ty đang trên đà phát triển.
– Có lẽ là ổn.
– Chị mong gặp lại anh ấy quá đi! Nhớ anh trai thiệt, thế em có nhớ anh ấy không?
– Cũng có chút chút.
Cô Nhất Phi chống hông, nhíu mày nhìn nó:
– Nè! Em có thôi cái kiểu câu trả lời bốn chữ không hả? Em không trả lời nhiều thêm một chút được à? Cười lên một cái coi!
– Cũng tùy tâm trạng. – nó vẫn tiếp tục lạnh te ngắm dòng người qua lại.
Cô Nhất Phi bó tay nên không đôi co với nó nữa. Cô thật sự đâu biết nó còn hồi hộp hơn cả cô. Thật ra mà nói thì nó mong gặp lại tiền bối lắm! Bỗng cô Nhất Phi reo lên:
– Anh Nhất Phong!
Rồi cô co giò chạy đến ôm lấy cổ người đàn ông mặc vest đen đeo kính mát ấy một cách xúc động. Nó nhìn theo, vẫn là người con trai ấy, gương mặt vẫn đẹp trai như ngày nào. Nay khoát thêm áo vest càng điển trai hơn. Phía sau anh ta còn có vài người cận vệ áo đen khác nữa. Chắc hẳn vẫn là hắc đạo như ngày nào nhỉ?
Nó mỉm cười, một nụ cười đúng nghĩa nhìn anh. Nhất Phong thấy nó, cảm xúc trong anh thật khó tả. Có lẽ anh chờ đợi hai năm nay cũng chỉ mong đến ngày này. Nó cao hơn trước, đẹp hơn trước và còn ra dáng người lớn hơn trước. Hình ảnh nó trong tâm trí anh vẫn không hề khác nhau là mấy.
Anh chậm rãi tiến đến bên cạnh nó, anh ao ước được ôm cái cơ thể bé nhỏ đó vào lòng đã lâu lắm rồi. Nhưng anh đâu hề hay biết là nó vốn chỉ xem anh như anh trai của mình.
– Tiền bối! Anh đã về!
Nó ngước đôi mắt to tròn nhìn anh. Nhất Phong dang tay ôm nhẹ nó vào lòng:
– Nhớ em lắm đấy nhóc con à!
Nó từ từ rời khỏi người anh, cả hai mặt đối mặt:
– Công việc anh vẫn ổn chứ?
– Nói chung là không có gì đáng lo ngại cả. – anh nhún vai.
Cô Nhất Phi bước đến câu tay anh:
– Chúng ta đến nhà hàng ăn gì nhé!
Nhất Phong giao hành lí lại cho đám cận vệ rồi cùng hai cô gái lên xe. Thực sự gặp lại nó anh vui không gì để tả.
…..
*Tại nhà hàng:
– Em học hành sao rồi? – anh hỏi nó.
– Cũng như thế! Đội sổ, bị phạt, …
Nó nhếch môi cười với anh. Đúng là nó không hề thay đổi gì. Cô Nhất Phi bô lô ba la:
– Gia Mẫn và đám bạn mới của nó liên tục chọc tức thầy cô trong trường khiến ai cũng sợ cả. – cô vừa nói vừa cắt miếng bít tết đưa vào miệng.
– Bạn mới sao? – anh ngạc nhiên nhìn nó, cũng đúng thôi vì trước giờ nó ít khi nào chịu làm bạn với ai.
– Vâng. Là đám bạn mới chuyển vào, thấy tụi nó cũng quậy phá nên sáp nhập lại chơi chung ấy mà. – nó nói.
Cả ba vừa trò chuyện vừa ăn uống rất vui vẻ. Hôm nay nó đã chịu khó cười nhiều hơn mọi ngày.
……
*Thành phố New York, lãnh địa Hắc Long Bang:
– Cái gì? Em nói sao? – ông Vinlee bàng hoàng nhìn bà Khánh Hà.
Mẹ của hắn ngồi yên tại chỗ, hai ánh mắt tĩnh lặng:
– Lão John ra tay giết Lâm Xuyên rồi!
Ba hắn đứng gần đấy cũng lắc đầu:
– Lại một cận vệ trung thành ra đi dưới bàn tay của tên cáo già đó.
Hiện tại Lão John đã là phó chủ tịch tập đoàn Hắc Long. Ông Vinlee đã đủ đau đầu lắm rồi! Bây giờ lão ta còn ra tay sát hại những thành viên thân cận của mẹ hắn khiến bà trong phút chốc chỉ đơn thân độc mã một mình. Tình thế đang rất nguy kịch.
– Xem chừng ông ta đang đắc ý lắm! Giờ thì anh đã biết vì sao con trai chúng ta năm lần bảy lược khuyên em nên đề phòng lão. – ba của hắn cương nghị đút tay vào túi quần, kì thực bộ dáng y chang như hắn không khác một nét. Đúng là hổ phụ sinh hổ tử.
Mẹ hắn vốn là một người phụ nữ mạnh mẽ, lại có đầu óc mưu trí nhưng vẫn bị lão John xỏ mũi. Ông Vinlee đan hai tay vào nhau, phòng họp chỉ ba người.
– Thế còn Nhất Phong đâu? – ba hắn hỏi.
– Cái gì? Nhất Phong là ai? – ông Vinlee ngạc nhiên.
– Cậu ta là con nuôi của Đại Tỷ – vua ma túy Tam Giác Vàng, là người luôn tìm mọi cách chống đối với lão John. Thời gian trước cậu ấy đã giúp em rất nhiều, quả thật là một người trí dũng song toàn. Hai hôm trước Nhất Phong gọi điện cho em bảo có việc gấp cần về Đài Loan giải quyết. – mẹ hắn giải thích.
– Thế nếu tìm được Nhất Phong thì chuyện này ắt hẳn có cách giải quyết đúng không? – ông Vinlee đứng bật dậy khỏi ghế.
Mẹ hắn thở dài:
– Chuyện Nhất Phong đối đầu với lão John chỉ nằm trong bóng tối chứ không ra mặt. Nếu không hai bang sẽ gây nên một vụ thảm sát đẫm máu.
– Hay là bảo Nhất Phong liên lạc với Shin và Gia Mẫn, nếu chúng có thể qua đây giúp ta thì càng tốt. – ba hắn chống hai tay lên bàn, nêu lên ý kiến.
– Anh thấy nếu lôi tụi nhỏ vào chuyện này thì nguy hiểm quá! Trong khi chúng đang rất vô tư, ta nên suy xét chuyện này lại sau đi. – ông Vinlee nhíu mày nhìn hai đứa em.
– Anh à! Thực sự ta không còn một sự lựa chọn nào cả. Nếu lão John độc chiếm được công ty và bang hội anh nghĩ lão sẽ tha cho tụi nhỏ hay sao? Chi bằng ta liều một phen biết đâu có thể thắng. – ba hắn căng thẳng lên giọng phân tích.
– Em cũng nghĩ vậy! – mẹ hắn nhìn ông Vinlee rồi gật đầu.
Thấy vợ chồng em gái kiên quyết như thế ông cũng không đành lòng nhìn cơ nghiệp của dòng họ bị dồn vào đường cùng. Ba hắn nói đúng, ta nên liều một phen xem sao. Ông Vinlee gật đầu:
– Thôi được. Ta bắt đầu triển khai kế hoạch!
Cả ba người bắt đầu lấy lại vẻ mặt t