hấy bản mặt đang ngây ngô cười của Vũ Hàn, Thiên chỉ muốn đấm một phát vào khuôn mặt rạng ngời như ánh mặt trời ấy. Nhưng Thiên cố nhịn, và điều đó cũng giải thích tại sao Thiên lại có mặt ở đây, vào lúc này.
Ánh nắng chiều ngày càng gay gắt, khuôn mặt Thiên cũng lấm tấm mồ hôi. Thiên đi theo con đường nhỏ xuyên qua vườn hoa cẩm chướng mà tiến về phía trước. Từng cơn gió nhẹ thoảng qua khiến những tán lá cây khẽ vang lên những tiếng xào xạc. Không gian yên tĩnh đến mức khiến người ta có cảm giác như đó là những tiếng chuyện trò của các loại thực vật .
Không biết đã đi mất bao lâu, Thiên dừng bước trước một căn phòng không tên. Cánh cửa khép hờ, chứng tỏ có người bên trong. Nhưng điều Thiên thấy lạ chính là tại sao trong nhà kính trồng hoa lại có một căn phòng?
Từ phòng điều chế hương liệu bước ra, Vũ Duy định quay trở về lớp học thì vô tình thấy Hàn Như Thiên đang ngẩn người. Cậu dựa vào cửa, nhìn Thiên một lúc rồi chậm rãi lên tiếng
– Sao cậu lại ở đây giờ này?
Bị hỏi bất ngờ, Thiên giật mình, ngẩng đầu lên, gặp ánh mắt Duy nhìn chằm chằm mình, tự nhiên Thiên lại cúi đầu, giống như đứa trẻ làm việc sai trái bị người lớn bắt gặp. Vũ Duy không bỏ lỡ bất kỳ một thay đổi nào trên gương mặt Thiên, cậu cố nén cười, giọng lãnh đạm vang lên một lần nữa
– Đến đây rồi thì vào trong xem một chút.
Từng cơn gió mang theo hương hoa dịu nhẹ như quanh quẩn bên người Vũ Duy khi cậu cất bước vào trong phòng. Thiên giống như bị thôi miên, cứ thế theo vào. Bước thẳng đến bên trong, Thiên mới có dịp quan sát căn phòng. Tất cả đồ dùng tại nơi này đều sử dụng màu trắng trong lối thiết kế khiến cho khung cảnh trong phòng càng thêm tươi sáng và đẹp đẽ. Vũ Duy chẳng biết lấy từ đâu ra hai chai nước lọc, đặt lên chiếc bàn duy nhất rồi gọi Thiên
– Lại đây.
Thiên đi đến chiếc bàn, cầm lấy chai nước, có chút mất tự nhiên. Rõ ràng Duy và Vũ Hàn có gương mặt giống nhau, nhưng hai người bọn họ lại cho Thiên hai cảm giác khác nhau. Trước mặt Vũ Hàn, khi tức giận, Thiên sẵn sàng giơ nắm đấm, nhưng đứng trước Vũ Duy, Thiên thấy áp lực. Duy cho Thiên cảm giác bị nhìn thấu. Mà Thiên thì rất ghét cảm giác này. Hít một hơi để ổn định tâm trạng của chính mình, Thiên nhìn xung quanh, chậm chạp nói từng tiếng
– Nếu mình nhớ không nhầm thì đây là nơi sinh hoạt của câu lạc bộ cây cảnh. Sao lúc nào cũng chỉ có mình cậu ở đây?
Vũ Duy ngửa cổ, uống một ngụm nước, nhìn Thiên, không nặng, không nhẹ đáp lời
– Chắc cậu không biết câu lạc bộ cây cảnh do tôi thành lập và không nhận thành viên. Cậu là người đầu tiên vào đây mà an toàn đi ra.
– Tại sao?
Thiên hỏi xong lập tức hối hận. “Từ bao giờ mà mình lại trở nên tò mò vậy chứ”. Vũ Duy không trả lời, nhưng đột nhiên cậu đứng dậy, đi đến bên cạnh Thiên, cúi người xuống, chóp mũi chạm vào tóc Thiên. Bị hành động bất ngờ của Vũ Duy dọa cho sợ, lúc Thiên kịp phản ứng thì Vũ Duy đã quay lại chỗ ngồi của mình, chậm rãi lên tiếng
– Tinh dầu oải hương.
Thiên ngơ ngác nhìn Duy, không hiểu cậu muốn nói cái gì. Tự nhiên đến gần, cúi sát rồi nói một câu không đầu không cuối làm người khác phải suy nghĩ. Dường như biết thắc mắc của Thiên, Vũ Duy nói tiếp
– Gia tộc Nguyễn Vũ chúng tôi từ lâu gắn bó với việc điều chế các loại tinh dầu và nước hoa. Không chỉ vậy, chúng tôi còn mở các trang trại trồng hoa trên khắp các vùng miền. Cậu biết tập đoàn DH chứ, đó là công ty của nhà tôi, và tôi là người thừa kế. Chính vì vậy, mới có vườn hoa và căn phòng này. Từ nhỏ, tôi đã sống chung với hoa cỏ nên có thể dễ dàng nhận ra cậu đang dùng tinh dầu hoa oải hương.
Thiên nghe Vũ Duy nói, chuyển từ kinh ngạc sang thán phục. Thiên còn muốn hỏi thêm một chút nữa, nhưng Vũ Duy đã đứng dậy, rất tự nhiên cầm lấy tay Thiên, kéo ra ngoài. Đi bên cạnh Duy, Thiên ngửi thấy mùi thơm dịu nhẹ tỏa ra từ người cậu, ấm áp, say lòng. Đưa mắt nhìn những luống cẩm tú cầu đủ màu sắc từ trắng, xanh, hồng, tím, Thiên không thể không cảm thán
– Chưa bao giờ tôi nhìn thấy cẩm tú cầu nhiều màu như vậy.
Vũ Duy vẫn nắm chặt tay Thiên, ánh mắt nhìn về những luống hoa đang khoe sắc, giải thích
– Màu hoa cẩm tú cầu thay đổi theo độ pH của đất. Nếu đất có độ pH nhỏ hơn 7 sẽ cho hoa màu lam. Nếu đất có độ pH là 7 thì cây cho hoa màu trắng sữa. Còn đất có độ pH lớn hơn 7 cây cho hoa màu hồng hoặc màu tím. Mình có thế trồng được cẩm tú cầu nhiều màu như vậy là do thay đổi pH của đất trồng.
Vẻ mặt tràn ngập sự đam mê này của Vũ Duy trước giờ Hàn Như Thiên chưa từng nhìn thấy. Trong lúc nhất thời, Thiên có chút đờ đẫn mà ngắm nhìn Duy. Thật lòng mà nói, nhìn kỹ Vũ Hàn vẫn có nét hơn hẳn Vũ Duy, nhất là đôi mắt lúc nào cũng lấp lánh ý cười của cậu khiến người đối diện thấy thoải mái. Nhưng giờ phút này, Thiên lại thấy ở Duy ấm áp, và an toàn.
Nghĩ tới đây, Thiên lại cảm thấy buồn cười. Sao tự nhiên nó lại quan tâm đến vẻ bề ngoài của hai anh em nhà Nguyễn Vũ chứ. Thiên khẽ thu lại tầm mắt, nhìn về phía mấy luống hoa không biết tên, hỏi
– Nơi này có tất cả bao nhiêu loài hoa?
– Ba mươi loài tất cả.
– Cậu biết tên tất cả sao? – Thiên ngay lập tức hỏ