảy ra. 1 cánh tay kéo tôi ra, tôi cứ ngỡ rằng là Tuấn là Trường. Nhưng không ngờ lại là Thảo. Nó kéo một cách tàn nhẫn. Nó đứng trước con Ly và nói :

– Muốn đánh nó bước qua xác tao nè D.

Có phải nó không trời ! Mắt tôi như nhoè đi. Tôi dường như đứng không vững. Thằng Tuấn lên tiếng :

– Mày !….Tao không ngờ, con D mà không đến cứu mày thì giờ mày là con ” mồi ” cho bọn này rồi .

– Đâu tao có thấy đâu? tao tĩnh dậy thấy tụi mày đập nó đó chứ

– Vậy lúc nào con nào còn xin lỗi, còn sợ, còn hối hận hả? mày trở mặt nhanh quá mức tao tưởng tượng đấy Thảo – Lần đầu tiên tôi thấy con Kiều lên tiếng.

– Tao xin lỗi khi nào?

Tôi không tin đó là Thảo. Có lẽ nó say quá thôi, có lẽ là vậy. Sao tôi khờ thế, sao ngu thế?Sao không ích kỹ, sao cứ nghĩ tới người ta mà nào biết người ta đâu bao giờ nghĩ tới mình.

Lúc đó, tôi chỉ muốn khóc. Tôi làm gì đây? Nếu để nó ở đây thì tôi không yên tâm, nếu tôi ở đây thì tôi như một người thừa. Tôi như một người thừa !!!!

– Mày cần ra khỏi đây

– Tao đang chơi, mày đừng bon chen vào chuyện người khác

– Nghe tao đi

– Mày là cái gì mà tao phải nghe

” Là cái gì? ” càng nghe càng đau, mắt tôi nhoà đi. Nhưng cố gắng không khóc. Tôi dùng hết sức kéo nó ra khỏi phòng đó. Vừa bước ra được khỏi cửa phòng. Nó giật tay ra và…..

” Bốp ”

Nó tát tôi ! Nó tát tôi đấy. Là Thảo tát tôi. Lúc này dù không muốn khóc nhưng nước mắt tôi chảy mất rồi. Tôi không thể ngăn nó không chảy được nữa.

” Bốp ”

Chưa kịp gì tôi lại nghe một tiếng bạt tai khác. Là thằng Tuấn tát con Thảo. Tôi ngăn thằng Tuấn lại. Tôi nói nhỏ với Trường :

– Trường chở con Thảo về, phải đưa nó về bằng được. D sẽ ở đây chờ

Tôi ngồi thụp xuống đó. Con Kiều và thằng Tuấn lại nói với tôi :

– đừng buồn nữa

– Nó say thôi mà

– Say con mắt, sao mày không để tao đập chết mẹ nó đi. Con chó, bạn bè mà vậy

Tôi vẫn im lặng, đưa tay lên mặt. 1 cái tát, tuy rằng nó không mạnh, tuy rằng không đau cho lắm, nhưng đau lòng lắm có ai biết không? Người bạn thân của tôi đã 16 năm trời. Chẳng lẽ trong phút chốc tôi lại mất nó sao?

______________________________________

Đến khi về nhà. Với khuôn mặt nhoà nước mắt. Tôi thấy ba, V.A, cô Ba vẫn ngồi đó xem phim. Đồng hồ đã 11h đêm, mọi người nhìn tôi. Như tủi thân quá. Tôi lại chổ ba và ôm chầm lấy ông :

– Ba ơi !

Ông hỏi tôi :

– Con sao đấy? Sao về muộn vậy? còn khóc nữa

Nhóc V.A chen vào :

– Con biết chuyện gì rồi ba àh

Rồi nó ngồi kể cho ba. Ông rất hiểu tâm lý chúng tôi. Ông nói :

– Con gái ba đừng buồn. Ba biết lúc này trong con như thế nào. Cố gắng lên con. Con vì người ta nhiều vậy có đáng hay không? vì một người bạn như thế có được không con? Sao con gái ba khờ quá vậy?

Tôi nói trong tiếng nấc :

– Con đâu làm gì sai đâu ba?

Tôi khờ lắm sao? Tôi ngốc lắm sao? Vì người bạn tôi từng tin tưởng, tôi quý mến rất nhiều cũng sai sao? Là sai àh?

Lên phòng, tôi cứ nghĩ lại cái tát mà Thảo ” dành ” cho tôi. Từ bé đến giờ, từ lúc chơi với nó đến giờ đây là lần đầu tiên tôi đau đớn thế này. Vì cái gì mà nó quay lưng lại với tôi? Vì cái gì mà ngay trong lúc nó bị hại mà còn quay qua đối xữ với tôi như thế? Cứ tự hỏi vì tiền ư? KHông đúng ! Bởi vì khi chơi với tôi chưa bao giờ nó thiếu tiền mà tôi không đưa, chưa bao giờ đi shopping mà tôi để nó bỏ tiền. Vậy thì vì cái gì????

Đầu đau như búa bổ. Cảm giác mất đi một người bạn mà con Thảo như một người chị em ruột thịt của tôi. Giờ tự nhiên thiếu nó tôi buồn thật. Bây giờ khoảng 11h30″. Khuya rồi, định ngủ thì….

– Cháu na, có bạn đến kìa ! – Cô Ba nói với tôi

– Dạ cô cứ kêu nó lên đây ạh

Tôi cứ nghĩ sẽ là Thảo. Chắc nó suy nghĩ lại rồi. Nhưng rồi người xuất hiện khiến tôi quá ư bất ngờ….

– Kiều ! – Tôi thốt lên ngạc nhiên

– Duyên àh ! Đỡ buồn chưa? – Kiều nói một cách nhẹ nhàng

– Kiều không về nhà sao?

– Kiều về rồi nhưng nghĩ lại sợ D buồn nên K xin ba mẹ lên nhà D tâm sự với D cho D đỡ buồn chứ sao

– Thế àh?